4 thg 3, 2012

Tháng ba... lala



Cái nắng chói chang của những ngày đầu tháng ba khẽ len lỏi qua ô cửa nhỏ nhạt màu phía cuối căn phòng tưởng chừng đã lãng quên lâu nay, chút phù phiếm nhỏ nhoi lòa nhòa mà tự nhiên thấy tháng ngày hồn nhiên đến lạ, cuộc sống của người ta mới thực sự trở lại những tháng ngày bộn bề thường nhật. Thành phố của người ta trở lại với những nhịp ngày đông đúc. Những đứa con của người ta lại ra đi, để mùa sau lại rủ nhau tìm về. Những mùa xuân sau và những xuân sau nữa, của người ta .. vẫn thế... Còn vài thứ của người ta nữa, người ta cứ viết hết ra đi, rồi những thứ còn lại người ta không cần nữa, thế đó .. là của tôi .. Mùa xuân của tôi tàn trên những cuộc chia tay vừa buồn vừa bịn rịn, sau những chuyến "vội vã trở về vội vã ra đi", sau những ấm áp sẻ chia vụng về, sau những ân cần lặng lẽ, ai sẽ đọc ra được nỗi niềm yêu thương rưng rưng trong mắt mẹ, có những cái buồn rất nhẹ thoảng qua, như những giọt nước mắt âm thầm rơi và tan giữa phố người vồn vã. Mùa xuân qua ..

Đây tháng ba xuyên xao chút hạ
Hồng xanh tươi nở nụ mơ màng
Trời bắt ghen rót lệ sương vào lá
Giở chứng .. Nghĩ tới người thương ..

Và rồi mưa về. Tháng Hai miên man một vài cơn mưa đầu mùa vội vã. Chợt đến rồi tan mau, những cơn mưa tháng Ba luôn đi ngang qua tôi như những khoảnh khắc mà tôi chưa kịp níu giữ. Lục lọi đống đồ tìm cái áo mưa cũ không hiểu đã nhét xó nào, để xem, Kỳ, Tài, Huy .. nhóc nào mượn của mình nhỉ? Ấn tượng trong tôi về những cơn mưa Sài Gòn đến không hề báo trước chẳng tốt đẹp gì. Hôm bữa, đi học về khuya xe hư nên dắt bộ, lúc đó cũng định gọi cho ai gần đấy, nhưng thôi vì chẳng có ai cả. Cũng may vì mình ướt tại mưa còn hơn ướt vì mồ hôi. Khi tình yêu trong mình tưởng chừng đã cằn cỗi, những cơn mưa bất chợt kia lại về. Thế nên khi mưa xuống tôi biết rằng chúng sẽ mang theo tình yêu. Tôi biết yêu những con phố nhỏ, tôi biết bước chầm chậm để lặng người tìm đâu đó hương hoàng lan trên con đường vắng và lặng nghe tiếng rì rào của lá, nào là Nguyễn Thị Nhỏ, Lê Thị Riêng hay Lữ Gia, Lý Thường Kiệt .. tuy nhỏ nhỏ nhưng cũng dễ thương mờ .. Ngày mai anh lại ước mình được ôm em dưới những cơn mưa xa nhé! Hì! Hì! Cười nhạt thế! Cho đời nhẹ tênh!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét