Có những bữa trưa tựa hồ bất tận. Đàn cò những tháng cuối hạ mang ưu tư gầy gò đậu rợp cả bờ sen. Gió mặn từ biển có khi thổi có khi ngưng chừng, mưa có khi ào dội có khi lây phây nhưng tuyệt nhiên không một sinh vật nào mảy may vô tư tự.
Loài người cũng
vậy.
Mỗi khi nhìn một người, tôi cố nhìn thật sâu vào mắt họ, rồi
nhìn lảng sang vết nhăn khóe mắt hay vết đồi mồi trên gò má, màu môi lợt nhạt.
Tự hỏi cái hiện hữu cảm nhận đang trước mắt có thật sự được bóc tách lớp lang đến
tận cùng?
Thỉnh thoảng gặp một số người thấy họ an nhiên, bình thản trong mọi chuyện, mọi tình huống: không sôi nổi tị hiềm, cũng không trầm tư mặc tưởng, vui buồn điềm nhiên. Họ biết không có gì là vĩnh viễn nên chẳng nôn nao, họ biết tất cả chỉ như chớp mắt nên không tranh giành, cái sự biết này làm họ thật đáng yêu, thành thử tâm thế họ đối với kiếp sống lồng lộng như gió trời, như mặt nước trong sâu tĩnh lặng. Mấy người này chắc tu mấy kiếp nữa thôi sẽ tới Niết bàn, còn mình có lẽ luẩn quẩn hàng vạn hàng ức kiếp nữa.