Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.
N.B
Sân ga Sài Gòn một chiều đứng gió. Sự yên lặng đáng sợ bao trùm cái ngột ngạt của ngày nắng gắt. Đúng mười lăm phút nữa, chuyến tàu từ Sài Gòn sẽ khởi hành trong ánh mắt khắc khoải của mọi người. Ngày hôm nay là một ngày kì lạ, tôi đứng đó mường tượng những cuộc phân ly trong cuộc đời mình, thấy vỏn vẹn những kẻ cô đơn như tôi chỉ muốn giết chết thời gian bằng cái ngó lơ vô tình. Thói quen ngày xưa đã trở lại, thậm chí còn mãnh liệt hơn, vì đã lâu rồi tôi không biết trái tim mình đang hướng về đâu nữa. Nghịch cảnh của số phận luôn khiến những kẻ tự cho mình mạnh mẽ phải khô cạn và chết mòn, để rồi phải đi tìm những lời giải đáp không bao giờ tồn tại. Vẫn là cái đầu và đôi mắt ấy, vẫn là suy nghĩ và cách nhìn ấy nhưng người khác sẽ đón nhận mọi việc theo cách của riêng họ, nhẹ nhàng hơn, tích cực hơn chăng? Rồi một chiều, phố lại giấu bước chân ai lang thang vào nỗi nhớ chếnh choáng sau những phân ly vô hình và mỏi mệt…
Mùa thu về từ lúc nào, có phải từ lúc có cơn mưa nhẹ lành lạnh lùa qua ô cửa mỗi chiều, thổi bay những bài thơ tình dở dở ương ương ai đã viết đợi mùa về. Cái cửa sổ ấy, nhìn thẳng ra bức tường vôi xám xịt ngoài dãy phòng trọ với những hình vẽ hồ hoặc. Hàng cây già nua trút những chiếc lá vàng ươm như mật rồi khẳng khiu nép mình trong vạt nắng nhàn nhạt, giăng giăng giữa lòng phố buồn tênh. Bạn nhờ tôi chở ra sân ga. Bạn về quê, bạn có một mái nhà để trở về chữa lành những vết thương. Tôi cũng vậy, cũng có nhiều người mong ngóng tôi dừng lại. Nhưng tôi sợ mình dừng lại, rồi tôi sợ mình sẽ hối hả quay lại thiêu cháy và tàn phá chính mình. Những kẻ như tôi chả đáng cho ai hi vọng và mong chờ. Sống đến tuổi này, những đứa như tôi, mọi thứ đều rất mơ hồ. Tôi thả mình vào biết bao cuộc chơi vô vị và bất chấp để rồi nhận ra mình chỉ là một kẻ cô độc và nhạt nhẽo. Chiều tháng tám thư thả tạt nhẹ qua cái thành phố đang ngủ vùi này. Phố vào thu âm thầm như một nàng công chúa đang mơ màng trong giấc ngủ, chờ đến một ngày có kẻ lang thang tới đánh thức. Nhiều khi tôi muốn mình chỉ là một bóng gió phiêu rong trên bầu trời, lướt qua những đám mây cuồng loạn, tung tăng trong những dịp bình thường. Nhưng tôi nào có làm được gì. Bạn bỏ đi lúc tôi mất đi sự lạc quan nhất…
Tôi hay về muộn vào tối thứ năm. Tôi nói với Tuấn là mình sẽ về khuya. Tuấn lớn hơn tôi một tuổi nhưng học cùng khóa với tôi. Tuấn đến ở với tôi chưa lâu. Khi tôi đăng tin cần người ở ghép, Tuấn đến mang theo hai balô và một con mèo. Tôi cười và đồng ý ngay, không phải vì con mèo mà vì cái dáng dong dỏng cao ấy. Tính tình hai chúng tôi khác nhau. Lòng tôi nhiều mây và bão tố, lòng Tuấn đơn thuần như mặt nước mùa hạ. Từ khi Tuấn đến ở, chúng tôi bày trò nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa, mà trước đây cả tháng trời tôi chẳng màng nhớ đến cái trò chơi vô vị này. Tuấn thích nhạc trẻ, tôi thì nhạc buồn. Tuấn mê đá banh, tôi ham ngủ nướng. Nhưng có điều gia đình Tuấn cũng khó khăn như tôi. Tôi có thể sống dư dả với vài lớp dạy kèm nhưng Tuấn phải đi làm thêm mỗi tối. Đôi khi, con người này làm tôi ngờ ngợ cái vẻ bề ngoài ấy, luôn tươi cười và lạc quan. Đó là sự rắn rỏi hay cố tỏ ra cương nghị, trước mặt tôi Tuấn không cần tỏ ra giả tạo như thế. Tuấn cuốn tôi lòng cái lạc quan ấy, cứ nghĩ cuộc sống của tôi không cằn cỗi đến như thế nhưng nhìn Tuấn tôi thêm ghét cái tính vỉa hè của mình ghê gớm.
Những ngày hè Sài Gòn nóng như đổ lửa. Những tối như thế, chúng tôi thường làm vài ly bia mát lạnh. Những quán bia nơi tôi ở không quá ồn ào, không nhộn nhịp, bia nhàn nhạt và rẻ tiền. Đời những đứa sinh viên nghèo và độc thân nhiều khi tẻ nhạt hơn tưởng tượng. Tuấn hay buồn và ít nói mỗi khi uống bia, thế đấy, cái con người luôn cương nghị và yêu đời trong mọi chuyện lại dễ dàng yếu đuối trước vài bom bia. Tôi chưa bao giờ bằng lòng với cuộc sống hiện tại và luôn muốn thoát ra khỏi nó, còn Tuấn mạnh mẽ đương đầu, vị khán giả duy nhất theo dõi Tuấn là tôi. Tôi thấy Tuấn chiến đấu rồi gục ngã. Miền Trung gặp bão lớn, cuốn ngôi nhà và cha Tuấn đi mất. Tôi luôn nghĩ bạn còn đủ lạc quan?
Bạn ngồi đó. Mái tóc đen lốm đốm bạc, gương mặt phẳng lặng như bóng tối. Hơi thở thổn thức hòa vào từng làn khói thuốc như những uẩt khúc nhỏ giọt ăn sâu và ẩn mình vào lòng đất. Cũng chẳng bé dại gì, bạn không khóc. Bạn còn người mẹ ở quê, bạn còn giảng đường đại học. Thế nên bạn chọn ra đi. Lần cuối chúng tôi uống bia, bạn cũng không khóc, tất cả im lặng. Nỗi buồn tưởng như đã rụng từ lâu, chết sập dưới đám cỏ nát. Thành phố lên đèn. Những đứa sinh viên như chúng tôi, chẳng thể nào khóc nơi phồn thị…
Tên nhân vật đã thay đổi, thêm thắt chút chất truyện,
thật ra vẫn là chuyện...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét