31 thg 5, 2012

Có hạt mưa trốn mình bên ô cửa


Những cơn mưa đã vãn dần nhường chỗ lại cho những ngày nắng chói chang. Mẹ ngồi xếp lại những chiếc áo mưa cho vào ngăn tủ, ba ra vườn cuốc lại mảnh vườn khô khốc cỏ dại. Cậu ngồi bên ô cửa nhìn ra bên ngoài, trời xanh ngắt không một gợn mây. Mới đó còn là những ngày mưa âm u, cánh cửa gỗ luôn được đóng kĩ. Anh hai còn gia cố thêm hai thanh sắt to chéo ngang để cậu có những giấc ngủ yên mỗi đêm mưa bất chợt, nhưng cậu vẫn nghe rõ mồn một những tiếng rục rịch của khung cửa như cuốn bung ra khi có đợt mưa đập vào cùng tiếng hò reo của những tán lá dừa xanh mướt.

Hôm nay cậu mở toang một bên ô cửa, ngồi cảm nhận chút nắng yếu ớt ùa vào phòng khoai khoái rồi vân vê vài trang giấy nhăn nheo bởi một đêm mưa nào đó mà cậu quên không khép cửa. Tiếng chim ríu rít ngoài sân, hoàng lan phả chút hương dịu nhẹ, cậu còn nghe trong hơi gió tiếng lá rơi khe khẽ giữa tầng không làm cho chú giun đất ngẩn ngơ nhìn theo đến lạ. Cậu ước có thể ra ngoài vườn hòa mình vào cái không khí đó, để nắng vương lại từng chỏm trên mái đầu. Cậu sẽ chạm vào thân cây xoài xù xì to lớn, nhặt một cái lá vàng rồi nhắm mắt lại mà cảm nhận từng tiếng thở thì thầm của gân lá cuối mùa thu. Cái thị trấn hẻo lánh này như một nàng công chúa ưa đỏng đảnh khi những cơn gió se lạnh của mùa đông bắt đầu ùa về, một sắc thái ảm đạm khác thường khoát lên cảnh vật. Từ ngày gia đình cậu dọn về đây thì cậu cũng đã trót yêu cái nơi này mất rồi. Ngôi nhà cũ kĩ nằm cách đường lộ một con hẻm ngoằn nghèo mọc toàn hoa mà có lần anh Hai đã chở cậu ngang qua. Phía sau nhà có một quãng sông và chắc hẳn cạnh đó cũng có một tuyến đường sắt nữa. Mỗi sớm, khi bình minh chưa kịp ló dạng, cậu nghe tiếng còi xe lửa hú dài trong sương, rồi ánh lửa xe quét dài vào hàng cỏ lau bên bờ hồ cùng tiếng gió rít nhẹ mơ hồ.

- Quang à, dậy chưa con?

- Dạ rồi mẹ! - Tiếng gõ cửa khe khẽ của mẹ làm cậu thoáng bối rối.

- Nhanh sửa soạn rồi anh Hai chở đến trường nha con.

- Dạ. - Cậu đáp lạ mẹ gãy gọn. Lòng thoáng dâng lên nỗi buồn, sự lo ngại và thấp thỏm.

Cậu không muốn đi học, cậu nhớ lại những lời châm chọc quái ác của chúng bạn cũ khi chúng khoái trá nhìn cậu bằng ánh mắt mãn nguyện đó. Từ ngày tai nạn đó xảy ra, cậu như rơi vào một cái hố sâu, không lối thoát. Mọi thứ đến với cậu quá đột ngột làm cậu chưa kịp phản ứng rồi như một điều tất yếu, cậu suy sụp hoàn toàn,tự chán ghét chính mình và xa lánh với mọi người, kể cả những người thân. Chính vì thế, cậu mới phải rời thành phố và chuyển tới sống tại thị trấn này. Bác sĩ nói rằng khả năng cậu có thể đi lại rất khó khăn, còn tùy thuộc vào sự hồi phục của cột sống. Cậu là người duy nhất cảm nhận được tình trạng của mình, lắm khi cậu hi vọng rất nhiều nhưng rồi nhìn vào đôi chân lúc cứng đờ lúc mềm nhũn và không cảm giác của mình, cậu chỉ muốn khóc. Cậu đã khóc rất nhiều, mẹ cậu cũng đã khóc rất nhiều. Nhưng có lẽ những giọt nước mắt chắt chiu cả cuộc đời của mẹ làm cậu có thêm nghị lực cho cuộc sống. Tối qua, cậu nắm chặt tay mẹ và nói: “Con sẽ đi học lại mẹ à!”. Mẹ ôm lấy cậu và cười trong nước mắt.

Cậu nghe tiếng chân ai đi ngoài vườn, có lẽ không phải là ba, tiếng bước chân nhẹ và linh hoạt hơn. Một người con gái nhỏ nhắn, đôi mắt rất sáng và có vẻ rất thông minh.

- Chào hàng xóm mới. Vừa mới ngủ dậy phải không? Mở cửa ra đi, nói cái này hay lắm.
- Bạn là ai? - Cậu thoáng bối rối với sự nhanh nhẩu của người con gái này.
- Hàng xóm.
- Ngôi nhà có hàng thiên lý héo queo trước sân hả - Cậu thấy mình tự nhiên đến lạ.
- Đúng rồi, nhưng không phải là hoa héo đâu mà là hoa đã hết mùa. Có mùa hoa nào mãi ở lại đâu.
- Bạn tên gì và cần gì? –cậu trở lại với sự ngờ ngoặc ban đầu.
- Hạnh .. Cho bạn cái này nè.

Người con gái mà cậu chỉ biết duy nhất cái tên và đôi mắt sáng ấy dúi vào tay cậu một quả ổi to rồi chạy vội vàng về phía bên kia hàng thiên lý “hết mùa”. Rõ ràng cậu thấy đôi má ấy có chút ửng hồng khi cậu hỏi đến tên, như một tia nắng nhỏ lung linh giữa bình minh trên khoảng trời.

Lớp học rất thân thiện và chúng bạn rất tử tế với cậu. Mấy đứa học sinh dân quê bình dị và tốt bụng. Nhanh chóng cậu làm quen với tất cả các bạn trong lớp, tất nhiên trong có Hạnh. Tình bạn giữa cậu và Hạnh ngày càng thân thiết hơn. Cậu dần quên đi nghịch cảnh và hòa mình vào cuộc sống mới. Có hôm Hạnh lấy xe chở cậu nghe ngoài bờ sông hóng gió. Những cơn gió chiều kéo cao từ phía rặng tre nhẹ cong một đường trên mặt sông rồi ngoặt lên ùa vào mặt hai đứa, mát rượi. Hai đứa ngồi trên một bờ đất dọc bờ sông. Chiều nay, con sông như hiện hữu một sự mơ màng thầm lặng, một chút bồi hồi, một vài xao xuyến, cậu chẳng hiểu trong lòng mình đang boăn khoăn điều gì nữa?

- Quang có yêu nơi này không?
- Có, mình yêu nơi này.
Hạnh chẳng hỏi thêm câu nào nữa..

- Mình yêu những con đường rải sỏi kéo dài ra tận bờ sông mà tôi dẫu chưa từng chạm chân vào viên sỏi nào nhưng tôi vẫn cảm nhận được tiếng thì thầm của lòng đất. Mình yêu những sáng anh Hai chở đến trường ngang qua những luống hoa dại ngào ngạt dưới chân núi. Mình cũng yêu những con người nơi đây nữa, những người bạn và những người hàng xóm tốt bụng.
Quang lặng im trong giây lát..

- Ngày kia Quang về lại thành phố rồi, chắc sẽ nhớ nơi này lắm.
Hạnh không nói gì, nhìn bâng quơ về phía bên kia sông- nơi có thứ ánh sáng phù phiếm của chân trời.
- Màu trời thật giống màu mắt của Hạnh!

Hoàng hôn dần buông. Những đám mây đã nhuốm màu, lung lay thành một dãi ở chân trời. Quang nhớ về ô cửa số, nơi hai đứa lần đầu chạm mặt. Khi ấy cậu như một hạt mưa cố nép mình vào bên trong lẩn trốn mùa khô trở lại. Và một điều kì diệu nào đó làm cho hạt mưa về lại với đất, nhưng hạt mưa luôn biết rằng trong khoảnh khắc của cuộc đời, nó đã rơi khẽ vào những cánh hoa.

28 thg 5, 2012

Sài Gòn, nắng, mưa và tôi đang sầu



Buồn ư, có phải mình đang buồn? Có lẽ không, thật ra là mình đâu có buồn, nếu đơn giản đó là nỗi buồn thì mình đã không như vậy, mà mình buồn vì điều gì? Đúng hơn là sầu, không cần lý do, không đòi hỏi, ừ đúng rồi, đang sầu đấy!


Chiếc xe buýt oằn mình dưới cái nắng trưa gay. Người đàn ông hút vội rồi khẽ khàng ném điếu thuốc lá ra cửa sổ. Xe nóng, người phụ nữ kẹp mình giữa những bao hàng đen luôn tay ve vẫy chiếc mũ mềm. Tôi để mắt tới chú. Chú nhẹ nhàng vén từng cọng tóc mai ướt đẫm mồ hôi của cô bé. Nó khẽ cựa mình vì nóng, được nằm trong vòng tay người cha thì có lẽ dù có nóng thế nào thì cô bé sẽ luôn có những giấc ngủ yên bình. Tôi nhớ tới ba tôi, chợt trách ông sao kiệm những lời khuyên cho đứa con trai khi bước vào dòng đời hối hả. Tôi cố chen chân trong đó cố để luôn là một hình tượng đứa con đáng tự hào của gia đình, chợt nhận ra mình được và mất đi nhiều thứ. Những kí ức buồn vui, nhẹ tênh, thả vào chuỗi ngày bình lặng, hững hờ như tiếng thở dài hiếm hoi của thời gian khi một điều hồ hoặc nào đó ngưng lại, ngừng trôi giữa lưng trời. Nắng Sài thành vẫn trải dài, xa mãi.


Hôm nọ, không nhớ ai đã hỏi sở thích là gì, không hiểu sao lúc đó lại trả lời là: thơ văn và xây dựng. Cái bản chất thích vu vơ chắc sẽ chẳng ăn nhập gì với nghề xây dựng, thật ra cũng không ít người trách mình khô khan nên học xây dựng là đúng rồi; còn thơ văn:có lẽ do sầu đấy? Thế là bỗng dưng, nắng vàng và mây buồn ở đâu rủ nhau trốn biệt, mưa cứ len vào từng ngõ nhỏ khắp các con đường ngoằn ngoèo khuất phố, nghiêng nghiêng những hàng cây gối đầu lên năm tháng, lên mùi hương êm êm những chiếc lá cố bám giữ cành mận già trước ngõ. Mưa chiều đến vội vàng, càng sầu...


Vì mưa nên người ta bỗng cảm thấy yêu một bài hát nào đó đến lạ kì, cứ muốn nghêu ngao mãi để gió ấm len lỏi vào tim: “Mưa về ngang làm ướt mềm vai phố, dẫu phố đông người thì cũng sẽ buồn như những bản tình ca”.
Dặn lòng sẽ không ngỡ ngàng trước câu hỏi: “Cuối tháng, nắng sẽ về đâu?”. Chẳng phải đang mong chờ cơn mưa đầu mùa nhanh đến thế mà vẫn tiếc nuối những ngày oi ả? Có những chiều rãnh rỗi ngồi xếp lại những chồng báo cũ, thấy nào là hạn hán,lũ lụt, thoáng nghĩ ngợi chuyện mưa nắng… nắng mưa, cứ bình thường đi: sao cho cuộc sống cứ đầy những ngọt ngào và thi vị?


Thành phố này chỉ có hai mùa: mưa và nắng?

Nắng thì nắng quá chừng, quá đỗi. Nắng cháy da, bỏng thịt. Nắng thiêu rụi những buổi sớm mai và cháy vàng hoàng hôn trên bến cũ, mà đôi khi nắng cũng tha thiết những yêu thương ngắn ngủi, nắng trải dài những con phố thâm trầm, có vệt nắng nào nhẹ nhàng ghé ngang khung cửa nhà ai. Có lẽ sẽ rất vội vàng, vì có nắng nên nụ cười sẽ qua như gió và trôi xa như mây.
Mưa, ôi chao! sao mà mưa dữ dằn, mưa xối xả, mưa thối đất thối cát. Mưa làm đổ cây, mưa làm ngập phố. Mưa là nỗi căm thù của người dân nơi đây, nhưng mưa còn làm ai đó buồn xao xuyến, dù rằng những lần vì mưa kẹt xe mà trễ học, vì những lúc ngủ vùi trên xe thấy mưa vương dài bên kính, giật mình: xe buýt thật đông, toàn mùi người, mùi mưa…

Tôi, đôi khi rực nắng, có lúc ngập mưa, những cơn nắng, cơn mưa của tôi cũng bất chợt như cái thành phố này, cứ như một đứa con trai dậy thì bị tự kỷ, già chút nữa mà còn nắng mưa thì ế vợ. Lắm khi tiếc nuối những tình cảm sao quá mong manh, chóng vánh, trái tim vội vã đón nhận niềm yêu rồi chợt thở dài nhận ra sự trống rỗng lớn dần theo tháng năm. Những mông lung loanh quanh trong tôi đâu đó chợt chạy về, giằng giằng khắp con hẻm nhỏ xíu xiu, chỉ đủ một chiếc xe máy chạy qua, tôi hát, hát đoản khúc nhạt nồng chờ một ngày mưa thường tình về cuốn phăng những điều đang chờ đợi tôi phía trước?


Mùa hè Sài Gòn quá nóng nực và oi bức. Mùa hè Sài Gòn dễ khiến bánh xe của mấy kẻ ngông cuồng trượt ngã trên chính con đường của mình. Mùa hè Sài Gòn cứ thẩn thờ trải nắng rồi chở mưa mà vô tình quên rằng nó cũng đang khiến con người ngập chìm trong mớ hỗn đỗn và thất thường của nó. Mùa hè Sài Gòn có tháng năm không còn quay về nữa, tháng năm đến và đi từ chính con tim vội vàng và chết khi cái chớp mắt đầu tiên của màn đêm ụp xuống.

Ước gì con gái cũng chỉ có hai cảm xúc như Sài Gòn nhỉ?


Làm ngơ



Lại gần mà chẳng nói chi
Làm cho ai đó nửa nghi nửa ngờ.
Ngày nào cũng ngóng cũng chờ,
Đợi cho ai đó làm lơ rồi lành.
Hôm nay trời sáng trong xanh,
Có một “thằng ngốc” lanh chanh lại gần.


Hỏi rằng: -Sao mấy bữa rày,

Im hơi lặng tiếng ,mặt mày xanh xao?
Làm cho tui thấy nao nao,
Cả tuần mất ngủ, tính sao đền bù.

-Tại ông đó chứ tại ai?
Tui đang lo lắng chuyện hai chúng mình.
Tui nghe tụi nó tung tin,
Hình như tụi nó biết mình với nhau!



                                    12A1 .. 15/11/2008

9 thg 5, 2012

Giao


Không còn nắng vàng
Không còn phượng rơi
Chỉ còn chơi vơi
Cơn mưa bất chợt

Vừa lòng em chưa?
Vào mùa rồi đấy
Má đỏ em hây
Anh cười thấy nắng

Em cho tiếng hát
Anh thêm chút đàn
Một thoáng hoang mang
Bàn tay len lỏi

Mưa dài góc phố
Tháng sáu vô tình
Con đường làm thinh
Đôi ta vụng dại

Anh hát nồng nàn
Đợi chờ ngày nắng
Em cứ mơ màng
Hạt mưa lăn tăn ...





Nhắn cô bé đá chân cao nhất góc trái rằng: cứ cười tươi như thế!

6 thg 5, 2012

Thế là mùa hạ


Tự hỏi ai đó âm thầm bước chân sang mùa hạ lâu rồi không nhận ra, có lẽ từ khi những chùm hoa phượng li ti bên lối nhỏ cạnh trường được phát hiện, thế là hạ ngang qua.

Rồi mưa vương dài những ngày đầu tiên, như món quà không thể thiếu của mùa hạ, nhưng cũng chẳng thể mong mỏi gì nhiều hơn, rõ ràng là một trái tim cứ thổn thức, rõ ràng là những mong muốn cứ cồn cào. Tháng có mưa nhiều ta gọi là tháng hạ, mưa hạ đến và đi thật nhanh, thế cũng đủ làm trong ta bật lên một nỗi buồn, nỗi nhớ. Vẫn biết nắng mưa là việc của trời, sao ta cứ vui buồn theo mưa nắng? Những niềm nhớ, sao cứ gọi là thương, mà cũng không hẳn là thương như những gì đã nghĩ và đang viết, sẽ ào ào theo đợt mưa tuôn, sẽ không boăn khoăn bay ngược lên nền trời cao vợi, tung bay nhé, chất chứa gì .. đủ cả một trời mưa?

Hạ năm nay khác rồi, một nhành phượng không đủ sức gọi ve vào mùa, một tiếng cười không dịu được buổi nắng gay, cứ mãi gọi tên những khát khao ấp ủ, những nỗi niềm chôn sâu mà sao ai kia ngẩn ngơ thấy tội, chợt một mùa về nắng ấm và tiếng mưa mời gọi nơi nơi. Có lần lơ mơ, thấy mình lạc giữa một cánh đồng cúc vàng, tà áo trắng lay lay giữa gió, một con diều đỏ lơ lửng vắt ngang giữa không xanh. Thấy chiếc xe đạp màu café chở đầy nắng gió và hoa thơm giữa đồng, băng những dòng kênh heo hút uốn mềm heo may. Buổi mai êm đềm và dạn dĩ biết mấy, cô bé xòe tay đan len, "anh ơi, anh mong gì thế" tôi nhớ cô vẫn thường hỏi tôi câu ấy mờ

Hàng trứng cá trước ngõ, sau một mùa khô bám bụi, khẽ khàng thay lớp áo xanh, quả xanh, quả đỏ. Ngày qua ngày vẫn luôn hờ hững, sao hôm nay bỗng nhiên khựng lại, khẽ bứt một bông, lòng ngơ ngẩn. Nhớ ngày xưa, anh hai không biết mang đâu về một gốc trứng cá rồi trồng sau nhà. Cái giống cây sao dễ dãi, trồng đâu mọc đó và phát triển. Những trưa, có chú nhóc ngồi vắt vẻo trên cành, chẳng buồn làm gì hơn nhấm nháp những quả trứng cá ngòn ngọt, thanh thanh. Những chú ong vờn qua lại những bông hoa trắng, khẽ đu cành, tất cả như rung động: cả một nắng trưa. Và, tự tặng cho chú nhóc đôi chút buồn tênh bằng bản nhạc không lời ngân nga mỏi mòn ngày hạ cũ. Nhớ ngôi nhà gỗ hoang sau nhà, giận mẹ trốn ra ngủ một đêm, hái sẵn một túi đầy trứng cá, ngồi bên thành giếng, cố gắng ngắm những ánh sao mờ mờ bóng nước, rồi mưa, trời lạnh, ánh nến vàng thoang thoảng, lòng trẻ con sao ngu ngơ và huyền bí ...

Những ngày hạ như dài hơn, sáng dậy nhìn nền trời trong quá đỗi giật mình ngỡ trễ buổi thi. Mà mưa thì cứ trùng những ngày thi, cưỡng sao lại những hạt nước bên khung cửa sổ, quen rồi, quen vẫn vơ qua ô cửa, lòng bỗng ngại ngần những đề thi hóc búa. Thôi nhé, dẫu một lần thôi, qua ô cửa sổ kính, qua cánh đồng vàng, qua hàng cây bám bụi hay bất cứ điều gì, vẫn sẽ cố tìm một ai sẽ làm cho mùa yêu thương ào ạt quay về.

HCM - 05/2011