6 thg 5, 2012

Thế là mùa hạ


Tự hỏi ai đó âm thầm bước chân sang mùa hạ lâu rồi không nhận ra, có lẽ từ khi những chùm hoa phượng li ti bên lối nhỏ cạnh trường được phát hiện, thế là hạ ngang qua.

Rồi mưa vương dài những ngày đầu tiên, như món quà không thể thiếu của mùa hạ, nhưng cũng chẳng thể mong mỏi gì nhiều hơn, rõ ràng là một trái tim cứ thổn thức, rõ ràng là những mong muốn cứ cồn cào. Tháng có mưa nhiều ta gọi là tháng hạ, mưa hạ đến và đi thật nhanh, thế cũng đủ làm trong ta bật lên một nỗi buồn, nỗi nhớ. Vẫn biết nắng mưa là việc của trời, sao ta cứ vui buồn theo mưa nắng? Những niềm nhớ, sao cứ gọi là thương, mà cũng không hẳn là thương như những gì đã nghĩ và đang viết, sẽ ào ào theo đợt mưa tuôn, sẽ không boăn khoăn bay ngược lên nền trời cao vợi, tung bay nhé, chất chứa gì .. đủ cả một trời mưa?

Hạ năm nay khác rồi, một nhành phượng không đủ sức gọi ve vào mùa, một tiếng cười không dịu được buổi nắng gay, cứ mãi gọi tên những khát khao ấp ủ, những nỗi niềm chôn sâu mà sao ai kia ngẩn ngơ thấy tội, chợt một mùa về nắng ấm và tiếng mưa mời gọi nơi nơi. Có lần lơ mơ, thấy mình lạc giữa một cánh đồng cúc vàng, tà áo trắng lay lay giữa gió, một con diều đỏ lơ lửng vắt ngang giữa không xanh. Thấy chiếc xe đạp màu café chở đầy nắng gió và hoa thơm giữa đồng, băng những dòng kênh heo hút uốn mềm heo may. Buổi mai êm đềm và dạn dĩ biết mấy, cô bé xòe tay đan len, "anh ơi, anh mong gì thế" tôi nhớ cô vẫn thường hỏi tôi câu ấy mờ

Hàng trứng cá trước ngõ, sau một mùa khô bám bụi, khẽ khàng thay lớp áo xanh, quả xanh, quả đỏ. Ngày qua ngày vẫn luôn hờ hững, sao hôm nay bỗng nhiên khựng lại, khẽ bứt một bông, lòng ngơ ngẩn. Nhớ ngày xưa, anh hai không biết mang đâu về một gốc trứng cá rồi trồng sau nhà. Cái giống cây sao dễ dãi, trồng đâu mọc đó và phát triển. Những trưa, có chú nhóc ngồi vắt vẻo trên cành, chẳng buồn làm gì hơn nhấm nháp những quả trứng cá ngòn ngọt, thanh thanh. Những chú ong vờn qua lại những bông hoa trắng, khẽ đu cành, tất cả như rung động: cả một nắng trưa. Và, tự tặng cho chú nhóc đôi chút buồn tênh bằng bản nhạc không lời ngân nga mỏi mòn ngày hạ cũ. Nhớ ngôi nhà gỗ hoang sau nhà, giận mẹ trốn ra ngủ một đêm, hái sẵn một túi đầy trứng cá, ngồi bên thành giếng, cố gắng ngắm những ánh sao mờ mờ bóng nước, rồi mưa, trời lạnh, ánh nến vàng thoang thoảng, lòng trẻ con sao ngu ngơ và huyền bí ...

Những ngày hạ như dài hơn, sáng dậy nhìn nền trời trong quá đỗi giật mình ngỡ trễ buổi thi. Mà mưa thì cứ trùng những ngày thi, cưỡng sao lại những hạt nước bên khung cửa sổ, quen rồi, quen vẫn vơ qua ô cửa, lòng bỗng ngại ngần những đề thi hóc búa. Thôi nhé, dẫu một lần thôi, qua ô cửa sổ kính, qua cánh đồng vàng, qua hàng cây bám bụi hay bất cứ điều gì, vẫn sẽ cố tìm một ai sẽ làm cho mùa yêu thương ào ạt quay về.

HCM - 05/2011

4 nhận xét:

  1. Dù là bài vik cũ của anh nhưng ở đây em đc cmt thoải mái he he, cứ như anh luôn vik những gì ngọt ngào zậy, sao em hok thể lãng mạng như anh nhỉ, hèn chi mà hàng loạt mấy cô bé bên zing me rớt vì anh :). Anh vu vơ thế mà em chẳng đc, hu hu… Tìm cho mình một chút yêu thương khi hạ về, xao xuyến, bâng khuâng những ngày mưa về, những ngày em trong mắt anh thật xinh. Em có về cùng anh trong mùa đầy nắng và mưa của thửu xưa, nơi hành lang, nơi những con đường thênh thang, mơ màng lắm tiếng yêu nah (anh)…Cảm nhận vu vơ chút nha anh về bài vik ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. anh dần mất cái ngọt ngào và vu vơ đó rồi em à, không hiểu sao khi xưa viết được như thế! Mà thôi dẫu hối tiếc thì cũng đành chịu, cảm xúc cũng có lý trí của nó, phải để nó lớn lên và phai mòn theo tháng năm.
      Mấy tấm hình em xinh thật, nhí nhảnh nhưng có gì đó man mác buồn chăng em nhỉ?

      Xóa
    2. Hèn gì mà em thấy anh tặng em bị xoá mất rồi :( những cảm xúc có thể mơ lại mà anh, cuộc sống ngắn ngủi trân trọng từng giờ từng ngày và yêu thương đâu có gì là lớn lao, có những điều nhỏ bé mà trái tim ấm áp, vui vẻ hơn ấy chứ…:) anh cứ vik những gì anh cảm nhận là đc thôi. Vậy là hok định tặng em luôn sao? :(
      Anh nói giỡn đúng hok nè, xấu như thế mà bảo xinh…em chỉ muốn cười thật tươi thôi nhưng có lẽ điều đó đều đc anh nhận ra thì phải…

      Xóa
    3. Anh chỉ làm ẩn đi thôi, chờ em thi tốt nghiệp xong tặng lun, nhưng em phát hiện ra mất rồi!

      Xóa