8 thg 11, 2023

mộng hải hồ



Trời cứ xanh hoài...

Người thì mơ lang mơ bạt, kẻ chỉ vui thú tược vườn
Người chí tận biển sâu, kẻ truy cầu chân lý
Cái miền đất, trồng một cây bàng, cây lên lá mặn
Kho một con cá, kho xong cá mặn
Gió từ phía biển vàn vạt qua những trảng cát, gió cũng mặn chằng.
Những giọt nước mắt khô khỏng, vón cục chẳng thể chảy xuống được, cứ mưng mẩy trong đáy mắt chai sần, trong cái cô quạnh của vạn chài biển nước
Hiềm một nỗi, mộng hải hồ chưa cạn...

14 thg 6, 2023

vô vi

 


Có những bữa trưa tựa hồ bất tận. Đàn cò những tháng cuối hạ mang ưu tư gầy gò đậu rợp cả bờ sen. Gió mặn từ biển có khi thổi có khi ngưng chừng, mưa có khi ào dội có khi lây phây nhưng tuyệt nhiên không một sinh vật nào mảy may vô tư tự.

Loài người cũng vậy.

Mỗi khi nhìn một người, tôi cố nhìn thật sâu vào mắt họ, rồi nhìn lảng sang vết nhăn khóe mắt hay vết đồi mồi trên gò má, màu môi lợt nhạt. Tự hỏi cái hiện hữu cảm nhận đang trước mắt có thật sự được bóc tách lớp lang đến tận cùng?

Thỉnh thoảng gặp một số người thấy họ an nhiên, bình thản trong mọi chuyện, mọi tình huống: không sôi nổi tị hiềm, cũng không trầm tư mặc tưởng, vui buồn điềm nhiên. Họ biết không có gì là vĩnh viễn nên chẳng nôn nao, họ biết tất cả chỉ như chớp mắt nên không tranh giành, cái sự biết này làm họ thật đáng yêu, thành thử tâm thế họ đối với kiếp sống lồng lộng như gió trời, như mặt nước trong sâu tĩnh lặng. Mấy người này chắc tu mấy kiếp nữa thôi sẽ tới Niết bàn, còn mình có lẽ luẩn quẩn hàng vạn hàng ức kiếp nữa.


1 thg 3, 2023

Viết tiếp những ngày biển xanh



Thấy mùi gió đã khởi, kẻ viễn khơi lại dong thuyền ra sóng nước. Có những trận phong rì rầm bảo người ta rằng cái lối sống câu dầm là một điều thất sách và những hy vọng tự bày ra cách sống để giữ mình chỉ là, thật sự như một cách chết mòn. Tất cả, hoặc là không có gì. Đôi khi buồn trời sầu đất, nỗi tương tư cố lý trỗi dậy mà con tim kẻ mặc khách quằn lại như gỗ mục mối xông.

Trên đất có những con đường, biển cũng vậy, người ta biết, đó là cái luân lý của dân vạn chài mơ mộng hải hồ. Trong cái cô quạnh của vô vạn biển nước, con người thường hoài niệm về những ngày hè bực dọc. Thế nhưng những kỉ niệm kia cuối cùng vẫn bội lý như một pho truyện cổ. Chung quanh những ám ảnh, nó giống một tấn tuồng mà ai đó đã bịa ra, như một loài cá tự thấy mình ở trong trạng huống lạ kỳ: chẳng thuộc về đất liền mà cũng chẳng thuộc về biển cả.

Hải triều trong mũi kê âm ấm như là màu máu loãng. Vầng thái dương phương tây đang rờ rỡ qua bầu trời trầm đục như tiếng gọi của một điệu kèn đồng. Biển giận mình hực lên ngũ sắc, những cá kình, cá giao. Khoảnh khắc tình niệm u ám, tiếng gầm thét của một bè nước tròng trành đập mình vào bờ đá, vỡ xoảng. Cái tiếng gọi của bể khơi, hun đúc đến một vinh quang chưa từng hay biết, một vinh quang pha trộn với sự sống cái chết, với nhục dục, cái vinh quang hun đúc vận mệnh thành trải nghiệm tồn vong hiếm có.
Năm ba mươi tuổi, tôi đã say sưa tin chắc rằng từ dưới đáy sâu tăm tối của thế giới này có một điểm sáng chỉ chiếu rọi riêng, một ngày nào đó sẽ lại gần và chỉ làm cho riêng mình sáng rực lên mà thôi.