Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

25 thg 10, 2012

Cô đơn mấy lần



Đồng hồ điểm chín giờ hơn, cô khoác thêm chiếc áo, bỏ quyển sách trong túi, cô khép cửa đi ra. Cái quán café đầu hẻm cũng như mọi ngày, vắng vẻ. Cô ghé lại, cạnh cô, một cặp tình nhân đang e ấp, ngó qua ngó lại hơi ngại ngùng. Phố thâm trầm trong hơi mưa chiều còn vương lại, vài dòng xe nối nhau ngập ngừng lướt qua ánh đèn mơ hồ chứng tỏ thời khắc kẹt cứng của giao thông đã chấm dứt. Cô nghèn nghẹn nhìn cảnh đôi tình hân bên cạnh. Tình yêu! Chàng trai cười nói nhẹ nhàng, cô gái luôn khẽ mỉm cười. Ánh mắt họ nhìn nhau e dè nhưng vẫn đủ mạnh dạn cho đôi tay quấn lấy nhau. Cô cũng từng có những phút giây như thế, cô cười nhạt trong lòng, bất mãn. Cuộc sống có lẽ luôn cần tình yêu, con người ta sống có lẽ là thật sự để yêu nhau. Cô nhớ lần đầu tiên anh gặp cô. Khi ấy, cô đón nhận anh như một mối tình đầu trong veo và mãn nguyện. Bây giờ cô dần hiểu câu nói của anh bạn thân: “Yêu thì đã sao, mất nhau thì đã sao, nếu chịu được mất nhau, chịu được đớn đau thì thôi đừng yêu mà hờ hững”.

Khí trời có mùi ẩm mốc khó chịu sau cơn mưa chiều dai dẳng, thế là khoảnh khắc sắp tàn một ngày lại ùa đến trong cô, nỗi cô đơn đến bình lặng, sự hạn hẹp và vồ vập của màn đêm, tưởng chừng như sau cái thời khắc những tia sáng cuối cùng le lói sau lưng trời, dẫu cố níu vài giây cho góc phố co mình thì vẫn đâu đây hiện ra những góc tối, những kiếp người thầm lặng, ai bảo thành phố này luôn ồn ào, nhộn nhịp.

Cô thi thoảng hay ngồi quán nước này lắm, nó nằm ngay đầu hẻm. Cô thích bà cụ dễ tính, cũng thích cái cách mà bà hay bỏ thêm một lát chanh mỏng vào ly trà nóng nhàn nhạt và hình như cô cũng nghiện những ly trà chanh của bà mất rồi, nghiện luôn cái quán nước tối khuất mình sau hai dãy nhà cao tầng, trong bóng tối làm cô dễ dàng nhận ra sự phồn hoa giả tạo và sự ồn ào bon chen của chốn thành thị.

Người đàn ông ngồi cạnh cô bất giác đặt mạnh ly nước. Cô khẽ nhìn sang, hơi thở thoáng mạnh, không rõ mặt anh. Anh ngồi một mình, ánh đèn đổ bóng cây xuống chỗ anh ngồi. Chiếc áo khoác kéo cao cổ che hết khuôn mặt anh. Thi thoảng nhìn lên trời rồi anh lại chằm chằm ngắm phố. Cô nhìn anh lần nữa. Có một cái gì đó hiếu kì nơi anh mà cô phải nhích hẳn người sang một bên để nhìn cho rõ. Anh cuốn hút đến lạ. Một sự lạ lẫm và đồng cảm đến từ anh làm cô bỗng quên tất cả và thực sự muốn biết anh đang nghĩ gì. Cô cảm nhận con tim mình sao run rẩy, yếu đuối trước con người này.

Bóng tối ngày càng đậm trong con hẻm. Những vòm mái nhà sẫm màu thấp thoáng ẩn hiện trong thứ ánh sáng chập chờn hắt ra từ hai dãy nhà bên cạnh. Đôi tình nhân thì thầm to nhỏ rồi nắm tay nhau đứng dậy. Đắm mình trong hạnh phúc, họ chắc chắn không để ý đến sự hiện diện lẻ loi của cô. Cô nhìn anh lần cuối rồi bước đi. Cô dạo quanh những con đường vô định, ghé vào một cửa hàng bên đường ngắm nhìn những con búp bê bằng vải hay vài lọ hoa giả trong các tủ kính rồi lơ đãng bước ra, thấy đời chợt buồn vui đến lạ.

********

Gió thổi mạnh trên cao, anh đứng trên chiếc cầu vượt nhìn xuống phía dưới, hoang mang gợi lại trong đầu những chuyện vừa xảy ra. Anh rối rắm trong mớ hỗn độn của việc học hành, công việc và cả chuyện tình yêu với cô. Anh biết trước thế nào cô cũng giận anh chuyện đó, nhưng anh không thể làm khác được. Anh xót xa câu nói của cô: “Có lẽ chúng ta nên xa nhau một thời gian.” Dòng xe bên dưới nhìn từ trên cao chạy thật nhẹ nhàng và từ tốn. Hàng dây điện giăng mắc lộn xộn hòa ánh đèn vàng chiếu sángnhững trạm xe buýt nhập nhoạng chật người chờ. Anh lang thang trên phố, thả lòng theo những suy nghĩ mông lung và hạn hẹp. Anh không biết mình đã làm đúnghay sai. Anh ngẫm nghĩ và đặt mình vào tâm trạng của cô lúc đó. Mà anh đã làm điều gì sai, anh luôn cần cô hiểu và chia sẻ, thế mà cô lại duy nhất đến thế. Anh buồn, buồn cho mình, cho cô tiểu thư bướng bỉnh hò hẹn hai năm nay. Anh và cô có lẽ còn rất nhiều thứ phải cho đi và nhận lại.

Anh rẽ vào quán, cái quán quen thuộc đó vẫn chốn bình yên nhất cho anh những khi hụt hẫng. Anh nhìn phố, phố vẫn nồng nàn và bụi bặm như cái ngày anh gặp cô nơi góc phố. Cô tình cờ lướt qua anh như một giấc mơ trưa tháng sáu, lặng lẽ để lại trong anh những khoảng lặng vô hình. Ánh đèn lấp loáng dưới bãi nước ngập trước sân va vào nhau,anh lắng nghe tiếng tim mình, tìm kiếm gì về thứ hạnh phúc vô tưấy, hay một góc café đường phố, có giọt sương khắt khoải khẽ đọng trên khúc hát vang xa. Anh khẽ nhìn đôi tình nhân đó e ấp nhau trong cái lành lạnh đầu mùa. Hơi trà nóng loáng thoáng cùng hơi thở nồng quyện với nhau như che đậy và ủng hộ cho họ. Anh nhớ đến cô, nếu có thể anh cũng sẽ ôm ấp cô khi những đợt gió lạnh về hay chiều hoàng hôn tắt nắng.

Hai người ngồi song song hai hàng ghế, anh nhận thấy có sự đồng cảm đặc biệt nào đó lôi kéo mình nhìn sang, hay đó chỉ là sự bất chợt thoáng quavề điều kì diệu có được từ một ánh nhìn, hay là sự lo ngại băn khoăn để rồi lạ lẫm trước những thứ đã lâu chưa cảm nhận. Anh nhìn cô, cô nhìn phố. Mái tóc cô khẽ buông hờ che đi khuôn mặt. Cơ hồ có sự đồng cảm nào làm anh muốn nhìn cô thêm lần nữa. Cô khẽ nhấm nháp ly trà nóng, một làn gió nhẹ lẩy đẩy mái tóc cô gờn gợn. Anh mong manh trong phút chốc. Tại sao anh lại cứ nhìn sang cô, anh không hiểu nổi chính mình, anh cần gì và tìm gì nơi bóng hình đó. Bất giác nỗi ớn lạnh tràn qua, anh khẽ thở dài, anh sợ những tháng ngày lạc lõng giữa khối người miên man và dằng dặc trên phố. Chiều nay, trời khô nhứ chiếc lá bàng đứng gió, rồi bất chợt mưa về, lòng hư hao. Như dấu chân dẫu có đằm sâu thế nào trên mặt đất, mưa cũng làm tan tành. Nỗi buồn cứ lớn dần theo ngày tháng, không trải nghiệm, không sắc màu.

Cô đứng dậy, bước đi. Anh thản nhiên mà lòng hơm hớp và bồi hồi. Anh muốn nhìn rõ cô lần cuối. Anh sợ nếu cô đi, còn lại mình anh ngồi gặm nhấm nỗi lòng. Không hiểu từ giây phút nào anh cứ luôn cho cô là người đang cùng mình chia sẻ tâm tình, anh chờ đợi cô cùng tiếng nấc dài mong manh của thời gian trong khoảnh khắc. Rồi anh cũng bước ra đi, chợt cười trong lòng.

*******

Thỉnh thoảng nỗi cô đơn tranh thủ thở khẽ, tôi cứ từ tốn lảo đảo đến ngờ nghệch không suy nghĩ, không dám dừng lại, vì sợ dừng lại ngồi một chỗ để mớ cảm xúc trào ra trong sự trống vắng của những phút lặng thầm một lời độc thoại ngắn ngủi, đọc vài dòng chữ bâng quơ,nhìn con đường mùa thu ngập lá, nhìn một vài bức hình chẳng tròn bố cục, một thước phim cũ thở dài trong phút chót. Cô đơn đôi khi làm người ta hoang mang đến khờ khạo! Tôi cô đơn, tôi ư, tôi là ai? Là anh, là cô? Hay bất cứ một ai, những ai đang cô đơn?

… Phố cười. Dịu dàng và lặng yên...







2 thg 8, 2012

Có một người đi




Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.
N.B

Sân ga Sài Gòn một chiều đứng gió. Sự yên lặng đáng sợ bao trùm cái ngột ngạt của ngày nắng gắt. Đúng mười lăm phút nữa, chuyến tàu từ Sài Gòn sẽ khởi hành trong ánh mắt khắc khoải của mọi người. Ngày hôm nay là một ngày kì lạ, tôi đứng đó mường tượng những cuộc phân ly trong cuộc đời mình, thấy vỏn vẹn những kẻ cô đơn như tôi chỉ muốn giết chết thời gian bằng cái ngó lơ vô tình. Thói quen ngày xưa đã trở lại, thậm chí còn mãnh liệt hơn, vì đã lâu rồi tôi không biết trái tim mình đang hướng về đâu nữa. Nghịch cảnh của số phận luôn khiến những kẻ tự cho mình mạnh mẽ phải khô cạn và chết mòn, để rồi phải đi tìm những lời giải đáp không bao giờ tồn tại. Vẫn là cái đầu và đôi mắt ấy, vẫn là suy nghĩ và cách nhìn ấy nhưng người khác sẽ đón nhận mọi việc theo cách của riêng họ, nhẹ nhàng hơn, tích cực hơn chăng? Rồi một chiều, phố lại giấu bước chân ai lang thang vào nỗi nhớ chếnh choáng sau những phân ly vô hình và mỏi mệt…

Mùa thu về từ lúc nào, có phải từ lúc có cơn mưa nhẹ lành lạnh lùa qua ô cửa mỗi chiều, thổi bay những bài thơ tình dở dở ương ương ai đã viết đợi mùa về. Cái cửa sổ ấy, nhìn thẳng ra bức tường vôi xám xịt ngoài dãy phòng trọ với những hình vẽ hồ hoặc. Hàng cây già nua trút những chiếc lá vàng ươm như mật rồi khẳng khiu nép mình trong vạt nắng nhàn nhạt, giăng giăng giữa lòng phố buồn tênh. Bạn nhờ tôi chở ra sân ga. Bạn về quê, bạn có một mái nhà để trở về chữa lành những vết thương. Tôi cũng vậy, cũng có nhiều người mong ngóng tôi dừng lại. Nhưng tôi sợ mình dừng lại, rồi tôi sợ mình sẽ hối hả quay lại thiêu cháy và tàn phá chính mình. Những kẻ như tôi chả đáng cho ai hi vọng và mong chờ. Sống đến tuổi này, những đứa như tôi, mọi thứ đều rất mơ hồ. Tôi thả mình vào biết bao cuộc chơi vô vị và bất chấp để rồi nhận ra mình chỉ là một kẻ cô độc và nhạt nhẽo. Chiều tháng tám thư thả tạt nhẹ qua cái thành phố đang ngủ vùi này. Phố vào thu âm thầm như một nàng công chúa đang mơ màng trong giấc ngủ, chờ đến một ngày có kẻ lang thang tới đánh thức. Nhiều khi tôi muốn mình chỉ là một bóng gió phiêu rong trên bầu trời, lướt qua những đám mây cuồng loạn, tung tăng trong những dịp bình thường. Nhưng tôi nào có làm được gì. Bạn bỏ đi lúc tôi mất đi sự lạc quan nhất…

Tôi hay về muộn vào tối thứ năm. Tôi nói với Tuấn là mình sẽ về khuya. Tuấn lớn hơn tôi một tuổi nhưng học cùng khóa với tôi. Tuấn đến ở với tôi chưa lâu. Khi tôi đăng tin cần người ở ghép, Tuấn đến mang theo hai balô và một con mèo. Tôi cười và đồng ý ngay, không phải vì con mèo mà vì cái dáng dong dỏng cao ấy. Tính tình hai chúng tôi khác nhau. Lòng tôi nhiều mây và bão tố, lòng Tuấn đơn thuần như mặt nước mùa hạ. Từ khi Tuấn đến ở, chúng tôi bày trò nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa, mà trước đây cả tháng trời tôi chẳng màng nhớ đến cái trò chơi vô vị này. Tuấn thích nhạc trẻ, tôi thì nhạc buồn. Tuấn mê đá banh, tôi ham ngủ nướng. Nhưng có điều gia đình Tuấn cũng khó khăn như tôi. Tôi có thể sống dư dả với vài lớp dạy kèm nhưng Tuấn phải đi làm thêm mỗi tối. Đôi khi, con người này làm tôi ngờ ngợ cái vẻ bề ngoài ấy, luôn tươi cười và lạc quan. Đó là sự rắn rỏi hay cố tỏ ra cương nghị, trước mặt tôi Tuấn không cần tỏ ra giả tạo như thế. Tuấn cuốn tôi lòng cái lạc quan ấy, cứ nghĩ cuộc sống của tôi không cằn cỗi đến như thế nhưng nhìn Tuấn tôi thêm ghét cái tính vỉa hè của mình ghê gớm.

Những ngày hè Sài Gòn nóng như đổ lửa. Những tối như thế, chúng tôi thường làm vài ly bia mát lạnh. Những quán bia nơi tôi ở không quá ồn ào, không nhộn nhịp, bia nhàn nhạt và rẻ tiền. Đời những đứa sinh viên nghèo và độc thân nhiều khi tẻ nhạt hơn tưởng tượng. Tuấn hay buồn và ít nói mỗi khi uống bia, thế đấy, cái con người luôn cương nghị và yêu đời trong mọi chuyện lại dễ dàng yếu đuối trước vài bom bia. Tôi chưa bao giờ bằng lòng với cuộc sống hiện tại và luôn muốn thoát ra khỏi nó, còn Tuấn mạnh mẽ đương đầu, vị khán giả duy nhất theo dõi Tuấn là tôi. Tôi thấy Tuấn chiến đấu rồi gục ngã. Miền Trung gặp bão lớn, cuốn ngôi nhà và cha Tuấn đi mất. Tôi luôn nghĩ bạn còn đủ lạc quan?

Bạn ngồi đó. Mái tóc đen lốm đốm bạc, gương mặt phẳng lặng như bóng tối. Hơi thở thổn thức hòa vào từng làn khói thuốc như những uẩt khúc nhỏ giọt ăn sâu và ẩn mình vào lòng đất. Cũng chẳng bé dại gì, bạn không khóc. Bạn còn người mẹ ở quê, bạn còn giảng đường đại học. Thế nên bạn chọn ra đi. Lần cuối chúng tôi uống bia, bạn cũng không khóc, tất cả im lặng. Nỗi buồn tưởng như đã rụng từ lâu, chết sập dưới đám cỏ nát. Thành phố lên đèn. Những đứa sinh viên như chúng tôi, chẳng thể nào khóc nơi phồn thị…

Tên nhân vật đã thay đổi, thêm thắt chút chất truyện,
thật ra vẫn là chuyện...

31 thg 5, 2012

Có hạt mưa trốn mình bên ô cửa


Những cơn mưa đã vãn dần nhường chỗ lại cho những ngày nắng chói chang. Mẹ ngồi xếp lại những chiếc áo mưa cho vào ngăn tủ, ba ra vườn cuốc lại mảnh vườn khô khốc cỏ dại. Cậu ngồi bên ô cửa nhìn ra bên ngoài, trời xanh ngắt không một gợn mây. Mới đó còn là những ngày mưa âm u, cánh cửa gỗ luôn được đóng kĩ. Anh hai còn gia cố thêm hai thanh sắt to chéo ngang để cậu có những giấc ngủ yên mỗi đêm mưa bất chợt, nhưng cậu vẫn nghe rõ mồn một những tiếng rục rịch của khung cửa như cuốn bung ra khi có đợt mưa đập vào cùng tiếng hò reo của những tán lá dừa xanh mướt.

Hôm nay cậu mở toang một bên ô cửa, ngồi cảm nhận chút nắng yếu ớt ùa vào phòng khoai khoái rồi vân vê vài trang giấy nhăn nheo bởi một đêm mưa nào đó mà cậu quên không khép cửa. Tiếng chim ríu rít ngoài sân, hoàng lan phả chút hương dịu nhẹ, cậu còn nghe trong hơi gió tiếng lá rơi khe khẽ giữa tầng không làm cho chú giun đất ngẩn ngơ nhìn theo đến lạ. Cậu ước có thể ra ngoài vườn hòa mình vào cái không khí đó, để nắng vương lại từng chỏm trên mái đầu. Cậu sẽ chạm vào thân cây xoài xù xì to lớn, nhặt một cái lá vàng rồi nhắm mắt lại mà cảm nhận từng tiếng thở thì thầm của gân lá cuối mùa thu. Cái thị trấn hẻo lánh này như một nàng công chúa ưa đỏng đảnh khi những cơn gió se lạnh của mùa đông bắt đầu ùa về, một sắc thái ảm đạm khác thường khoát lên cảnh vật. Từ ngày gia đình cậu dọn về đây thì cậu cũng đã trót yêu cái nơi này mất rồi. Ngôi nhà cũ kĩ nằm cách đường lộ một con hẻm ngoằn nghèo mọc toàn hoa mà có lần anh Hai đã chở cậu ngang qua. Phía sau nhà có một quãng sông và chắc hẳn cạnh đó cũng có một tuyến đường sắt nữa. Mỗi sớm, khi bình minh chưa kịp ló dạng, cậu nghe tiếng còi xe lửa hú dài trong sương, rồi ánh lửa xe quét dài vào hàng cỏ lau bên bờ hồ cùng tiếng gió rít nhẹ mơ hồ.

- Quang à, dậy chưa con?

- Dạ rồi mẹ! - Tiếng gõ cửa khe khẽ của mẹ làm cậu thoáng bối rối.

- Nhanh sửa soạn rồi anh Hai chở đến trường nha con.

- Dạ. - Cậu đáp lạ mẹ gãy gọn. Lòng thoáng dâng lên nỗi buồn, sự lo ngại và thấp thỏm.

Cậu không muốn đi học, cậu nhớ lại những lời châm chọc quái ác của chúng bạn cũ khi chúng khoái trá nhìn cậu bằng ánh mắt mãn nguyện đó. Từ ngày tai nạn đó xảy ra, cậu như rơi vào một cái hố sâu, không lối thoát. Mọi thứ đến với cậu quá đột ngột làm cậu chưa kịp phản ứng rồi như một điều tất yếu, cậu suy sụp hoàn toàn,tự chán ghét chính mình và xa lánh với mọi người, kể cả những người thân. Chính vì thế, cậu mới phải rời thành phố và chuyển tới sống tại thị trấn này. Bác sĩ nói rằng khả năng cậu có thể đi lại rất khó khăn, còn tùy thuộc vào sự hồi phục của cột sống. Cậu là người duy nhất cảm nhận được tình trạng của mình, lắm khi cậu hi vọng rất nhiều nhưng rồi nhìn vào đôi chân lúc cứng đờ lúc mềm nhũn và không cảm giác của mình, cậu chỉ muốn khóc. Cậu đã khóc rất nhiều, mẹ cậu cũng đã khóc rất nhiều. Nhưng có lẽ những giọt nước mắt chắt chiu cả cuộc đời của mẹ làm cậu có thêm nghị lực cho cuộc sống. Tối qua, cậu nắm chặt tay mẹ và nói: “Con sẽ đi học lại mẹ à!”. Mẹ ôm lấy cậu và cười trong nước mắt.

Cậu nghe tiếng chân ai đi ngoài vườn, có lẽ không phải là ba, tiếng bước chân nhẹ và linh hoạt hơn. Một người con gái nhỏ nhắn, đôi mắt rất sáng và có vẻ rất thông minh.

- Chào hàng xóm mới. Vừa mới ngủ dậy phải không? Mở cửa ra đi, nói cái này hay lắm.
- Bạn là ai? - Cậu thoáng bối rối với sự nhanh nhẩu của người con gái này.
- Hàng xóm.
- Ngôi nhà có hàng thiên lý héo queo trước sân hả - Cậu thấy mình tự nhiên đến lạ.
- Đúng rồi, nhưng không phải là hoa héo đâu mà là hoa đã hết mùa. Có mùa hoa nào mãi ở lại đâu.
- Bạn tên gì và cần gì? –cậu trở lại với sự ngờ ngoặc ban đầu.
- Hạnh .. Cho bạn cái này nè.

Người con gái mà cậu chỉ biết duy nhất cái tên và đôi mắt sáng ấy dúi vào tay cậu một quả ổi to rồi chạy vội vàng về phía bên kia hàng thiên lý “hết mùa”. Rõ ràng cậu thấy đôi má ấy có chút ửng hồng khi cậu hỏi đến tên, như một tia nắng nhỏ lung linh giữa bình minh trên khoảng trời.

Lớp học rất thân thiện và chúng bạn rất tử tế với cậu. Mấy đứa học sinh dân quê bình dị và tốt bụng. Nhanh chóng cậu làm quen với tất cả các bạn trong lớp, tất nhiên trong có Hạnh. Tình bạn giữa cậu và Hạnh ngày càng thân thiết hơn. Cậu dần quên đi nghịch cảnh và hòa mình vào cuộc sống mới. Có hôm Hạnh lấy xe chở cậu nghe ngoài bờ sông hóng gió. Những cơn gió chiều kéo cao từ phía rặng tre nhẹ cong một đường trên mặt sông rồi ngoặt lên ùa vào mặt hai đứa, mát rượi. Hai đứa ngồi trên một bờ đất dọc bờ sông. Chiều nay, con sông như hiện hữu một sự mơ màng thầm lặng, một chút bồi hồi, một vài xao xuyến, cậu chẳng hiểu trong lòng mình đang boăn khoăn điều gì nữa?

- Quang có yêu nơi này không?
- Có, mình yêu nơi này.
Hạnh chẳng hỏi thêm câu nào nữa..

- Mình yêu những con đường rải sỏi kéo dài ra tận bờ sông mà tôi dẫu chưa từng chạm chân vào viên sỏi nào nhưng tôi vẫn cảm nhận được tiếng thì thầm của lòng đất. Mình yêu những sáng anh Hai chở đến trường ngang qua những luống hoa dại ngào ngạt dưới chân núi. Mình cũng yêu những con người nơi đây nữa, những người bạn và những người hàng xóm tốt bụng.
Quang lặng im trong giây lát..

- Ngày kia Quang về lại thành phố rồi, chắc sẽ nhớ nơi này lắm.
Hạnh không nói gì, nhìn bâng quơ về phía bên kia sông- nơi có thứ ánh sáng phù phiếm của chân trời.
- Màu trời thật giống màu mắt của Hạnh!

Hoàng hôn dần buông. Những đám mây đã nhuốm màu, lung lay thành một dãi ở chân trời. Quang nhớ về ô cửa số, nơi hai đứa lần đầu chạm mặt. Khi ấy cậu như một hạt mưa cố nép mình vào bên trong lẩn trốn mùa khô trở lại. Và một điều kì diệu nào đó làm cho hạt mưa về lại với đất, nhưng hạt mưa luôn biết rằng trong khoảnh khắc của cuộc đời, nó đã rơi khẽ vào những cánh hoa.

8 thg 1, 2012

Hiền


Hắn khẽ ngoắc đầu sang nhìn mình cười. Mình bỗng e ngại cái nhìn đó, có một thứ gì đó phù phiếm len lỏi vào trong nụ cười của hắn, cuốn mình vào trong những suy nghĩ hồ hoặc bất chợt.

Hắn tên Quân. Và hắn vẫn còn nhớ tên tôi. Hai đứa tình cờ gặp nhau trên chuyến xe đò cuối ngày về Đồng Nai. Nếu không có cuộc hội ngộ tình cờ này tôi nghĩ chắc cũng chẳng bao giờ hai đứa có cơ hội gặp lại. Kết thúc cấp Hai, cuộc đời mỗi đứa rẽ sang một hướng khác nhau. Hắn bỏ học, gia đình chuyển lên thành phố. Tôi tiếp tục lên học cấp Ba trên trường huyện. Tôi và hắn đã từng khá thân nhau, đã từng thôi, rồi tôi có phần xa lánh hắn khi hắn tham gia vào những cuộc chơi tháng ngày và bỏ bê việc học, mà cũng có lẽ một phần khi dần hiểu chuyện, tôi nhận ra cuộc sống của chúng tôi khác hẳn nhau.

Nhà hắn giàu nhất nhì xóm, ba mẹ hắn thuộc tuýp “đại gia mới nổi” nhờ được vài vụ mùa “bội thu”, tất nhiên hắn cũng dần mang trong mình cái chất “con đại gia” mới nổi đó. Nhà tôi thì nghèo, gia đình vất vả quanh năm mới đủ ăn đủ mặc nên ba tôi coi trọng việc học hành ghê lắm, để sau này kiếm được cái nghề “trí thức” nở mày nở mặt với họ hàng, láng giềng.

Gặp tôi, hắn vui ra mặt rồi rối rít hỏi han này nọ. Hắn nói về quê để trốn tránh bọn giang hồ nào đó mà tôi cũng chẳng rõ. Hắn phục tôi sao kiên trì học hành đến thế, còn hắn giờ lêu lổng không công ăn việc làm. Tôi cũng ra vẻ tay bắt mặt mừng với hắn, trong lòng dâng lên sự tiếc rẻ cho con người này. Nhớ khi xưa, hai đứa quấn quít nhau lắm, chuyện gì cũng làm chung, cùng đạp xe đến trường, cùng ra đồng bắt cua, cùng tắm ao, cùng những ước mơ, hoài bão… Tôi biết hắn nên học kém nên tranh thủ thời gian qua giúp kem hắn học, tình bạn có lẽ sẽ rất vững bền nếu không có sự hiện hữu của đồng tiền làm con người ta mờ mắt.

Gia đình tậu cho hắn một con xe máy đời mới, hắn ra sức thả ga trên đường nhựa vắng, còn tôi vẫn lặng lẽ đổ bóng trưa trên con đường cũ. Hắn gia nhập vào chúng bạn đường phố, tuyên bố chấm dứt “tình bạn” với tôi. Từ đó, con đường của chúng tôi đã thực sự phân hai, không còn chung nữa. Ừ thì trách cứ gì thời thơ dại nhưng không hiểu sao trong lòng tôi cứ dâng lên nỗi ngờ ngại vô hình, một tí ghen tỵ nhỏ nhoi len lỏi dần lên. Hắn nói nhà hắn giờ còn giàu hơn xưa, tôi cười. Hắn ăn mặc rất mốt, tóc nhuộm vàng hoe được tỉa tót rất bài bản. Tôi lại tự cười trong lòng, nói đùa: “Giờ nhìn mày mốt quá, tao nhận không ra”.

Hắn vừa cười lớn vừa đập vai tôi: “Hơn năm năm rồi còn gì!”

-Ừ, tao cũng không hiểu, có lẽ do thời gian làm cho con người ta lạ lẫm với nhau-Tôi ra vẻ than trách.

-Nếu thế sao tao vẫn nhận ra mày ngay từ đầu- Hắn tự hào.

-Thì do tao ít thay đổi-Tôi ngắn gọn, khẽ nhìn dòng xe chạy ngược chiều, lòng man mác vạt nắng chiều vương vãi.

Hắn nghĩ ngợi gì đó hồi lâu, rồi lảnh trách sang chuyện khác. Hắn hỏi han chuyện học hành rồi nhận xét cách sống của tôi. Tôi bình thản. Hắn nói tôi sống ở thành phố mấy năm rồi sao “hiền” thế, lại ốm tong teo nữa. Tôi cười nhạt. Cuộc sống sinh viên của tôi là chuỗi ngày bận rộn trên trường kĩ thuật, rồi làm thêm kiếm tiền. Nhiều khi thấy mình sao tham lam, cái gì cũng muốn tốt cả rồi tất cả khi không thể kìm nén được nữa dồn lại, đến một ngày tôi bệnh liệt giường. Mệt mỏi, chán chường, cũng không dám nói với gia đình, chỉ có vài đứa bạn thân tới an ủi, chăm sóc, động viên. Đôi khi đó cũng chính là bước nhảy cho tôi thêm động lực trong cuộc sống. Nếu bất chợt hỏi vài đứa bạn thân nhận xét về tôi, câu đầu tiên chúng luôn nói là: ”Mày hiền quá Tuyển ơi!”

Ừ, hiền thì sao, điều đó đâu có nghĩa là yếu đuối. Thấy thế đôi lần muốn quyết tâm refeshlại chính mình: thay đổi cách nói chuyện, thay đổi cách ăn mặc, đi chơi nhiều hơn với bạn bè... Rồi chợt nhận ra mình khờ khạo quá! Mình vẫn vậy, chẳng thay đổi gì. Nếu được, tôi đã không như bây giờ, biết đâu mình cũng như Quân, thay đổi rồi trở thành một tay ăn chơi, đánh mất bản thân và những gì tốt đẹp.

Cơn gió chợt mạnh lên, lại cuốn tôi vào ý nghĩ “thay đổi bản thân” đó, chòng chành mãi, tôi vươn tay ra giữ lại chính mình…