Đã bắt đầu một mùa mới. Trên những mái nhà cũ, từng bầy chim tíu tít bay về, đậu rỉa những hạt thóc sót từ những bó rơm ông ngoại quăng lên tranh thủ những cơn nắng cuối mùa phơi khô chờ mùa đông bện chổi. Chúng đi ngủ từ rất sớm và mỗi ban sáng, khi nghe hơi sương thoảng qua mặt đất mát lạnh, đã nghe tiếng chúng gọi bầy trên những chiếc tổ bé xíu trong hốc dui mè. Khi đó, ông ngoại tỉnh giấc, cây gậy trúc khua lọc cọc và ánh đèn pin quét suốt lượt từ chuồng gà, gióng trâu rồi vào khuôn bếp. Đó luôn là những tháng ngày hiền lành trong ký ức của tôi.
Năm tôi 18 tuổi, hoa đã rất vàng, gió từng rất thơm và bầu trời thì rất khác. Thu và tôi thường la cà trên sườn đồi. Mùa thu dường như trôi chậm, tôi ngó lơ ngơ qua đám hoa dại. Trên những thảm cỏ ướt sau cơn mưa, từng bầy con nít nhảy múa trên con đường rải sỏi trắng, gom gót bầu trời cao thành một góc trong tiếng đùa trong trẻo như một vệt gió. Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên phía đá dài, ngây ngô nhìn về phía thị trấn cho đến khi bầu trời một màu đỏ thẫm. Tôi lên học thành phố, Thu bảo sẽ đợi. Chợt thấy dòng đời lam lũ làm con người thay đổi nhanh quá, đến nỗi chẳng còn ngồi bận tâm đến nếp nhăn dần sâu nơi khóe mắt hay đôi tay thư sinh ngày nào chỉ biết cầm bút mà giờ đen sạm và chai sần. Mùa xuân thứ 23 đi ngang qua đời, sực nhớ mình lớn nhanh quá, chưa kịp sáng bừng đã tắt lịm như những đốm lửa hắt sáng từ phía bên kia lưng đồi trong những buổi hoàng hôn như ngạt thở.
Những ngày nghĩ lễ dài, tôi về quê. Thu chạy lên nhà ở hoài. Hai đứa cứ như thể vợ chồng, chỉn chu và thân mật. Tôi thương Thu, nhưng đó có thật sự là tình yêu không, câu hỏi ấy luôn dằn vặt trong tâm trí tôi mỗi khi lén nhìn Thu. Tình cảm của tôi với Thu chân thành và mỏng manh như chiếc lá rớt. Thu là cháu nuôi, ông ngoại nhận nuôi Thu từ một trại trẻ, khi ấy khi ấy chúng tôi vẫn chỉ là anh em. Thời gian trôi đi nhanh thật, chúng tôi giờ có còn hồn nhiên. Thời gian làm người ta chạy trốn nhiều thứ, kể cả tình yêu. Tôi nhìn lại mái nhà mình từ ánh mắt quay ngược. Mái nhà vẫn đầy chim sẻ, chúng lúi cúi lượm lặt làm chiếc tổ mới, tôi biết chắc rằng chúng sẽ hoàn thành vào trước mùa đông. Suốt những mùa thu sau, tôi viện lý do công tác lẩn trốn không về quê ngoại, có phải tôi đang lẩn tránh Thu. Mỗi tối nằm thao thức nghỉ đến khuôn mặt ông ngoại thao thức lơ mơ trong đám khói thuốc lào, cúi gằm mặt nhìn ông mà lòng xót xa và ân hận. Ông ngoại thương Thu đến thế.

Em đến với tôi một trận mưa chiều ập lên cái Sài Gòn như chảo nung, thoáng chốc cuốn trôi hết những trận kẹt xe không ngơi nghỉ. Tôi chở em phóng trên đường vắng, em ghì lấy đôi vai tôi mê mải, khẽ hôn lên gò má. Em nói yêu tôi tha thiết. Sau những tháng ngày cô độc như một trận hạn, người ta lại thèm những ngày ngập lụt lâu dài. Ở giữa Sài Gòn mà nói cô đơn gần như là một chuyện điên rồ. Nhưng đôi khi vẫn nên nói với những người chung quanh, kiểu tự nhắc mình vẫn đang cô đơn nhưng thật ra thì không phải. Như một gã ngốc còn sót lại nơi thành phố, tôi yêu em đến miên dại, nhưng rồi em cũng bỏ tôi đi. Những đêm nằm nghe cơn gió hiếm hoi lùa qua, chợt thấy mình như đang mồ côi, cũng chợt ý thức về những mưu cầu nào đó đưa đẩy mình đến đây. Rõ ràng chúng ta cần có cộng đồng, có mối quan hệ công việc, cần có người thảo luận học hành, cần có người lôi đi ăn ốc, cần có gái-gú-gấu kéo đi cafe, cần có những mái tóc đổ ập trận mưa chiều…
Tôi bỏ một chuyến đi dài để về quê ngoại. Ngược về phía lưng đồi, ông ngoại đã nằm im lìm bóng những tàn cây lớn cậu Hai trồng. Mẹ nói Thu bỏ đi rồi, bỏ đi lên thành phố kiếm sống. Ừ, không phải mảnh đất nào cũng nuôi hoài trong con người ta một ý nghĩ như nhau, chợt nhận ra chính mình mới là người tàn nhẫn, nhưng mình vẫn muốn đi và chẳng thể quay về. Những kẻ như mình chẳng đáng cho ai hi vọng và mong chờ. Mùa thu đến rồi sẽ đi nhanh. Nhà ngoại vẫn hiu điều bên sườn đồi, âm thầm qua biết bao mùa đông dài lặng lẽ. Những bông hoa rơi từ phía thượng nguồn trôi về, cuốn lòng tôi vời vợi...