25 thg 3, 2012

Viết cho tháng ngày




Tháng ngày dễ xóa nhòa những dấu vết mờ nhạt. Người ta thường hoang mang trước những đổi thay. Nhưng cuộc đời thay đổi sao bằng lòng người chênh vênh? Những kẻ cô đơn có phải thường nghĩ về nhau trước tiên? Thời gian có còn ý nghĩa với những ai muốn giết chết nó bằng những cái ngó lơ vô tình? Thói quen ngày xưa đã trở lại, thậm chí còn mãnh liệt hơn, vì đã lâu rồi tôi không biết trái tim mình đang hướng về đâu nữa. Rồi một chiều phố lại giấu bước chân ai lang thang vào nỗi nhớ chếnh choáng vết thời gian…

Thời gian là vậy, thời gian mang tôi bước qua tuổi 21 thật đáng thương và tội nghiệp, thời gian phủ đầy ký ức của tôi bằng những tiếc thương cho ngày hôm qua cứ sao qua đi vội vã, rồi ngày hôm nay của tôi đơn giản là những khoảng trống miên man, thời gian thì chầm chậm lướt vô tình, chẳng buồn để lại chút dấu vết. Tháng năm đơn giản là những con số hững hờ đứng xếp hàng chờ tới lượt mình ra đi. Thôi thì cuộc sống có khi nào như ta mong muốn. Chẳng phải ta quá tham lam khi muốn ôm tất thảy thế gian nhét vào một con tim quá chật chội. Ừ thì cứ mặc cho thời gian trôi theo cách riêng của nó, bản thân mình chỉ còn cách nương tựa vào những giấc mơ khi đêm về để biết rằng trái tim mình thật sự chưa bị chết đi .. mặc kệ, bỏ quắt nó đi!

Tháng ngày còn đó mà mênh mông lắm em biết không? Còn xa lắm, tháng tư chưa kịp dẫn lối ta ngang qua một cuộc tình. Nhiều khi muốn vỡ òa nỗi khát khao nhưng lý trí không cho phép. Mình đã dặn lòng là thế này là thế kia, là sẽ không bao giờ để tình cảm dẫn lối yêu thương. Yêu thương phải đến từ cái đầu chứ không đến từ đôi mắt và con tim. Biết là trái tim đã mỏi mệt mà bàn chân cứ cố lê theo niềm tin. Chỉ biết rằng ngày hôm nay mình sẽ góp nhặt từng chút yêu thương. Bạn nói tôi hãy dừng lại, nhưng tôi bảo là đã trót yêu mất rồi, con người ta có muôn ngàn lý do để biện hộ cho cảm xúc. Những mảnh vụn kỷ niệm cũng sao cũng có giá trị của nó. Ta sẽ tin thêm một lần nữa để cược rằng cuộc đời luôn dành cho ta một món nợ tình cảm sau những nỗi mong chờ dài miên man. Có ai lắng nghe được ngoài kia nỗi cô đơn đang thét lớn?

Bài blog này ra đời trong một đêm đúng nghĩa là mưa gió bão bùng.
Tình hình là vừa đóng tiền nhà xong nên chẳng vui tí nào.
Tình hình là vừa viết xong thì mưa cũng vừa tạnh.
... Giống tường thuật trực tiếp trận đấu giữa mưa và lòng người quá nhỉ!
Tình hình là vừa viết xong câu vừa rồi thì mưa lớn trở lại rồi.
Tình hình là tôi còn không biết mình đã viết những gì nữa, có lẽ tháng ngày giận tôi mất rồi..



10 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Những cơn mưa cuối tuần làm lòng người tỉnh đi cơn say vẫn còn nồng nàn lắm!
    Thời gian như một ly thuỷ tinh trong suốt trong trái tim con người, mỗi chúng ta thấy được mọi thứ của quá khứ và việc ta làm là đổ đầy những xúc cảm sáng trong như những giọt nước cho hiện tại. Tìm, mong chờ, mải mê và hụt hẫng là một cuộc đuổi bắt để rồi nhận ra trong ta điều gì cần thiết nhất, vì cuộc sống vốn dĩ thế mà!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ly nước của đời anh bị đục hết 21% rồi em ạ, (ừ mà chắc gì anh sống dc 100 năm) có khi đục nhiều hơn nữa chứ.

      Xóa
    2. Vậy để kiếp sau đi anh, thi sĩ ah ^^

      Xóa
    3. Kiếp nào cũng thế, thôi thì cứ sống cho kiếp này và chờ cho ai đó tình nguyện "làm trong lành" những % còn lại, em nhj

      Xóa
    4. Hi vọng, liều thuốc bình yên, một ngày nào đó anh sẽ tìm thấy một nữa của mình thôi :)

      Xóa
    5. Dạ em hay anh đều thế, trái đất chật trội biết đâu vô tình lại nhìn thấy nhau…^^

      Xóa
    6. uh, nếu một lần nữa trái tim vô tình được đồng điệu thì anh sẽ chủ dộng nắm giữ lấy, dù có xa xôi đâu đi chăng nữa .. quyết tâm thế!

      Xóa
    7. Zĩ nhiên rồi lúc đó em thầm chúc anh hạnh phúc, còn bây giờ tương lai vẫn còn một dấu hỏi lớn anh nhỉ ^^

      Xóa