sương gió, cơ hàn nề chi
cái thương chẳng đủ, huống gì
ôn hàn vi mà lem nơi đáy mắt...
ai rồi cũng sóng lặng trên sông
xương thịt còn mất, lẽ vô thường
nắng mưa chưa làm phai màu lá
đã rơi rồi khỏi chốn khổ vương