15 thg 7, 2012

Tháng hè hoang mang


Những đứa con không thuộc về cái thành phố này đều mơ hồ cả. Tôi có một mái nhà để trở về khi trắc trởa rồi lại hối hả trở lại đốt cháy chính mình nơi phồn thị. Giờ đây, khi đã qua rất nhiều nỗi thương yêu, tôi mới dám mường tượng ra rằng những cơn dông cuộc đời đã bỏ tôi phía sau lưng. Tôi đang chênh vênh đầu con dốc.

Cuối tuần, thích nghe chút chất love rock của Halloween, nhẹ nhàng thấm cùng nỗi buồn chất chứa mà thấy hạnh phúc ghê gớm, mà cũng không gì đâu, từ độ hạ còn cháy, thấy nhiều người mong chờ thu lắm, chờ thu và đông, nên tôi lại lang thang và vu vơ mấy dòng. Mấy ngày đầu tháng bảy, mưa mải miết, không ngủ được, mắt cứ chong chong. Mấy ngày thi cuối cũng vậy, làm bài không thông, đầu óc cứ để đâu đâu. Tôi ngồi trước hiên nhà, dưới những tán lá reo trong lặng chiều. Mùa hạ dường như trôi chậm. Trên những thảm cỏ ướt sau cơn mưa vội tháng bảy, từng bầy con nít nhảy múa trên con đường rải sỏi trắng, gom gót bầu trời cao vắt thành một góc trong tiếng đùa trong trẻo như một vệt gió.

Tôi nhớ đến mẹ. Những tháng ngày gian khó của chúng tôi không còn. Nó trôi qua thời thơ ấu của tôi bình thản như những cảm giác khó gọi tên. Ở đó có tiếng thở dài của những muộn phiền cuộc sống làm tôi thường ngán ngẩm. Mẹ hay ngồi khâu những chiếc túi nhỏ chứa tiền lẻ khi trời dịu. Những hạt nắng mềm mại và nhõng nhẽo xuống mái tóc đen huyền của mẹ, phủ xuống cuộc đời chắt chiu của chúng tôi, lắm khi nắng rát bỏng và nghiệt ngã. Sài Gòn tháng bảy đẹp như một giai nhân, khẽ rớt bóng hoa trước phù du trong chập chờn những nỗi buồn của mưa vội, nắng gắt. Mẹ bảo: “Đừng lấy con gái Sài Gòn, lấy ở quê mình cho lành”. Tôi không nhớ nghe câu này bao nhiêu lần nhưng lại không dám thắc mắc. Mẹ có cái lý riêng của mẹ. Tôi ngồi liệt kê lại trong đầu những cô bạn cùng tuổi trong xóm, hình như cô nào cũng đẹp cả, nhưng có mấy ai được học hành tử tế. Một nửa trong số đó đã chồng con mấy lứa. Mẹ nhìn tôi chép miệng, con gái xóm mình đẹp, nhưng toàn vào tay mấy thằng nát rượu, phí đời, mày mang cái mác kỹ sư về thì chúng xếp hàng dài con ạ. Tôi cười. Tôi lỡ chọn cái nghề biết là sẽ rong ruổi khắp chốn, năm thì mười họa mới trở về. Trong số đó, cô gái nào sẽ phải mòn mỏi chờ ngóng chờ kẻ đa tình biền biệt như tôi?

Tuổi hai mươi. Tôi không còn dũng cảm để thú tội và dứt khoát được mọi chuyện. Những yêu thương đã cũ lâu ngày ngoi ngóc cồn cào tâm trí tôi. Tôi nghĩ đến một vài cuộc hẹn trong những ngày hè rãnh rỗi. Tại sao không? Một cô gái đáng yêu sẽ khiến ta trẻ lại, vô tư và mới mẻ hơn. Nhìn những đôi môi chúm chím biết đâu tôi lại yêu đời hơn. Một cô gái thông minh sẽ làm ta ngần ngại đôi chút nhưng quả thật là hứng thú biết bao, cái cảm giác ôm ấp ai đó sau lưng và thì thầm những câu chuyện toán học đại loại nào đó đầy thi vị. Một cô gái hiểu chuyện sẽ cho ta cảm giác bình yên và ấm áp. Một chiều mưa buồn, tôi sẽ gọi cho cô và sẽ được nghe những lời yêu thương dịu dàng nhưng đầy lý trí. Còn cô gái nhiệt thành, cô gái nóng bỏng, cô gái u buồn, cô gái lập dị nữa… tôi đều sẽ hẹn hò với tất cả nếu những tháng hè này: tôi vẫn còn hoang mang?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét