Ở Sài Gòn không phải ai cũng có thể dễ dàng nhận ra là Thu về. Ừ thì trách sao phương Nam này chỉ có hai mùa cứ đều đặn thay phiên nhau đến lạ. Cái cảm giác về mùa ấy - chênh chao lắm mà đôi khi phải tinh ý và lắng lòng lại, có khi phải thật chậm, chậm lại giữa dòng đời hối hả mới kịp nghe thấy tiếng mưa giăng nhón gót trần ai mà bụi bặm đưa Thu bình yên xuống phố. Kìa, em đã nghe thấy chưa, tiếng thì thầm tự trong lòng gió chút nhẹ nhàng của chiếc lá vàng rơi? Đã nghe thấy chưa bản giao hưởng không lời của những giọt mưa bay bay chẳng đủ làm ướt áo kẻ đi đường? Thật khó để tìm ra nhưng mà biết trước là dễ đánh mất, đa sầu đa cảm hay đơn giản chỉ là nhớ một người nào đó khi Thu về hay một cái gì đó cũng không biết nữa...
Mưa Thu nhẹ lắm, mịt mờ lắm, chỉ như là khói sương thôi, khói sương giăng giăng trên những mái ngói nâu trầm, em bên ta một chiều Thu phố cổ; khói sương lẩn vào đất, vào trời, để mùa Thu như kẻ mộng du, ngà ngà say hương mùa nồng những ngày mưa cuối. Ngày Thu cũng mỏng như tờ lịch trên tường, vèo trôi qua sau một chớp nhoáng, vèo trôi qua những phiêu rong, qua những nỗi niềm, những cuộc hẹn hò, những ngày tụ tập...
Ngày Thu, ta mở ba tháng cuối của tờ lịch thấy thời gian sao trôi nhanh hững hờ. Những nỗi buồn cũng đã cũ, để cùng gác lại mà đón những tháng ngày mùa Đông ngủ vùi, thật sự là Thu chưa qua mà Đông đương tới, bóc dần những tờ lịch cũ mèm còn thơm mùi giấy, Thu về chênh chao mà cũng chẳng đủ thì giờ mà cảm nhận.

Phố đã vào Thu sao còn nắng gắt quá em ơi, ta tìm gì trên mảnh đất chưa một lần dấu chân in quen này. Ta thâm trầm bên ô cửa nhỏ hứng tiếng lá rơi vào thinh không cố mường mượng đôi mắt ấy giờ như thế nào, con đường có còn nối tiếp những con đường, đâu có phải chỉ là một thoáng bâng quơ hay một thoáng buồn mà nỗi buồn dâng ngập ấy lại cứ xoay vần mãi. Làm sao ta quên được cái lần bẽn lẽn nhìn nhau trên giảng đường năm ấy, làm sao nhớ lại cái nụ cười như mùa Thu vàng trong nắng của ai kia và làm sao quên nổi tiếng yêu đầu không dám nói.
Trách em: Giao mùa mà chẳng hay! Rồi Thu cứ thế trôi qua để ta ngơ ngác nhìn em tận bên kia góc phố. Tháng năm khe khẽ nhoẻn miệng cười trên nhánh cành rũ rượi, lặng yên nhé, để ta hát tặng em một khúc Thu về...
Em có nghe, mùa Thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe, nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa Thu tới, mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe, nghe hồn Thu nói mình yêu nhau nhé!
Mùa Thu đơn giản chỉ là mùa lá rụng khi những cơn mưa ào ạt cuốn gió về, lòng thôi ngập ngừng mà mãn nguyện. Cái cảm giác trống vắng đến mềm lòng, đôi khi đơn thuần chỉ là hoài cảm thế mà cứ hoài bâng khuâng. Ừ thì cứ cho là thời gian trôi qua xóa nhòa bao kỉ niệm, có ai ép lỗi gì nỗi nhớ, riêng phố Thu xưa vẫn dạt dào và xào xạc, chờ ngày ta lại sánh bước.
Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi... chờ em, anh nghe mùa Thu tới!
08/2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét