18 thg 3, 2020

viết cho những ngày biển xanh




* Ngày biển xanh thứ nhất:
Mình thường không có thói quen đồng cảm với niềm vui của người khác, nhưng với nỗi buồn thì ngược lại, dễ cảm nhận hơn. Người ta sẽ hiểu đôi chút về thời tiết, nếu ngày nào cũng theo dõi các đám mây. Có một nỗi buồn nào đó thi thoảng ngập tràn trong mắt biển, những đôi mắt xanh như ngọc, như hồ thẳm. Nhờ ngắm những đôi mắt biển đó mà mình lấy lại được sự cân bằng nội tâm sau những dư âm mỏi mệt không rõ nguồn cơn nguồn cớ. Một sự cứu rỗi luôn kiến hiệu.

* Ngày biển xanh thứ hai:
Chú Ng. bảo những ngày này hai hướng gió nam và gió bắc cùng thổi qua lại nên triệt tiêu lẫn nhau, biển vào mùa êm đềm nhất. Chú Ngọ lại bảo mùa này ngư dân rục rịch đi đánh mực, mực đầu mùa thường giá cao hơn. Tất cả mọi hoạt động đó dường như diễn ra trong một thứ đại dương hỗn độn, lắm khi khốc liệt, và anh như cá biển chán chìm trong nước đột nhiên ngoi lên với hai bàn vây trắng sau một thời gian ngỡ như mình đã có cả một khoảng vẫy vùng xanh biếc đủ lớn cho một cuộc sống vô ưu.

 * Ngày biển xanh thứ ba:
Tôi chưa thấy biển đóng băng bao giờ, thơ ca cũng chẳng ai đề cập hay do tôi sống ở vùng nhiệt đới nên vấn đề này ít được người ta lưu tâm. Trong One piece ở trận đánh Marineford, Đô đốc Aokiji xuất một chiêu đóng băng cả đợt sóng thần và một vùng biển rộng lớn, mình cứ xem đi thưởng lại phân cảnh đó rồi ngộ ra rằng mình rất có cảm tình với những nhân vật có sức mạnh của băng giá như: Toshiro trong Bleach, Haru trong Naruto, Pryce trong Pokemon… Xét cho cùng những kẻ mang băng giá luôn tình cảm hơn vẻ bề ngoài nhiều, nhưng chí ít thì bạn cũng phải chịu xíu lạnh lẽo để thấu cảm người ta.

 * Ngày biển xanh thứ tư:
Ánh hoàng hôn nhập nhoạng nhuộm đỏ mặt biển, như lửa cháy. Lâu lắm rồi mình không được thấy một đám cháy lớn. Cái cảm giác sức nóng vần vật vào mặt, râm ran tâm trí và hoang tàn đỏ lửa, tất cả sẽ là miền cỏ hoang lụi tàn trong tiếng gió như mảnh tre xé ngang không khí. Ở tận sâu đâu đó bóng tối của tâm trí, tôi chợt nghĩ đến quang cảnh mặt biển dưới cơn mưa đêm. Trời mưa trên một đại dương rộng lớn, quang quẻ, những hạt nước đập ràn rạt lên mặt con sóng, không một ai thấu tỏ, không một ai ý thức được, ngay cả những con cá tinh tường nhất có thể.

* Ngày biển xanh tiếp theo:
Dịch cúm Covid tràn tới Bình Thuận rồi, mấy ngày trước còn ngồi hả hê chém gió rằng vùng đất này khắc nghiệt, biển mặn nắng gắt, con vi rút nào trụ nổi.

1 thg 3, 2020

cắt tóc

Ghé 30shine dặn nhóc barber rằng:
chừ đi đám người thương cũ, cắt răng cho ngầu?
nếu thời gian không làm hạnh phúc phai màu
thì ta vẫn hẹn nơi gọi là bến đỗ
nằm nghe sóng vỗ thì thào những tròng trành
về gió về mây, về mấy điều vốn dĩ
mà ai đó đã bỏ lại
cùng trùng trùng sóng sóng thiên di

Nhóc barber nói: thôi bỏ đi anh
vì mong manh nên mới cần nắm giữ...
mình cười bảo cắt gì mặt thêm bự?
hứa vẫn xin thương bằng muôn sự thật lòng.

29.02.20