Khi dạy kèm toán cho ai đó, tôi chợt nhận ra người học toán lại là người dễ chấp nhận nhất. Họ xem công thức mà người dạy đưa ra là mặc định đúng, không cần hiểu tại sao hình thành nên công thức đó, thi thoảng tôi vẫn vậy: nói học trò là chỉ cần học thuộc công thức và cách sử dụng thôi, là đủ rồi. Khi đó, ngẫm nghĩ thấy mình sai trái quá.
Ở VN, có một kiểu học toán là giải toán thực hành, được nhiều đời thầy giáo từ Bắc xuống Nam ngồi chế ra những bài toán mới, một mớ toán được soạn ra bằng cách biến đổi ngoằn ngoèo tới lui cho đến khi áp dụng được công thức đã thuộc, mà đường đi riêng đó có khi: chỉ người ra đề mới biết, cốt sao cho người học muốn giải bài toán này phải vận dụng triệt để kiến thức toán học, mà kiến thức đó thật ra là kết quả từ toán lý thuyết mà học sinh bị ép “chấp nhận vô điều kiện”.
Gặp một vài học sinh chuẩn bị thi đại học môn toán lần này, hỏi một khái niệm mà tôi cho rằng tương đối giản dị: Đạo hàm là gì? Tạm bỏ qua khái niệm chính xác, thì một người vận dụng được đạo hàm ở mức khái niệm tối thiểu phải biết đạo hàm là vận tốc tức thời của chất điểm hay là hệ số góc tiếp tuyến của một đường cong. Thế mà hiếm khi một học sinh phổ thông nào trả lời được, nhưng vẫn có thể tính được đạo hàm của một hàm số khá phức tạp. Vậy nên học giỏi toán ở Việt Nam chưa hẳn khó lắm, đôi lúc chỉ cần có lý trí vừa phải và trí nhớ tốt, là đủ để giỏi toán. Thầy dạy Đại học tôi ngày xưa gọi đó là thứ toán mánh mung.
Nói tới đây chắc nhiều bạn nói tôi thế này thế kia. Học cho nhiều, bày vẽ cho lắm rồi không áp dụng được kiến thức gì vào cuộc sống, không làm giàu được thì học để làm gì. Thôi kệ, sống để bụng chết mang theo vậy.
Ngày xưa có học giải một bài toán thế này: “Khi sản xuất lon sữa bò hình trụ, các nhà sản xuất luôn đặt mục tiêu sao cho chi phí nguyên liệu làm vỏ hộp là ít nhất, tức là diện tích toàn phần hình trụ là nhỏ nhất. Em hãy tính diện tích toàn phần của lon sữa bò khi ta muốn có thể tích sữa cho trước.”
Tôi thì học xây dựng, nên chế ra một bài toán tương tự thế này: “Ba mẹ vợ nhờ bạn thiết kế một cái hồ chứa nước mái hình trụ thể tích 200m3. Đơn giá vật liệu, nhân công với đáy bê tông dày 150 là 1050k/m2, thành xây gạch 250k/m2, bề mặt ốp gạch 380k/m2. Vậy kích thước của bể nước như thế nào để số tiền xây dựng nó là ít nhất và để lấy lòng nhà vợ?
Nói vui vậy thôi, tại rảnh rang quá mà.
Gợi ý: Bài toán trên giải bằng đạo hàm đấy :)

