3 thg 8, 2015

Bóng người lạc phố


Tôi được gửi tặng một chiếc cassette cũ, máy cũ nên rè rè, rè rè có cái hay của rè rè. Từ đó mỗi sáng, khi những chú chim sẻ trên gác xếp còn chưa ríu rít, mặt trời vừa nhăn nhó chui ra khỏi những đám mây, tôi thường đứng trước gương chải chuốt và lẩm nhẩm theo vài câu hát của chương trình chào buổi sáng. Phòng trọ chênh vênh tận tầng hai khu căn hộ cũ nằm heo hút trong con hẻm, đùng một cái các anh trên kia tới quy hoạch một con lộ lớn chéo ngang, thế là căn hộ phải chường mặt ra với bộ dạng nhá nhem và thâm trầm rong rêu. Tiếng xe cộ ồn ào bên dưới như đưa đẩy chút hiện đại vào ngôi nhà cổ kính hòa với tiếng cassette cũ rè rè, ừ… rè rè cũng có cái hay của rè rè.

Nắng vàng cứ vô tình rơi xuống ô cửa chơi vơi. Tiếng thở dài vụng về của cô gái tầng 2 trườn qua các gian phòng đụng tiếng ho sặc sụa của ông cụ tầng trệt, va vào tiếng ngáp của con mèo mướp gầy tắm nắng trên góc kẹt tầng lửng rồi hòa vào tiếng trứng chiên nổ tanh tánh của tôi. Tuấn thức dậy với bộ dạng thê thảm, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm:

- Ủa, sao mày chưa đi học?

- Hôm nay được nghỉ. Dứt câu tôi tiến tới giật phắc tấm chăn của nó cuốn trên người.

- Nhiệm vụ của mày hôm nay là giặt tất cả mùng mền, chăn gối. Tôi cười lễnh loãng.

Thằng Tuấn giãy đành đạch:

- Dẹp đống chăn mền của mày đi, chiều nay mày phải đi với tao.

- Đi đâu?

- Đi rồi biết, khổ quá! Mày cứ phải ở lì trên này hả? Sao không chịu xuống đường cho da dẻ bớt xanh xao, không thấy mùa xuân đang hiện hữu à!

Dứt câu, nó nhào tới xí ổ bánh mì trứng tôi cầm trên tay ăn ngấu nghiến, tự nghĩ: thằng này đang âm mưu gì thế nhỉ; ngoài kia, thoang thoảng, cũng chợt nhận ra hoa xuân đã giăng ngập phố.


Tôi quen Tuấn đã hơn ba năm, hai đứa cùng miền quê lam lũ nhưng nhà Tuấn ở huyện, còn tôi ở thị trấn. Cuộc sống khó khăn cho Tuấn cái vẻ ngoài chững chạc hơn chúng bạn cùng trang lứa. Tuấn hòa đồng nhưng có nhiều trăn trở. Những trăn trở được bao bọc bởi sự vui vẻ, gần gũi. Chúng tôi thân nhau. Có những khoảng không vô hình như ngăn cách, đúng hơn là những khoảng tối trong tâm hồn mà chính chúng tôi còn thấy mỏi mệt. Đôi khi đối diện với chính nó đã là một thứ thách lớn lao nên chúng tôi, hay chính mình tôi cố tình lẩn tránh chúng: những-rung-động giản dị đầu đời.


Rồi mùa xuân. Lá vàng ngoài cửa sổ đã được thay thế như những lá cờ xanh non nho nhỏ ve vẩy trong gió. Phòng trọ tầng 1 có một tán cây chéo ngang, lòe xòe trong gió. Đứa con gái thứ nhất gầy gò ngồi hướng ra phía ô cửa nhớ gì không hiểu rồi lại càng không hiểu vì sao nước mắt cứ rấm rứt. “Có muốn ăn gì không?” – Đứa con gái thứ hai hỏi vội trong khi nhanh nhảu pha hai tách cà phê sữa. “Ăn gì?” – “Cà phê sữa nhá!”. Lời đề nghị được bác bỏ bằng cái lắc đầu nguầy nguậy: “Thứ đó ăn hoài…”.

Nắng vàng tần ngần len lỏi mệt nhọc qua mấy lỗ thông gió vương trên ban công, hắt về phía căn phòng được trang trí đơn giản gọn gàng. “Thôi gáng đi, chiều nay tao với mày đi ăn tiệm” – “Mày sang nhỉ”. Đứa con gái thứ hai trả lời bằng cái nháy mắt đầy gạ gẫm. Cô gái ấy tên Linh, cái cô loắt choắt ấy, còn Thu thì điềm đạm hơn, hai cô đều học trường sư phạm. Linh cùng quê với Tuấn nên chơi thân, chính nó giới thiệu hai cô đến nhà trọ này. Tôi ít khi chạm mặt vì hai cô luôn đi học rất sớm, còn tôi vẫn luyến tiếc giấc ngủ sau những lần trắng đêm thức làm đồ án và bài tập nên thực sự tôi vẫn chưa một lần thấy mặt hai cô bạn tầng dưới mà chỉ nghe qua lời kể của Tuấn.Vậy đó, căn nhà cũ kỹ này có cả thảy bốn người trọ. Mỗi người một chuyện, một thế giới ẩn riêng.


Tuấn và tôi sửa soạn quần áo tươm tất. Sau một hồi tra hỏi có dùng kèm vũ lực, nó mới chịu khai ra chuyện hẹn hai cô bé tầng 2 đi uống nước. Tôi chẳng buồn quan tâm lắm nhưng rồi nghĩ tới nghĩ lui thấy mình cũng đang rảnh nên đành chấp nhận. 

Thu học về muộn nên hứa sẽ đến hẹn sau khi tan lớp. Mưa chiều tầm tã, tiếng mưa rin rít qua từng mảnh phố, từng kiếp người, phủ lê mái ngói xanh rêu, phủ lên tường cao ốp đá, Sài Gòn với những mớ hỗn độn như căng ra rồi ùa vào trong mình sự dung dị ẩm ướt. Xe ngập nước chết máy, tôi gửi tạm vào siêu thị rồi mon men ra trạm xe buýt. Cơn mưa nhỏ dần, nhẹ mà mềm mại phủ xuống thâm trầm phố xá. Tôi nhắn Tuấn mưa lớn quá nên sẽ đến muộn. Đôi khi thấy những cơn mưa như những cô cậu trẻ yêu đương, đến bất chợt, đôi khi ồn ào lại có dịu dàng và âm ỉ, mưa đến cơ hồ xoa dịu phần nào những cơn nắng rát bỏng và nghiệt ngã của cuộc đời. Tựa đã từng tri kỷ tri âm, đôi khi hờn dỗi và cãi vã để rồi hiểm thắm thiết, thủy chung và yêu nhau hơn. 


Trạm xe buýt vắng, cô gái gần cạnh tôi hướng người lên ngóng xe chốc chốc lại hướng đôi mắt xa xăm về khoảng đường phía sau, chí ít để biết rằng dòng xe vẫn lưu thông chứ không đứng lại, nhưng chúng đi với một tốc độ từ tốn và bóng dáng chiếc xe buýt xanh chẳng thấy đâu. Em ngồi đó. Ánh mắt em thấm đẫm nỗi cô đơn đến vụng dại. Thân hình bé mỏng mảnh trong làn mưa cơ hồ như nuốt chửng sự mỏng manh ấy. Hai người ngồi chung một ghế, tôi nhận thấy có sự đồng cảm đặc biệt nào đó lôi kéo mình nhìn sang em, hay đó chỉ là sự tò mò ngây thơ về điều kì diệu có được từ một ánh nhìn, hay là sự lo ngại băn khoăn để rồi lạ lẫm trước những thứ chưa bao giờ cảm nhận. Trong im lặng tôi nhìn em nhiều lần, ánh sáng như ủng hộ chiếu qua, cô quay hẳn ra nhìn đường phố, tôi được nhìn em chân thật. Mà sao tôi cứ nhìn qua kia chứ, tôi cần gì nơi bóng hình đó?

Em quay sang tôi, hỏi khẽ: “Mấy giờ rồi anh nhỉ?”

- Trễ rồi em, giờ có về ăn nằm chứ đừng ráng đi hẹn hò nhé”. Tôi nói nửa thật nửa đùa.

- Còn anh thì sao, cũng đang thương tiếc trễ hẹn với cô bé nào chứ gì.

Tôi cười trừ. Cô gái xa lạ này nói chuyện cứ như hai chúng tôi thân nhau lắm vậy.


Em vẫn ngồi đó, rồi quay lại nhìn tôi, dịu dàng. Tôi nhích người về phía em, khẽ chạm đôi bàn tay em run run vì se lạnh. Em hơi ngỡ ngàng nhưng cũng bắt nhịp ánh mắt tôi rồi lặng đi trong niềm ấm áp. Rồi em đứng lên, nhìn về phía tôi cười, khẽ vén tà áo bước ung dung về phía đại lộ, mưa lấp lánh trên tóc em. Em nhỏ nhắn giữa cơn mưa, em kiêu kì trong làn nước, chợt có thứ ánh sáng đó tựa như xuân mai bừng lên trong tâm trí tôi, sáng ngần.

Thế rồi, người con gái đó đơn giản chỉ bước ngang qua tôi, làm con tim tôi cồn cào và ngộ nhận. Những người con gái chiều mưa thật kì lạ nhưng rất đáng, rất đáng để nhớ và thương, và cũng chẳng để làm gì cả?

Tôi nhắn tin Tuấn mình không đến nữa, không phải vì mưa, vì kẹt xe, mà vì tâm hồn như vậy thôi cũng đủ không còn trống trải…

Và Linh cũng nhận được tin nhắn từ Thu như vậy, ừ chỉ vậy thôi. Cuộc sống mà…





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét