"Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương" - cuốn tôi khá ưa thích của Harumi Murakami, đoan rằng mỗi bước ngoặt thăng trầm của cuộc đời nên đọc nó ít nhất 1 lần rồi tự hỏi rằng bản ngã của chính mình có màu gì hay cái vô hình tồn tại trong mỗi người có sắc thái như thế nào, nó có tạo ra bản chất và định hình một cá thể giữa xã hội hỗn loạn và gai góc này không.
Murakami thường thiết kế những con người cô độc, nhưng
không phải là một cái cây vững vàng, khô khốc mà chênh vênh như bọt biển, như cơn mưa, như
chợt thấy bóng mình trong giếng tối.
Murakami cũng chẳng bao giờ dẫn lối, những bậc thang của
ông cứ dẫn sâu xuống mãi, chẳng thể khựng lui mà tiến tới trong cuồng quẫn.
Màu của Tazaki Tsukuru là “không màu”, một bức tranh không màu thì có được gọi là bức tranh không? làm sao để định hình các màu sắc nếu không có một nền màu khác?
“Không, không phải theo cách đó. Rất khó giải thích
nhưng có cái gì như thể chỉ cần mày ở đó thì cả bọn sẽ được là chính mình một
cách hết sức tự nhiên. Mày không nhiều lời, nhưng sống với hai bàn chân bám chắc
trên mặt đất, điều đó tạo cho cả nhóm một cảm giác vững vàng thầm lặng, giống
như cái neo tàu. Từ khi không còn mày, bọn tao mới thật sự cảm nhận được điều
này. Có lẽ vì vậy mà từ khi không còn mày, bọn tao bỗng trở nên tản mác.”