30 thg 3, 2012

Có mưa (Rainy)

Từ ngày bước chân ai cùng nhẹ nhàng in dấu trên lối về, anh biết đời mình sẽ không còn là những ngày bình lặng. Bước chầm chậm thôi em, để con đường thêm dài mãi ..

Tháng ba, chẳng làm sao cho vơi nỗi nhớ. Có lẽ càng gần vào mùa, nghe những dự cảm đang hoang mang, nếu đơn thuần chỉ là một vài ngày mưa trong mùa nắng, anh chắc cũng không dằn lòng đến thế!


Bữa nay có lẽ trời buồn, mây xám giăng kín nhành cây, lối nhỏ ngấn nước, cơn mưa kia đến quá nhanh để rồi đi cũng vội, lấm tấm vài cánh hoa vụng dại, ướt đẫm. Chuyến xe vắng tanh bên những trạm dừng, dòng người đổ xô qua ô kính, qua khe nước vương dài, thấp thoáng chân trời những dải mây tàn ngày, bỗng thèm nghe lại một khúc ca giọng khàn đã từ lâu. Kể từ mùa mưa qua, em vui và hớn hở vì anh không còn lỡ hẹn, còn anh buồn buồn những chiều ô cửa xanh vắng một dáng người thơ thẩn ..nắm chặt tay anh, em nhé! 

Ai đó có thể vui sướng và la lên khi trời bất ngờ đổ mưa, nhưng đâu đó vẫn tìm thấy những ồn ào đến lặng lẽ quanh mình, bởi một chiếc ô nhỏ bị gió xô nghiêng về phía hướng mưa ngược chiều, bởi những gánh hàng rong ướt nhẹm dưới mái hiên, bởi một bóng xe lướt qua rất vội, khẽ run vì áo ngấm mưa ướt lạnh..bởi những tiếng cười trong trẻo như mưa êm. Và thoáng một vài nghĩ ngợi trong những bình yên nhỏ nhoi, lại những nỗi buồn .. ừ thì rất vui.

Còn hai ba ngày gì nữa, hình như là mùa thi thì phải, đầu óc sao mơ màng quá. Bỗng dưng anh quên mất rằng đã mấy ngày không quan tâm đến mái đầu, ngồ ngộ nhận ra chút cằn cỗi trong gương, trong ánh mắt em hồ hoặc. Em cười, rồi giả ngây ngô gì đó, nếu thế anh sẽ làm thơ về cái buồn của mưa .. em có buồn thì dặn anh cùng buồn .. em vẫn cười, hay anh bỏ quên điều gì trên hàng ghế công viên ..một bờ môi?

Đi qua tháng Ba, bò cạp vàng lắc rắc từng dấu chân qua, hoa lay lay đùa một khoảng nắng bên thềm .. "Em đến sao không gọi tên anh!" Khi ấy, ở một phương trời, nếu có dáng em âm thầm bên những nhành hoa dại bướng bỉnh, chẳng bao giờ thoát khỏi tiếng gió ngược chiều, khi ấy, có lẽ: "Anh sẽ gọi tên em!"

Sài Gòn, 30/3 .. mưa về cứ như hờn dỗi ai

5 nhận xét:

  1. Bài vik hôm nay của anh mang một nỗi nhớ lạ lùng lắm, em vẫn tự hỏi ng con gái nào luôn ẩn dấu trong anh những điều diệu kì, những nhớ thương ngỡ như xa vời, tìm 1 chút đồng điệu trong bài hát lỗi nhịp của sự sống. Bao lâu rồi anh mới có giấc ngủ lắng lòng hả anh, để mưa vẫn thầm thì thỏ thẻ, những vấn vương bên anh thôi. Anh biết hok khi ngủ mà không mộng mị gì cả sẽ tốt hơn chăng vì có lẽ ai chẳng biết ngày mai lên con ng sẽ đi tiếp cuộc hành trình của mình, vì biết đâu khi đã lao vào giấc ngủ say, biết đâu sẽ tìm thấy một nụ cười bình yên…Đêm bình thường để rồi một ngày mới ta lại yên ổn và những cơn mưa đã thôi rơi, chỉ mỗi lạ là trong ta vẫn còn nhiều yêu thương, quá nhiều ngẫm nghĩ để rồi gửi ai đó một cái ôm, một nỗi nhớ hoặc sẽ bình thản, âm thầm chờ đợi cái gọi là hi vọng cho cuộc sống, cho mỗi ng…

    Trả lờiXóa
  2. Nỗi nhớ không đơn giản chỉ là nỗi nhớ, những biến cố cuộc đời sao nhiều đến thế, mình không thể lường hết được rồi vấp ngã, sẽ đến một ngày nào đó con tim trở nên cằn cỗi và chai sạn .. nỗi nhớ của mình sẽ trôi về đâu?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu còn là ng, còn có vô vàn xúc cảm và có cả nỗi nhớ hok tên kia nữa thì trong ta chưa hẳn cằn cỗi, chai sạn đâu…Cuộc sống đang dạy ta phải biết học cách cho và nhận một cách thành thạo, khéo léo hơn thôi, vững tin nha anh!

      Xóa
  3. SG mùa mưa năm nay đến sớm thật! Mưa làm lòng người hoang mang...

    Trả lờiXóa