1.Tỉ dụ có người cho mình bằng ấy, mình trả lại cũng bằng ấy thì rõ huề rồi, làm sao cảm thấy thắc mắc, nợ nần mà gắn bó tri hồi với nhau?Nhớ thuở duyên dẻ còn quấn môi nhau nghĩ vẫn thấy lấn cấn đâu đó vài hạt bụi, giờ lâu lâu cứ xuýt xoa lại vài ký ức còm cõi rằng tên của những kẻ từng thương vốn dĩ đã phai mờ trong "cuốn sổ bụi đời" của riêng mình: đau lòng sổ bụi.
2.Trời cuối thu trưa hè xuống vội. Những mảng nắng hanh hao tươm vàng khắp ngã, gió phả về từ phía biển tất tả tiếng động cơ xe gầy mòn, nắng xuyên qua các vách gỗ mục ngắn dài mối mẹ mối con.Những bận thảnh thơi, tôi thường nằm trên võng đu đưa cọt kẹt, ngó lên trần nhà, sao cũ nát quá, lộ cả mây trời qua những phên lá đao, cảm tưởng nắng rớt vào má, vào môi, xon xót và mằn mặn. Ngẫm nghĩ thời gian là thứ, đến một lúc nào đó trong cuộc đời, chắc chắn, sẽ làm con người ta khôn cùng vấn trách và luyến tiếc. Hiềm một nỗi, cái sự nhận ra này đến muộn.Thường thì tôi nằm đó chừng đến khi nào ánh nắng chiếu từ xiên góc chỗ chân tường đến chiếu thẳng chỗ tôi nằm thì tôi về, khoảng thời gian đó chỉ đủ cho tôi hồi tưởng những ký ức cũ vẩn vơ hoặc đọc vội 2-3 chương sách, có khi gió mát quá giấc ngủ ướp muối khi nào không hay. Ai bên dưới bếp đang lọ mọ nấu vài nhánh cải vàng, trộn cùng lá bưởi, lá khế gì đó mà thoang thoảng.Ngoài kia biển sóng đi hoang. Trong này, hương thơm mang máng.
3.Tôi vẫn thấy tuổi già của bản thân mình khi soi vào chúng bạn. Trái tính trái nết, đau đáu nỗi đời không biết nói cùng ai, bỗng dưng đến tuổi bạn đi đâu mất, thấy lẻ loi trong cả nhà mình. Nhớ khi ngồi túm tụm những câu chuyện xàm xàm, nói cho đã cơn thèm, ba hư bảy thực của bạn làm bữa rượu bỗng ngọt hơn mà cười ràn rụa nước mắt. Xưa góp giàu sang người ta gọi mời, giờ góp ưu phiền người ta ngần ngại, thành ra bọn tôi mỗi đứa cứ luẩn quẩn theo cái vòng vô tận của riêng mình.Sau những phút giây ấy trong tôi bỗng có cái nghĩ: ở trong một cái chòi nhỏ chật chội lọt thỏm trong hẻm nhỏ giữa lòng thành phố, biết đâu chủ nhân của những huyền thoại đang khát rượu một mình.
1.
Tỉ dụ có người cho mình bằng ấy, mình trả lại cũng bằng ấy thì rõ huề rồi, làm sao cảm thấy thắc mắc, nợ nần mà gắn bó tri hồi với nhau?
Nhớ thuở duyên dẻ còn quấn môi nhau nghĩ vẫn thấy lấn cấn đâu đó vài hạt bụi, giờ lâu lâu cứ xuýt xoa lại vài ký ức còm cõi rằng tên của những kẻ từng thương vốn dĩ đã phai mờ trong "cuốn sổ bụi đời" của riêng mình: đau lòng sổ bụi.
2.
Trời cuối thu trưa hè xuống vội. Những mảng nắng hanh hao tươm vàng khắp ngã, gió phả về từ phía biển tất tả tiếng động cơ xe gầy mòn, nắng xuyên qua các vách gỗ mục ngắn dài mối mẹ mối con.
Những bận thảnh thơi, tôi thường nằm trên võng đu đưa cọt kẹt, ngó lên trần nhà, sao cũ nát quá, lộ cả mây trời qua những phên lá đao, cảm tưởng nắng rớt vào má, vào môi, xon xót và mằn mặn. Ngẫm nghĩ thời gian là thứ, đến một lúc nào đó trong cuộc đời, chắc chắn, sẽ làm con người ta khôn cùng vấn trách và luyến tiếc. Hiềm một nỗi, cái sự nhận ra này đến muộn.
Thường thì tôi nằm đó chừng đến khi nào ánh nắng chiếu từ xiên góc chỗ chân tường đến chiếu thẳng chỗ tôi nằm thì tôi về, khoảng thời gian đó chỉ đủ cho tôi hồi tưởng những ký ức cũ vẩn vơ hoặc đọc vội 2-3 chương sách, có khi gió mát quá giấc ngủ ướp muối khi nào không hay. Ai bên dưới bếp đang lọ mọ nấu vài nhánh cải vàng, trộn cùng lá bưởi, lá khế gì đó mà thoang thoảng.
3.
Tôi vẫn thấy tuổi già của bản thân mình khi soi vào chúng bạn. Trái tính trái nết, đau đáu nỗi đời không biết nói cùng ai, bỗng dưng đến tuổi bạn đi đâu mất, thấy lẻ loi trong cả nhà mình. Nhớ khi ngồi túm tụm những câu chuyện xàm xàm, nói cho đã cơn thèm, ba hư bảy thực của bạn làm bữa rượu bỗng ngọt hơn mà cười ràn rụa nước mắt. Xưa góp giàu sang người ta gọi mời, giờ góp ưu phiền người ta ngần ngại, thành ra bọn tôi mỗi đứa cứ luẩn quẩn theo cái vòng vô tận của riêng mình.
Sau những phút giây ấy trong tôi bỗng có cái nghĩ: ở trong một cái chòi nhỏ chật chội lọt thỏm trong hẻm nhỏ giữa lòng thành phố, biết đâu chủ nhân của những huyền thoại đang khát rượu một mình.
