Trời cứ xanh hoài...
Người thì mơ lang mơ bạt, kẻ chỉ vui thú tược vườn
Người chí tận biển sâu, kẻ truy cầu chân lý
Cái miền đất, trồng một cây bàng, cây lên lá mặn
Kho một con cá, kho xong cá mặn
Những giọt nước mắt khô khỏng, vón cục chẳng thể chảy xuống được, cứ mưng mẩy trong đáy mắt chai sần, trong cái cô quạnh của vạn chài biển nước
Hiềm một nỗi, mộng hải hồ chưa cạn...