5 thg 3, 2014
Tháng 3 lạc loài
Tôi tỉnh dậy. Khi ấy sương vẫn còn bay quẩn quanh góc cửa trong ngỡ ngàng cái lạnh, trên mình vận duy chiếc quần cộc. Tiếng điện thoại lại rền rĩ. Là em. Em nói đã quyết định rồi, từ hôm nay em sẽ bỏ tôi. Không dưng tôi bỗng buồn, cái buồn không cưỡng lại được, buồn đến mặt đỏ trong gương, buồn từ hố mắt tràn ra hạt bụi. Lòng khô khốc, rồi cười sặc sụa một mình. Đường về thành phố sao mà dài?
10h sáng. Sài Gòn tháng 3 chỉ là cái nóng đến mức nấm mốc cũng không sống được, cái nóng chăm sóc người ta từ cửa giường ngủ cho đến từng con phố, nếu như tôi không còn đủ sức ôm được nỗi cô đơn của mình trong đôi tay hai mươi ba tuổi bắt đầu biết đến sự già nua này, tôi sẽ chọn từ bỏ. Đã biết là muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn phải bắt đầu, cho một bắt đầu khác để có cái cớ mà kết thúc…
Sau những buổi làm, tôi hay lang thang trên đường. Chiếc dream tềnh tàng vẫn vi vu tốt, chẳng buồn mua xe mới. Thế mới thấy thành phố này rất rộng và dài nhưng mình không thể đến và không thể về bất cứ số nhà nào. Tôi không có nhà. Anh bạn học cũng ở nhà thuê nhưng vừa mới rước thêm một cô nàng xinh đẹp đến thổi cơm chung, giặt quần áo hộ. Tôi giận, ném đống đồ vào góc phòng trọ rồi bảo, máy cứ để đấy, mấy hôm nữa không thấy tao quay lại thì gọi bà ve chai đến mà thanh lý, có khi cũng được một tháng xôi sáng chứ không xoàng đâu. Rồi tôi đi, ghé lại Bách Khoa, tôi vẫn còn thẻ sinh viên, chẳng ai nhận ra, tìm một góc bàn cũ không có ai ngồi phía sau nhà B6, nằm gác chân nghĩ thẩn thơ: bây giờ thì vô gia cư thật rồi. Có cảm giác như gió đập vào mặt, cát tràn vào cuống họng, nước ùa vào sâu màng nhĩ, không thở được như lần gần như chết đuối tại Vũng Tàu. Rồi được em vớt lên, không biết có hô hấp nhân tạo không, nhưng em hiển nhiên là thiên thần của cuộc đời mình từ dạo đó. Tôi lau mắt kính. Một bên kính đã bị rạn. Trong ấy những ngôi nhà, phố phường như đang vụn dần ra. Tôi nhắn rủ em tối nay nhậu. Em ừ gỏn gọn.
Buổi tối, Sài Gòn như một giấc mơ cũ kỹ trong chiếc rương cũ cha tôi đóng trong ngày tôi được vào đại học. Tôi đã không giữ được ký ức nào nguyên vẹn. Tất cả đã hòa lẫn vào nhau. Cha tôi thì già rồi. Cha tôi không nhớ được gì nhiều. Còn tôi, chẳng phải tôi đã cố gắng để quên được càng nhiều càng tốt? Rõ ràng là thiên hạ đã vẽ chân dung những người cô đơn như một thứ bệ rạc và kém cỏi. Men rượu cay nồng, con người ta chẳng thể tự nhiên mà uống rượu, thế mới thấy Sài Gòn này lắm đời người, lắm trăn trở nên quán rượu mọc lên khắp chốn. Người ta tìm đến rượu như muốn tìm thế giới ích kỷ nào đó của chính mình. Em ngồi cạnh tôi lẳng lặng, thi thoảng em cũng uống. Tự nhiên tôi thấy yêu em điên cuồng đến vậy, chỉ muốn choàng vào vai em và hôn lên đôi môi hàm tiếu. Tôi chỉ muốn hỏi em một cách thành thật, rằng em có hạnh phúc không? Nhưng tôi đã phải mang câu trả lời lặng im của mình vào một thành phố khác, Sài Gòn chẳng đủ mạnh mẽ cho tôi cất lời. Hạnh phúc bao giờ cũng là trò chơi bí mật nhất của loài người. Tôi đã ngăn mình không khóc. Chỉ là những giọt nước mắt tự chảy. Nó được sinh ra và phải chảy hết mình. Thế thôi...
Em dìu tôi vào nhà nghỉ. Đến đây thì tôi không cong nhớ gì nữa. Đầu óc tôi quay cuồng như đầy lý trí khi bên em. Tôi lờ mờ nhận ra tình thế của mình. Hình như tôi đã tự cởi đồ trên người mình. Hình như tôi đã đi qua một vùng nắng hạn để đổ ập mình vào một cơn mưa. Và dường như tôi đã đánh rơi những giọt tình yêu trong một vùng đất ngầm hoang dại. Tôi đã lảm nhảm suốt đêm cái câu người ta chỉ nên nói một lần trong đời: Anh yêu em. Từng câu nói như từng vết dao cứa sâu vào tâm trí. Nhưng rất có thể đó là một khoảnh khắc đáng giá hơn nhiều lần triệu triệu khoảnh khắc mà chúng ta đang lầm lũi trải qua. Nếu tôi không còn nỗi buồn đau ấy, giờ này tôi còn lại gì? Giữa cái thành phố hơn mười triệu người này, chốn nào cho tôi kịp dừng chân.
Sau khoác lại mình bộ đồ nồng nặc mùi bia, tôi xuống phòng khách nhà nghỉ. Bà chủ nhìn tôi ái ngại. Tôi ghét cái nhìn đó. Tôi muốn lao vào đập vỡ nó ra nhưng tôi chẳng còn đủ lý trí nữa. Bà chủ bảo cô gái đó đã đi vào tối hôm qua rồi và cũng đã trả tiền phòng. Tôi mỉm cười chua chát. Đường về thành phố sao mà dài…
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)