khi đứa con gái vô tình đánh rớt giọng cười
trên mảnh vỡ tình đầu rất mỏng
đứa con trai nhặt vội
ấp ủ mùa tinh khôi…có những nỗi nhớ không dài quá một gang tay
đủ để ủ mình trong lòng người con gái ấy với giấc nồng ngày bạc phết
dừng lại đây nhé
tôi khoát ba lô cũ, sơ mi trắng, giày nâu
đi tìm những chiều lẩm nhẩm một vài câu trong bài nhạc lạ hoắc
có nốt cao vút như thể ngước mặt đợi mặt trời màu tím
có nốt trầm như thể đốm tro tàn lem nhem sau mùa gặt
những chiếc ô màu nhấp nháy phía cơn giông
nhìn gió cõng mây trên nóc phố thì thầm
cạn cả niềm tin...
