17 thg 7, 2012
Một đêm nào đó
Một đêm nào đó. Sài Gòn rũ nước sau cơn mưa chiều dai dẳng, thoáng chốc thững lững bỏ thành phố lòe nhòe như đôi mắt màu tro lấp lánh của cô bé hàng hiên trước ngõ. Quán café còn lại vài vệt tàn thuốc lá cũ sau những cuộc hò hẹn của những vị khách với cô đơn. Ngoài kia khu vườn phủ đầy bóng tối, những phiến lá ướt bị quật nát tả tơi, phả mùi gỗ mục thoang thoảng như hương rượu rhum chợt tan trong không khí.
Tôi nói với bạn, tôi chưa biết nhưng chắc có một người đang thương tôi. Bạn nói rằng thời gian làm người ta chạy trốn và ngộ nhận nhiều thứ, kể cả tình yêu. Tôi luôn thầm mong, đó không phải những trang nhật ký của dang dở nhưng tôi biết kiếm tìm nơi đâu. Bởi những gì tôi tìm kiếm trong những tháng ngày sống trên mặt đất này đều đã trở nên xa dần, tưởng gần mà dần vụt khỏi tay. Nhưng tôi đã quăng quật cuộc đời mình, để cuối cùng, tôi chỉ còn lại vùng quá khứ mà tôi cố gắng đến tuyệt vọng nhằm chối bỏ và cắt lìa. Khi kịp chẳng hay mình như loài hoa dại lạc loài mọc hoang trên lưng đồi, hoang vu tháng ngày lụi tàn cùng nắng gió. Năm nay tôi hai mươi mốt tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, hơi muộn, những vẫn phải kiếm tìm, cho một bắt đầu hay đơn giản có cái cớ để kết thúc. Tôi nhìn sang phía bên kia góc phố, tháng ngày huyền hoặc đẫm màu đêm xanh biếc…
Một đêm nào đó. Chỉ là rất tình cờ thôi, tôi muốn tìm gì đó nên lục lọi tập hồ sơ cũ của gia đình, giấy khai sinh, hộ khẩu, bằng cấp, giấy đăng kí kết hôn… tất cả đều được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng và cả những giấy khen của chúng tôi nữa. Những cái cấp 1 đã cũ, mép giấy đã hình răng cưa. Những cái cấp 3 được ép nhựa nên còn mới tinh. Giờ mới chợt nhận ra giấy khen của anh em chúng tôi nhiều đến thế, giấy khen học sinh giỏi, giấy khen vở sạch chữ đẹp, giấy khen cháu ngoan Bác Hồ… Mẹ tôi bảo ba thường lấy ra xếp lại khi rảnh rỗi. Ngày xưa còn ở nhà gỗ bốn bề vuông vức, ba dán giấy khen khắp nhà, khách tới chơi ai cũng trầm trồ. Tôi nhớ ba tôi. Ba tôi ít nói, đẹp trai. Tôi đi dọc lại những kí ức tuổi thơ đều thấy có bóng dáng ba phía sau, âm thầm và vững chắc. Hôm nọ, ba đưa ông nội lên thành phố khám bệnh rồi hẹn tôi đi ăn. Tôi chở ba lòng vòng khắp các con phố, cái cảm giác đó thật sung sướng và tự hào, và chỉ có những đứa con trai mới cảm nhận được. Duy chỉ lúc ấy thôi, còn lại tôi thấy mình nhiều bạc bẽo. Phố bắt đầu ẩm ướt bằng cơn mưa đêm như thường lệ. Mưa tràn trên những con ngõ nhỏ tựa hồ muôn vàn dòng sông tình tự dìu dặt vắt vào nhau về miền xa lạ. Tôi nghe trong tim tiếng giấy sột soạt của ba lắng mình dịu dàng trong tiếng mưa…
Lại một đêm nào đó. Trên những tàn cây sao già phố cũ, tiếng mưa vỡ ra, không ồn ào mà nhịp nhịp đều như tiếng guitar thùng bập bùng, nghe loáng thoáng đâu đó tiếng còi tàu sớm, tiếng nhạc trải trên những mái phố thấm đẫm nước. Người đi đâu hết, tạp hóa vắng hoe, tụi học trò lóc chóc lượn dù bay qua lại. Quán trà đầu phố đông nhức mắt, đông đến độ bất thường, vì mưa. Tự nhiên trong người nóng bức đến ngột ngạt. Chợt thèm một ly bia. Một ly bia nhiều đá và có ống hút. Đừng cười, cổ họng tôi sau vài lần dầm mưa đã không còn bình thường nữa, nhưng vẫn muốn uống bia. Chẳng phải ngông cuồng, bia nhiều đá nên nhạt nhách, không đủ say nhưng chếnh choáng. Chưa bao giờ biết cái cảm giác mất hết lý trí vì say cả, phố căng ra, thở hổn hển, mọi xúc cảm chẳng còn nguyên vẹn, mờ ra rồi rỗng tếch. Lại một đêm mưa nào đó, tâm hồn khô khốc, tôi lảo đảo lần tìm về những tháng Giêng của tuổi mười lăm…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét