Mùa đông chiều nay rất lạ. Những cơn lạnh hơi se của thành phố không còn mang vẻ thâm trầm và ủ dột. Ra phố gặp những giỏ hoa cúc lòa nhòa, len lỏi giữa hoàng hôn, cái kiểu như vừa biết yêu vậy: sung sướng và rộn rã. Thường thì vừa đi vừa huýt sáo, nhưng lâu rồi tôi không gặp một đám lá rơi đủ nhiều để chân đá tung bay ngay cả vào mùa thu, nên tôi sẽ chỉ mỉm cười. Con sẻ nâu thôi ríu rít, đành ngậm tăm trong những chiếc tổ tròn cũ dưới kẽ mái hiên. Những cọng rơm rớt ngoài tổ bị gió hắt vào vô vọng, có cọng lâu lâu nhỏ xuống mặt hè những giọt nước, như tiếng nấc lẻ loi, đi ra từ giấc mơ của nỗi niềm phù phiếm. Còn có cọng lăn tăn trên hàng dây thường xuân mà cơn mưa phùn chiều nay đã làm cho từng mầm xanh hồi xuân trở lại.
Vậy là mùa đông vẫn còn đó. Với tôi, mùa đông là cái quán nhỏ vắng khách và cũ kĩ, có kẻ vãng lai tình cờ ghé lại ngồi nhâm nhi chút nước chè thoáng đãng mà ngâm nga vài câu thơ kiểu như “ai trở về mùa thu trước - nhặt hộ tôi những lá vàng”. Với tôi, mùa đông là những ngày học vội, thi cũng vội, có khi thử nhắm chặt đôi mắt mình lại, dù khi không lắng nghe một âm thanh nào đó ngoài sách vở, bởi chúng ta đôi khi đơn giản đều là một con người, và mỗi người chỉ là một đơn vị loài nhỏ bé mà thôi. Với tôi, mùa đông là mùi khói rơm rạ thơm cay nồng tỏa ra từ gian bếp thấp tè của mẹ. Những bữa cơm đoàn viên có mẹ, có cha để rồi từ làn khói mỏng manh ấy mà con người ta có thể bước đi bình yên và vững chãi trên đường đời.
Trạm xe buýt dưới chân cầu hôm nay đông hơn mọi khi tôi đi qua, chiều tối nhập nhoạng dưới cơn mưa lây phây. Người đứng xem pháo hoa. Người ta có đôi. Mùa đông đến rồi rù rì thổi gió. Người ta lạnh nên người ta cần có đôi? Lái xe ngang dọc cái thành phố này, bảo sẽ gom góp đủ về một miếng gió, để mình cũng biết rằng mình đang lạnh và cũng cần có đôi... Nhưng thôi, con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ mà không ai biết trước. Nhưng sẽ không bước chân nào dừng lại cả, có chăng chỉ nhìn lại phía sau một thoáng chốc rồi sẽ đi tiếp về phía cuối con đường, chỉ có một điều khác biệt là tôi đương đi một mình. Hoàng hôn về phía bên kia thành phố. Trời bỗng trở lạnh đột ngột như ly thủy tinh đột nhiên rơi xuống đất tan tành thành những mảnh nhỏ, chỉ trong một khắc, không khí khô cóng và ngàn ngạt…
Qua khung trời những ngày cuối năm này, tôi đã nhìn mùa đông đến và đi ngang trên hàng cây, thực sự là ở Saigon cũng có thể thấy mùa đông. Khi nào muốn thấy mùa đông, thì là mùa đông đấy thôi. Điều đơn giản thế mà tôi lại không biết. Dẫu có những đêm tháng mười tôi đã thầm mong mùa xuân về bằng những tình cảm dịu dàng nhất, dẫu sớm mai mở cửa bước ra thấy khoảng sân nhỏ như rộng thênh và mênh mông gió mà vẫn dối lòng rằng đâu đó còn sót lại sắc vàng ươm của mùa thu vàng lá. Nhưng, chào mừng mùa đông thôi, chỉ đơn giản là nói ra như thế, chẳng trách mùa đông tôi buồn ngu ngơ và rũ rượi.
a tạo nhà riêng ở đây à
Trả lờiXóa^^
Xóa