Cơn mưa đầu mùa kia đến quá nhanh để rồi đi cũng vội, còn sót
lại những hạt mưa lấm tấm, nhẹ nhàng. Gió nhẹ đôi lúc lại mạnh lên, thế mà cũng
đủ làm ướt những chiếc áo thể dục xanh đang vội vàng, í ới.
Ngày thi
cuối cùng...
Thằng bé công trường đạp chân liên hồi xuống vũng nước loang,
nhác thấy trời tạnh lại chạy ra tiếp tục nô đùa. Tôi thoáng thấy bóng hình của
mình trong khoảnh khắc. Gió lành lạnh, mưa như vầy là không còn kịp về quê rồi; lạ
thiệt tôi cứ nghĩ mình không biết quê
hương là gì, hay hỏi mẹ: "
Quê hương con ở đâu?", mẹ cười:" Ở đây chứ đâu!",
mình không tin vào điều đó. Quê hương phải là một thứ gì đó thiêng liêng, xa
xăm và mộng mị trong tiềm thức, nó không chân thật và gần gũi như nơi mình sinh
ra và lớn lên. Rồi từ khi lên thành
phố, bạn bè
và cả mình lại hay xài cái từ
"quê" đó, lâu lâu nhắn tin cho nhau hỏi: có về quê không? .. tự nhiên thấy vui
vui, thôi thì những điều giản dị và gần
gũi nhất với ta, có lẽ chính là " quê hương ".
Bầu trời đã thành một màu rất đặc trưng, hơi xanh đen và xám
xịt. Nhìn những công nhân nhanh tay xúc từng xẻng cát, đẩy từng xe gạch, nó thấy
mà chạnh lòng.
Không còn
thấy chân trời đâu nữa, mưa cứ từ từ, dai dẳng.
Tự nhiên lại nhớ những ngày mưa cũ, hồn nhiên. Nhớ lại những
bóng người chạy ùa vào hành lang lớp học, xôn xao. Nhớ lại tụi bạn tụm năm tụm
bảy, còn tôi tựa người ngây thơ ngắm mưa để thằng bạn phải la lên "Mày khùng à !". Áo ướt, ừ thì kệ ướt
dù gì đó cũng là những lần sau cùng tôi nghịch ngợm dưới mưa.
"Dự
báo thời tiết hôm nay không mưa nhưng sao trời lại ướt..."
Tựa đầu vào ghế,
tôi đưa mắt nhìn xa xa, thở nhẹ từng hồi, sao mấy bữa này mình toàn làm những
việc thật ngốc, không còn là mình nữa. Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi sợ vô
hình, một cảm giác ớn lạnh dồn lên như những luồng xúc cảm vồ vập. Cổ họng nghèn
nghẹn, nhiều lúc thấy mình dày vò lên gân nhưng vô nghĩa, trò mèo cảm xúc của mình không
còn ích lợi gì cho
con tim đang dần chai sạn.
Tự nhiên nhớ đến người đó, miệng vu vơ câu hát:" Giờ này anh đang nhớ em trong sầu
úa..." Mà thôi chỉ
là quá khứ. Tình cảm đó quá nhạt nhòa, hoàn toàn vô vị. Nó như
quả có chín trên cành rồi cũng rụng, bởi những thứ quá nhỏ nhoi,
bởi chăng cái tâm hồn cằn cỗi hay tính tự phụ và lòng tự mãn.
Mùa mưa đến thật rồi, tôi ơi!


