Rong ruổi Saigon gần chục năm, quận này quận khác, đường nọ đường kia, chưa rành hết ngõ ngách quận 10 lại chuyển về quận 5, chưa la cà hết quán xá quận 5 lại chuyển sang Bình Thạnh, chưa khám phá hết những cây cầu vô danh Bình Thạnh lại chuyển tới Tân Bình, nói chung vất vưởng một thời, giờ vẫn vậy.
Rốt cuộc Saigon có bao giờ là nơi đủ đầy để nuôi dưỡng tâm tình, để rồi đi xa có nhớ...
2.
2.
Buồn như người đàn ông phòng bên, thảng hoặc nhìn xa xăm vào bức tường vôi, nhâm nhi vài câu hát ngậm ngùi, mộng về Saigon phồn thị, đi với người tình hò hẹn trên con đường tháng ba băn khoăn mùi mưa bất chợt? mơ mùa hoa về tháng năm nắng bụi? tìm hoài màu gió bấc heo may tháng chạp?
Người đàn ông khựng lại, sợ vỡ bóng mình trong nước, loang lổ mảng chiều rụng bên đầu giấc chiêm bao.
Những ngày mưa đầu mùa bé tỉ tì ti, xíu xỉu xìu xiu như vầy, nhà tôi thường bắt gà nấu cháo, hái lá ngải cứu, cải xanh, rau thơm sau vườn. Thời thơ ấu có khi chỉ mong mưa nhiều, miền sơn khê núi phủ, mưa gió nhiều người ta thường không lao động, người ta ngại bóng mình âm thầm giữa long đong.
Những ngày mưa đầu mùa bé tỉ tì ti, xíu xỉu xìu xiu như vầy, nhà tôi thường bắt gà nấu cháo, hái lá ngải cứu, cải xanh, rau thơm sau vườn. Thời thơ ấu có khi chỉ mong mưa nhiều, miền sơn khê núi phủ, mưa gió nhiều người ta thường không lao động, người ta ngại bóng mình âm thầm giữa long đong.
3.
Lâu lắm rồi mình không được thấy một đám cháy lớn. Cái cảm giác sức nóng vần vật vào mặt, râm ran tâm trí và hoang tàn đỏ lửa, tất cả sẽ là miền cỏ hoang lụi tàn trong tiếng gió như mảnh tre xé ngang không khí. Lúc nhỏ tưởng khi ở nhà tranh, vách lá người ta mới thao thức. Lớn rồi rốt cuộc nhận ra rằng: con người ta, cuối mặt xuống chưa hẳn là đất, ngẩng đầu lên chưa chắc là trời. Gió sẽ vẫn thổi suốt đêm. Cuộc đời đôi khi buồn như chén rượu nhạt.
4.
4.
Saigon ướt đẫm những giọt mưa lây phây, mưa chỉ như sương khói, khói sương giăng giăng trên mái ngói nâu trầm, khói sương lẩn vào trời đất, như kẻ mộng du, ngà ngà say hương trên phố vương mắc nỗi buồn tênh, vèo một cái, trôi qua nhanh như một chớp nhoáng, vèo trôi qua những phiêu rong, qua những nỗi niềm, những cuộc hò hẹn, những ngày tụ tập, nhưng mông mênh.
Vì mưa nên phố loay hoay, hàng bằng lăng rì rào đại lộ mới. Nhiều con đường ngắn chạy lô xô về phía bến sông, tôi thường không có cảm tình với những con đường quá ngắn, chúng không đủ để nuôi trong tôi sự thênh thang, nhưng phố mình toàn đường ngắn, và toàn đèn đỏ...
Vì mưa nên phố loay hoay, hàng bằng lăng rì rào đại lộ mới. Nhiều con đường ngắn chạy lô xô về phía bến sông, tôi thường không có cảm tình với những con đường quá ngắn, chúng không đủ để nuôi trong tôi sự thênh thang, nhưng phố mình toàn đường ngắn, và toàn đèn đỏ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét