Tôi ngồi đó, nghĩ ngợi vẫn vơ. Gió từ cái quạt trần khẽ rên rỉ trong khi tiếng nhạc bên dưới như êm ru nhè nhẹ giữa trưa hè. Cô bé đó cứ qua lại, tôi không hiểu, hay là em muốn gây chú ý với tôi mà cũng có lẽ là không, từ lâu rồi em vẫn như thế mà.
Tôi lặng yên, về phía em. Những mảnh áo phơi trên sợi dây chăng ngang loà xoà trong gió. Rồi em ngồi đó một mình. Đôi mắt nâu to tròn ngơ ngác nhìn ra phía cổng bồn chồn. Đôi chân nhỏ xinh di di xuống nền. Em ngồi trên ban công chếch từ hướng cửa số phòng lầu hai nhà trọ tôi ở, quanh em chẳng có gì ngoài chậu hoa tím li ti. Chỗ em có thể trông ra khúc quanh của con đường hơi khuất bởi những cây bàng rợp tán, bởi em biết, ừ thì chỉ mình em biết rằng có một ai đó sẽ xuất hiện ở hướng đó. Trời mỗi lúc một tắt nắng. Gió rin rít thổi trên những ngọn cây cao và bầu trời duy nhất chỉ có một màu xanh nhàn nhạt, ảm đạm. Em mặc chiếc váy màu xám, áo sơ mi màu đỏ nhạt, hai bím tóc hơi rối được cột vụng về bởi một cọng thun mỏng. Trông em nhỏ xinh và đáng yêu. Hôm nay, tôi thấy trong mắt em có gì đó rất lạ. Bắt đầu từ khéo mắt em, vẽ một đường cong nhẹ làm hài hoà thêm khuôn mặt khóc cạnh. Em ngồi rất lâu, trong mắt em .. nỗi buồn cộng với bóng tối như dâng đầy. Tôi chạnh lòng nhìn cô em bé nhỏ của mình. Không phải diễn xuất, đôi mắt ấy .. tự nhiên làm tôi buồn đến ngạt thở.
Tôi dọn đến đây ở đã được hơi hai tuần. Chỗ ở mới gần trường và rộng rãi hơn, nhưng không phải vì thế mà tôi đến ở nơi này. Đơn giản vì tôi muốn thay đổi. Khi nhận ra mọi thứ quanh mình sao vô vị và cằn cỗi, lại mong có một ai đó ngang qua vô tình xé toạch trong mình những luồng suy nghĩ để thấy lòng lại xuềnh xoàng, nhẹ tênh! Cũng có lẽ đến lúc phải trả lại chiếc vé cho chốn bình yên này rồi. Từ ngày mai, tôi sẽ bắt đầu một ngày mới và hứa hẹn nhiều khó khăn và thách thức đang chờ đón.
Tháng ba về khi không còn chùm hoa nở sớm, hoàng lan trắng vẫn hát đoản khúc nhạt nồng chờ một cơn mưa đầu tiên thường tình ngang qua cuốn phăng mùa cũ, thì hạ về chợt xanh, hát gì nơi những chân trời cũng rất xanh, khi ấy trời xanh thật vui, hát về những điều đang chờ đợi tôi phía trước? Có lẽ sẽ rất vội vàng, vì thế nên nụ cười sẽ qua như gió và trôi xa như mây ..
Muốn nhắn với ai đó từ một mùa hạ cũ rằng, nếu một mai d nghĩ rằng t thay đổi vì h, thì chưa hẳn đã là như thế, không thừa nhận vì t có những lúc chạnh lòng với h, thì thôi h cũng cứ coi t là bạn mà đừng nghĩ suy hoặc đơn giản đó là một phần con người trong t hay như vậy, mà h chưa khám phá ra (chú thích: h, t : ẩn sổ tùy chọn).
Hôm nay trời cũng xanh, nhưng tôi không vui. Trời buồn, em có buồn thì dặn tôi cùng buồn ...
Có giọt mưa nào rơi trên phố em qua
Trả lờiXóaHay nước mắt của một ngày lòng chới với
Dẫu vẫn cố ru lòng thôi xao động
Và bước quên trên kỷ niệm đẹp một thời...
(^^)
XóaSáng sớm sương đọng trên cành mận,
Trả lờiXóaNhìn trời sương mắt cận tưởng mưa.