Hiển thị các bài đăng có nhãn tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

2 thg 7, 2012

Mưa chiều làm phố lao xao







Mưa chiều làm phố lao xao… 

Khi nối tiếp nhau là cái nóng của những ngày nắng dài: một mùa nắng dài... có lẽ cơn mưa sẽ trở thành điều mong chờ ngọt ngào nhất. Vì đơn giản là đi qua những ngày nắng là những ngày mưa. Tôi mong chờ mãi một cơn mưa để con phố bớt uể oải, để hàng cây bên đường bớt khô hanh, để tôi được nhìn thấy nụ cười của chính mình trên bon chen thường nhật và để lòng tôi được sống lại trong những ký ức ngủ vùi, chợt lặng im. 

Thằng bé công trường đạp chân liên hồi xuống vũng nước loang, nhác thấy trời chuyển gió lại chạy ra tiếp tục nô đùa. Gió lành lạnh, mưa như vầy là không còn kịp về quê rồi. Bầu trời đã thành một màu rất đặc trưng, hơi xanh đen và xám xịt. Mưa về ngang làm ướt mềm vai phố, dẫu phố đông người thì cũng sẽ buồn như những bản tình ca. Tôi yêu cái khoảnh khắc chuyển tiếp này, xốn xang trong lòng nhiều bâng khuâng. Nắng vãn rồi, em cứ tạm gửi vào lòng tôi cái kho tàng thi vị của những ngày khô ráo. Tự nhiên thắc mắc mùa mưa về khi nào không hay, phố bàng bạc những dãi mây lưng trời, thoáng mùi ẩm mốc những giàn hoa tàn sau vài ngày mưa đầm đoan ngọ. Tự nhiên nhớ lời ru của mẹ, tiếng nói của cha, thèm hơi rượu cay cay mà bà hay nấu thoang thoảng hương nhài trong màu khói… 

Phố vồn vã. Người nối người trải dài không ngớt, cậu sinh viên áo lấm tấm ướt căng thẳng không biết làm cách nào qua đường. Người bán quán buồn rượi, chú bảo vệ khắc khoải cái nhìn về phía xa xăm, đôi mắt như sâu thẳm. Những kẻ ôm nắng chờ mưa mừng thầm nhanh tay bày hàng, anh bạn ngồi lơ đễnh tay quay lòng vòng ly café đục ngầu đang đổ mô hôi lạnh toát. Tháng năm trêu ngươi. Trong phút chốc, đám cỏ dại quằn xuống vì những bọt nước trắng pha màu lục nhạt từ trời, cuối cùng bơ vơ đành lòng ngả rạp theo cơn gió. Và những bông hoa nho nhỏ phía góc trường mà mùa hạ khăng khăng đòi giữ lại kia cũng đang lụi tàn dần, trĩu nặng những hạt sương và cũng có lẽ ai đó đã vội vàng đặt bước chân qua mùa hạ mà không nhận ra. Bên kia ngách phố, gió ướt khẽ tiếng chạnh lòng thì thào một nỗi khát vọng héo nắng hồi sinh. Tiếng mưa rầm rập và lào xào, tiếng cửa kéo ken két, trong hơi thở bỗng có vị chan chát bồi hồi cùng tiếng í ới, vỡ tan… 

Trong trái tim mỗi người nếu luôn có một điều gì đó để nhớ về thì thật tuyệt, nỗi nhớ ngọt ngào đến nỗi cô bạn mơ màng soi bóng mình trong mảnh nước vỡ òa trước sân, hồ hoặc cười toe trong hai hàng nước mắt trong veo giữa trời chiều sướt mướt: mưa thật rồi. Tôi chẳng nói gì, chỉ rướn môi, mặc một bờ vai đang cần dựa dẫm. Mưa reo như nụ cười vội vàng sau mùa tắt nắng, tắm tháng sáu trong cơn bệnh vặt vãnh ngày hạ đủ để ai đó khẽ choàng vào cổ chiếc khăn bông cũ kĩ. Mưa à, nói với ta một lời, cho chút hân hoan cùng cực, chút lạnh lùng vô biên, cho ta nhìn ngắm những màu hoa không còn hàm tiếu, cho ta say say chút chuếch choáng chất chứa ẩm ướt bấy lâu, có lẽ chỉ vậy thôi là đủ. 

… Mưa chiều làm phố lao xao 
Bóng tôi thấp thoáng nhẹ chao nghiêng đời.

8 thg 1, 2012

Hiền


Hắn khẽ ngoắc đầu sang nhìn mình cười. Mình bỗng e ngại cái nhìn đó, có một thứ gì đó phù phiếm len lỏi vào trong nụ cười của hắn, cuốn mình vào trong những suy nghĩ hồ hoặc bất chợt.

Hắn tên Quân. Và hắn vẫn còn nhớ tên tôi. Hai đứa tình cờ gặp nhau trên chuyến xe đò cuối ngày về Đồng Nai. Nếu không có cuộc hội ngộ tình cờ này tôi nghĩ chắc cũng chẳng bao giờ hai đứa có cơ hội gặp lại. Kết thúc cấp Hai, cuộc đời mỗi đứa rẽ sang một hướng khác nhau. Hắn bỏ học, gia đình chuyển lên thành phố. Tôi tiếp tục lên học cấp Ba trên trường huyện. Tôi và hắn đã từng khá thân nhau, đã từng thôi, rồi tôi có phần xa lánh hắn khi hắn tham gia vào những cuộc chơi tháng ngày và bỏ bê việc học, mà cũng có lẽ một phần khi dần hiểu chuyện, tôi nhận ra cuộc sống của chúng tôi khác hẳn nhau.

Nhà hắn giàu nhất nhì xóm, ba mẹ hắn thuộc tuýp “đại gia mới nổi” nhờ được vài vụ mùa “bội thu”, tất nhiên hắn cũng dần mang trong mình cái chất “con đại gia” mới nổi đó. Nhà tôi thì nghèo, gia đình vất vả quanh năm mới đủ ăn đủ mặc nên ba tôi coi trọng việc học hành ghê lắm, để sau này kiếm được cái nghề “trí thức” nở mày nở mặt với họ hàng, láng giềng.

Gặp tôi, hắn vui ra mặt rồi rối rít hỏi han này nọ. Hắn nói về quê để trốn tránh bọn giang hồ nào đó mà tôi cũng chẳng rõ. Hắn phục tôi sao kiên trì học hành đến thế, còn hắn giờ lêu lổng không công ăn việc làm. Tôi cũng ra vẻ tay bắt mặt mừng với hắn, trong lòng dâng lên sự tiếc rẻ cho con người này. Nhớ khi xưa, hai đứa quấn quít nhau lắm, chuyện gì cũng làm chung, cùng đạp xe đến trường, cùng ra đồng bắt cua, cùng tắm ao, cùng những ước mơ, hoài bão… Tôi biết hắn nên học kém nên tranh thủ thời gian qua giúp kem hắn học, tình bạn có lẽ sẽ rất vững bền nếu không có sự hiện hữu của đồng tiền làm con người ta mờ mắt.

Gia đình tậu cho hắn một con xe máy đời mới, hắn ra sức thả ga trên đường nhựa vắng, còn tôi vẫn lặng lẽ đổ bóng trưa trên con đường cũ. Hắn gia nhập vào chúng bạn đường phố, tuyên bố chấm dứt “tình bạn” với tôi. Từ đó, con đường của chúng tôi đã thực sự phân hai, không còn chung nữa. Ừ thì trách cứ gì thời thơ dại nhưng không hiểu sao trong lòng tôi cứ dâng lên nỗi ngờ ngại vô hình, một tí ghen tỵ nhỏ nhoi len lỏi dần lên. Hắn nói nhà hắn giờ còn giàu hơn xưa, tôi cười. Hắn ăn mặc rất mốt, tóc nhuộm vàng hoe được tỉa tót rất bài bản. Tôi lại tự cười trong lòng, nói đùa: “Giờ nhìn mày mốt quá, tao nhận không ra”.

Hắn vừa cười lớn vừa đập vai tôi: “Hơn năm năm rồi còn gì!”

-Ừ, tao cũng không hiểu, có lẽ do thời gian làm cho con người ta lạ lẫm với nhau-Tôi ra vẻ than trách.

-Nếu thế sao tao vẫn nhận ra mày ngay từ đầu- Hắn tự hào.

-Thì do tao ít thay đổi-Tôi ngắn gọn, khẽ nhìn dòng xe chạy ngược chiều, lòng man mác vạt nắng chiều vương vãi.

Hắn nghĩ ngợi gì đó hồi lâu, rồi lảnh trách sang chuyện khác. Hắn hỏi han chuyện học hành rồi nhận xét cách sống của tôi. Tôi bình thản. Hắn nói tôi sống ở thành phố mấy năm rồi sao “hiền” thế, lại ốm tong teo nữa. Tôi cười nhạt. Cuộc sống sinh viên của tôi là chuỗi ngày bận rộn trên trường kĩ thuật, rồi làm thêm kiếm tiền. Nhiều khi thấy mình sao tham lam, cái gì cũng muốn tốt cả rồi tất cả khi không thể kìm nén được nữa dồn lại, đến một ngày tôi bệnh liệt giường. Mệt mỏi, chán chường, cũng không dám nói với gia đình, chỉ có vài đứa bạn thân tới an ủi, chăm sóc, động viên. Đôi khi đó cũng chính là bước nhảy cho tôi thêm động lực trong cuộc sống. Nếu bất chợt hỏi vài đứa bạn thân nhận xét về tôi, câu đầu tiên chúng luôn nói là: ”Mày hiền quá Tuyển ơi!”

Ừ, hiền thì sao, điều đó đâu có nghĩa là yếu đuối. Thấy thế đôi lần muốn quyết tâm refeshlại chính mình: thay đổi cách nói chuyện, thay đổi cách ăn mặc, đi chơi nhiều hơn với bạn bè... Rồi chợt nhận ra mình khờ khạo quá! Mình vẫn vậy, chẳng thay đổi gì. Nếu được, tôi đã không như bây giờ, biết đâu mình cũng như Quân, thay đổi rồi trở thành một tay ăn chơi, đánh mất bản thân và những gì tốt đẹp.

Cơn gió chợt mạnh lên, lại cuốn tôi vào ý nghĩ “thay đổi bản thân” đó, chòng chành mãi, tôi vươn tay ra giữ lại chính mình…