có kẻ tìm niềm riêng lấp lánh
sau những nỗi sầu dần lên rêu
có kẻ chán chường giữa đùa trêu
hóa cây tùng im chìm vách đá
có kẻ đưa tay lên ấp má
sau nắng hè và tiết lá rơi
có kẻ bỏ lửng tiếng em ơi
vùi yêu thương bằng cách ngủ khì
có kẻ đôi lần thật khắc kỷ
hỏi nên cuồng loạn hay bỏ đi
có kẻ ôm nỗi nhớ thiên di
mặc nhân gian nhảy nhót chiêu trò
có kẻ ghen lòng với lá cỏ
mắt hồn hoang rưng rức khóc thầm
có kẻ cần năm phút trầm ngâm
nảy hạt mầm trước đời hoen ố
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét