12 thg 8, 2012

Tình bạn là một cái cây




Một đứa bạn đã nói với tôi rằng bạn bè chứ có phải cái cây đâu mà cứ ôm hoài. Rằng thì mỗi đứa có lý của riêng mình nhưng tôi lại thích coi bạn bè thật sự là một cái cây. Một cái cây sẽ ra đầy lá sau một mùa đông trơ trọi, một cái cây sẽ tỏa bóng mát cho những ngày hè oi ả, một cái cây sẽ giúp bạn mang những nỗi buồn cuốn theo những chiếc lá thu rơi rụng. Cây rõ ràng luôn vững chãi đứng một chỗ chờ bạn quay về để tỏ bày những nỗi niềm sau mỗi chuyến đi xa. Cây sẽ hiểu rằng mình là chỗ dựa bù đắp cho kẻ lãng du bốn phương cần chốn nghỉ chân bất chợt sau những mỏi mệt. Nhiều khi muốn mình như cô bé Anne Shirley thẫn thờ khi nhìn hàng phong non khẽ thay màu lá chớm thu, nhặt chiếc lá vàng mà thấy hạnh phúc ghê gớm.

Thời gian thật kì lạ, nhiều khi trôi nhanh quá bất ngờ, rồi lắm khi ngưng lại, im bặt. Tôi bõ lỡ hai lần họp lớp cấp ba và nhiều lần cấp hai. Tôi bỏ lại những cuộc tụ tập. Bạn bè cứ chờ tôi mòn mỏi rồi đâm ra áp lực, thế nên tôi chọn cách từ bỏ. Như đã, tuổi học trò đi qua không lời từ biệt, quay đầu lại thấy có nuối tiếc nhưng chẳng thể giữ lại gì. Tình bạn quả thật là một cái cây. Và cái cây của tôi đang chết khô phía bên kia lưng đồi...



Tôi có một mảnh giấy nhỏ. Tôi sẽ vẽ một gốc cây màu nâu sẫm, rồi thân cây màu xanh và vì tôi không khéo cho lắm nhưng cái cây của tôi có vẻ khẳng khiu và xiêu vẹo. Rồi tôi bắt đầu vẽ những nhánh cành cho nó.

Nhánh thứ nhất tôi vẽ những người bạn cấp 1 của mình: Sang, Ngân, Quân, Cường, Nhi, Việt, Dũng...  Tôi đơn thuần chỉ còn có thể gom góp vài kí ức nhỏ nhoi và rời rạc. Tôi nhớ cô Thảo lớp 5 hay dạy phụ dạo thứ bảy, chúng bạn rủ tôi đi tắm suối, cô biết được mời phụ huynh cả bọn. Rồi thằng Hiếu, thằng Dự hay chọc ghẹo tôi, và nhớ nhất là cho hai đứa đó vài quả đấm bầm mặt. Hôm bữa, gặp Hiếu, Hiếu hiền và trưởng thành hơn, còn Dự thì đã có vợ con, tôi thì vẫn cọc cằn và "độc thân" đến tận giờ :) Rồi tôi xóa một mạch hết những nhánh cành này đi, đơn giản vì tôi chẳng còn nhớ rõ một kỉ niệm vui vẻ nào nữa, mọi thứ đã trôi về một nơi rất xa.

Nhánh thứ hai tôi vẽ những người bạn quanh xóm, có lẽ nhánh này hơi phức tạp vì đủ mọi kích cỡ nhưng rõ ràng chúng chiếm một khoảng rất lớn trong kí ức tuổi thơ tôi. Tôi nhớ những tối chơi năm mười, kéo co với thằng Thanh, con Ty, thằng Đoan; thi thoảng bắn bi, thả diều với thằng Nhật, thằng Cọp rồi nhảy dây, ô quan với con Trinh, thằng Thắng. Ở đó chỉ có tiếng cười ngây ngô và những giọt mồ hôi trong vắt. Tuy tôi ham chơi nhưng tôi vẫn tàn nhẫn, tôi bắt đầu xóa: tôi xóa thằng Thanh, Nhật, Đoan vì chúng bỏ học và lang thang nơi đâu không rõ, tôi xóa tiếp thằng Đoan, thằng Thanh vì chúng theo gia đình dọn đi rất xa; tôi xóa Con Trinh, con Dung vì giờ chúng tôi không còn nói chuyện với nhau nữa, chẳng thể nhắc lại những tình bạn kiểu trai gái trong sáng như thế vì giờ những cô bạn đó đã có chồng hết rồi. Tôi xóa con Ty, à giờ không nên gọi nó với cái tên đó nữa vì nó trở thành một hotgirl với cách sống... nói chung là... rất khác tôi, vậy thôi. 

Nhánh thứ ba tôi vẽ những người bạn cấp 2. Tôi nhớ thằng Dũng cháu Thầy Hương, thằng Tân con ông Mạc, thằng Đạt 37 hay cho tôi trái cây, nhỏ Dung ngồi cạnh lớp 8 thường cãi lộn rồi cuối cấp nói thương tôi hay thằng Nhật xóm Nam đi ké xe tôi hết năm lớp 7, chí ít chúng còn lưu lại trong tôi vài xúc cảm tốt đẹp. Tôi nhớ những năm lớp 6 rất vui với thằng Quân, thằng Tuấn. Tôi nhớ những người bạn cá biệt trong lớp: thằng Lợi, thằng Tứ, thằng Pháp. Hôm gặp lớp gặp Lợi và Tứ, thấy hai đứa bạn này trưởng thành hơn nhiều. Thằng Đạt đã mất trong một tai nạn giao thông. Con Dung thì đã có bạn trai mất rồi. Những năm cấp hai tôi có nhiều khoảng cách với bạn bè, cũng nhiều lý do vớ vẫn, nhưng tất cả đều do cái tuổi nó vậy. Giờ trong tay tôi chẳng còn ai cả nên nhánh này tôi không vẽ gì cả.

Nhánh thứ 3 tôi vẽ những người bạn cấp 3. Những người bạn này đơn giản chỉ là những kỉ niệm học hành miệt mài, vui có, buồn có, yêu ghét, hờn giận. Tôi vẫn không thể là chính mình được. Cuộc sống khó khăn làm tôi dè dặt và không có nhiều thời gian để chia sẻ và tìm hiểu tụi bạn này hơn. Cũng rất vui vì giữa cuộc đời này vẫn may mắn tìm được những người bạn tốt. Tôi sẽ nhớ nhiều đến một số trong các bạn đấy. Mà cũng vì tôi không đi họp mặt thường xuyên nên có lẽ bạn bè cũng dần quên tôi thôi. Nhánh này tôi sẽ sẽ nhiều, tôi vẽ những chiếc lá vàng đang úa tàn và dần rụng.

Nhánh thứ 4 tôi dành cho những người bạn đại học: có chơi, không thân. Chẳng thể nào biết được chúng suy nghĩ gì, đôi khi thử tin tưởng nhưng rồi nhận lấy thất vọng. Mà thôi, đó là cách thức quan hệ trong cuộc sống này, tôi chẳng thể cảm tính mãi. Tôi không vẽ, tôi gắn lên đó những chiếc lá giả bằng nhựa, luôn tươi xanh và giả tạo.

Nhánh thứ 5 tôi vẽ những người bạn tôi chưa từng một lần gặp mặt nhưng lại dễ dàng chia sẻ tâm tình của  cái thế giới ảo này. Những người bạn cho tôi sự mông lung khó đoán, những người bạn cho tôi sự nghĩ ngợi vẫn vơ, những niềm vui rất nhỏ… Riêng cái nhánh non nớt này, tôi cố tình vẽ thêm vài bông hoa nhỏ!


Tình bạn của tôi là một cái cây. Và cái cây của tôi
đã chết khô phía bên kia lưng đồi.




5 thg 8, 2012

Nghe mùa thu tới


Ở Sài Gòn không phải ai cũng có thể dễ dàng nhận ra là Thu về. Ừ thì trách sao phương Nam này chỉ có hai mùa cứ đều đặn thay phiên nhau đến lạ. Cái cảm giác về mùa ấy - chênh chao lắm mà đôi khi phải tinh ý và lắng lòng lại, có khi phải thật chậm, chậm lại giữa dòng đời hối hả mới kịp nghe thấy tiếng mưa giăng nhón gót trần ai mà bụi bặm đưa Thu bình yên xuống phố. Kìa, em đã nghe thấy chưa, tiếng thì thầm tự trong lòng gió chút nhẹ nhàng của chiếc lá vàng rơi? Đã nghe thấy chưa bản giao hưởng không lời của những giọt mưa bay bay chẳng đủ làm ướt áo kẻ đi đường? Thật khó để tìm ra nhưng mà biết trước là dễ đánh mất, đa sầu đa cảm hay đơn giản chỉ là nhớ một người nào đó khi Thu về hay một cái gì đó cũng không biết nữa...

Mưa Thu nhẹ lắm, mịt mờ lắm, chỉ như là khói sương thôi, khói sương giăng giăng trên những mái ngói nâu trầm, em bên ta một chiều Thu phố cổ; khói sương lẩn vào đất, vào trời, để mùa Thu như kẻ mộng du, ngà ngà say hương mùa nồng những ngày mưa cuối. Ngày Thu cũng mỏng như tờ lịch trên tường, vèo trôi qua sau một chớp nhoáng, vèo trôi qua những phiêu rong, qua những nỗi niềm, những cuộc hẹn hò, những ngày tụ tập...

Ngày Thu, ta mở ba tháng cuối của tờ lịch thấy thời gian sao trôi nhanh hững hờ. Những nỗi buồn cũng đã cũ, để cùng gác lại mà đón những tháng ngày mùa Đông ngủ vùi, thật sự là Thu chưa qua mà Đông đương tới, bóc dần những tờ lịch cũ mèm còn thơm mùi giấy, Thu về chênh chao mà cũng chẳng đủ thì giờ mà cảm nhận.


Phố đã vào Thu sao còn nắng gắt quá em ơi, ta tìm gì trên mảnh đất chưa một lần dấu chân in quen này. Ta thâm trầm bên ô cửa nhỏ hứng tiếng lá rơi vào thinh không cố mường mượng đôi mắt ấy giờ như thế nào, con đường có còn nối tiếp những con đường, đâu có phải chỉ là một thoáng bâng quơ hay một thoáng buồn mà nỗi buồn dâng ngập ấy lại cứ xoay vần mãi. Làm sao ta quên được cái lần bẽn lẽn nhìn nhau trên giảng đường năm ấy, làm sao nhớ lại cái nụ cười như mùa Thu vàng trong nắng của ai kia và làm sao quên nổi tiếng yêu đầu không dám nói.
Trách em: Giao mùa mà chẳng hay! Rồi Thu cứ thế trôi qua để ta ngơ ngác nhìn em tận bên kia góc phố. Tháng năm khe khẽ nhoẻn miệng cười trên nhánh cành rũ rượi, lặng yên nhé, để ta hát tặng em một khúc Thu về...

Em có nghe, mùa Thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe, nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa Thu tới, mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe, nghe hồn Thu nói mình yêu nhau nhé!

Mùa Thu đơn giản chỉ là mùa lá rụng khi những cơn mưa ào ạt cuốn gió về, lòng thôi ngập ngừng mà mãn nguyện. Cái cảm giác trống vắng đến mềm lòng, đôi khi đơn thuần chỉ là hoài cảm thế mà cứ hoài bâng khuâng. Ừ thì cứ cho là thời gian trôi qua xóa nhòa bao kỉ niệm, có ai ép lỗi gì nỗi nhớ, riêng phố Thu xưa vẫn dạt dào và xào xạc, chờ ngày ta lại sánh bước.
Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi... chờ em, anh nghe mùa Thu tới!

08/2011

2 thg 8, 2012

Có một người đi




Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.
N.B

Sân ga Sài Gòn một chiều đứng gió. Sự yên lặng đáng sợ bao trùm cái ngột ngạt của ngày nắng gắt. Đúng mười lăm phút nữa, chuyến tàu từ Sài Gòn sẽ khởi hành trong ánh mắt khắc khoải của mọi người. Ngày hôm nay là một ngày kì lạ, tôi đứng đó mường tượng những cuộc phân ly trong cuộc đời mình, thấy vỏn vẹn những kẻ cô đơn như tôi chỉ muốn giết chết thời gian bằng cái ngó lơ vô tình. Thói quen ngày xưa đã trở lại, thậm chí còn mãnh liệt hơn, vì đã lâu rồi tôi không biết trái tim mình đang hướng về đâu nữa. Nghịch cảnh của số phận luôn khiến những kẻ tự cho mình mạnh mẽ phải khô cạn và chết mòn, để rồi phải đi tìm những lời giải đáp không bao giờ tồn tại. Vẫn là cái đầu và đôi mắt ấy, vẫn là suy nghĩ và cách nhìn ấy nhưng người khác sẽ đón nhận mọi việc theo cách của riêng họ, nhẹ nhàng hơn, tích cực hơn chăng? Rồi một chiều, phố lại giấu bước chân ai lang thang vào nỗi nhớ chếnh choáng sau những phân ly vô hình và mỏi mệt…

Mùa thu về từ lúc nào, có phải từ lúc có cơn mưa nhẹ lành lạnh lùa qua ô cửa mỗi chiều, thổi bay những bài thơ tình dở dở ương ương ai đã viết đợi mùa về. Cái cửa sổ ấy, nhìn thẳng ra bức tường vôi xám xịt ngoài dãy phòng trọ với những hình vẽ hồ hoặc. Hàng cây già nua trút những chiếc lá vàng ươm như mật rồi khẳng khiu nép mình trong vạt nắng nhàn nhạt, giăng giăng giữa lòng phố buồn tênh. Bạn nhờ tôi chở ra sân ga. Bạn về quê, bạn có một mái nhà để trở về chữa lành những vết thương. Tôi cũng vậy, cũng có nhiều người mong ngóng tôi dừng lại. Nhưng tôi sợ mình dừng lại, rồi tôi sợ mình sẽ hối hả quay lại thiêu cháy và tàn phá chính mình. Những kẻ như tôi chả đáng cho ai hi vọng và mong chờ. Sống đến tuổi này, những đứa như tôi, mọi thứ đều rất mơ hồ. Tôi thả mình vào biết bao cuộc chơi vô vị và bất chấp để rồi nhận ra mình chỉ là một kẻ cô độc và nhạt nhẽo. Chiều tháng tám thư thả tạt nhẹ qua cái thành phố đang ngủ vùi này. Phố vào thu âm thầm như một nàng công chúa đang mơ màng trong giấc ngủ, chờ đến một ngày có kẻ lang thang tới đánh thức. Nhiều khi tôi muốn mình chỉ là một bóng gió phiêu rong trên bầu trời, lướt qua những đám mây cuồng loạn, tung tăng trong những dịp bình thường. Nhưng tôi nào có làm được gì. Bạn bỏ đi lúc tôi mất đi sự lạc quan nhất…

Tôi hay về muộn vào tối thứ năm. Tôi nói với Tuấn là mình sẽ về khuya. Tuấn lớn hơn tôi một tuổi nhưng học cùng khóa với tôi. Tuấn đến ở với tôi chưa lâu. Khi tôi đăng tin cần người ở ghép, Tuấn đến mang theo hai balô và một con mèo. Tôi cười và đồng ý ngay, không phải vì con mèo mà vì cái dáng dong dỏng cao ấy. Tính tình hai chúng tôi khác nhau. Lòng tôi nhiều mây và bão tố, lòng Tuấn đơn thuần như mặt nước mùa hạ. Từ khi Tuấn đến ở, chúng tôi bày trò nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa, mà trước đây cả tháng trời tôi chẳng màng nhớ đến cái trò chơi vô vị này. Tuấn thích nhạc trẻ, tôi thì nhạc buồn. Tuấn mê đá banh, tôi ham ngủ nướng. Nhưng có điều gia đình Tuấn cũng khó khăn như tôi. Tôi có thể sống dư dả với vài lớp dạy kèm nhưng Tuấn phải đi làm thêm mỗi tối. Đôi khi, con người này làm tôi ngờ ngợ cái vẻ bề ngoài ấy, luôn tươi cười và lạc quan. Đó là sự rắn rỏi hay cố tỏ ra cương nghị, trước mặt tôi Tuấn không cần tỏ ra giả tạo như thế. Tuấn cuốn tôi lòng cái lạc quan ấy, cứ nghĩ cuộc sống của tôi không cằn cỗi đến như thế nhưng nhìn Tuấn tôi thêm ghét cái tính vỉa hè của mình ghê gớm.

Những ngày hè Sài Gòn nóng như đổ lửa. Những tối như thế, chúng tôi thường làm vài ly bia mát lạnh. Những quán bia nơi tôi ở không quá ồn ào, không nhộn nhịp, bia nhàn nhạt và rẻ tiền. Đời những đứa sinh viên nghèo và độc thân nhiều khi tẻ nhạt hơn tưởng tượng. Tuấn hay buồn và ít nói mỗi khi uống bia, thế đấy, cái con người luôn cương nghị và yêu đời trong mọi chuyện lại dễ dàng yếu đuối trước vài bom bia. Tôi chưa bao giờ bằng lòng với cuộc sống hiện tại và luôn muốn thoát ra khỏi nó, còn Tuấn mạnh mẽ đương đầu, vị khán giả duy nhất theo dõi Tuấn là tôi. Tôi thấy Tuấn chiến đấu rồi gục ngã. Miền Trung gặp bão lớn, cuốn ngôi nhà và cha Tuấn đi mất. Tôi luôn nghĩ bạn còn đủ lạc quan?

Bạn ngồi đó. Mái tóc đen lốm đốm bạc, gương mặt phẳng lặng như bóng tối. Hơi thở thổn thức hòa vào từng làn khói thuốc như những uẩt khúc nhỏ giọt ăn sâu và ẩn mình vào lòng đất. Cũng chẳng bé dại gì, bạn không khóc. Bạn còn người mẹ ở quê, bạn còn giảng đường đại học. Thế nên bạn chọn ra đi. Lần cuối chúng tôi uống bia, bạn cũng không khóc, tất cả im lặng. Nỗi buồn tưởng như đã rụng từ lâu, chết sập dưới đám cỏ nát. Thành phố lên đèn. Những đứa sinh viên như chúng tôi, chẳng thể nào khóc nơi phồn thị…

Tên nhân vật đã thay đổi, thêm thắt chút chất truyện,
thật ra vẫn là chuyện...