25 thg 11, 2024

tiễn Lợi


nết quê chẳng ai phiền hà

sương gió, cơ hàn nề chi

cái thương chẳng đủ, huống gì

ôn hàn vi mà lem nơi đáy mắt...


ai rồi cũng sóng lặng trên sông

xương thịt còn mất, lẽ vô thường

nắng mưa chưa kịp phai màu lá

rơi buốt lòng khỏi chốn khổ vương


10 thg 9, 2024

có kẻ

có kẻ tìm niềm riêng lấp lánh

sau những nỗi sầu dần lên rêu

có kẻ chán chường giữa đùa trêu

hóa cây tùng im chìm vách đá


có kẻ đưa tay lên ấp má

sau nắng hè và tiết lá rơi

có kẻ bỏ lửng tiếng em ơi

vùi yêu thương bằng cách ngủ khì


có kẻ đôi lần thật khắc kỷ

hỏi nên cuồng loạn hay bỏ đi

có kẻ ôm nỗi nhớ thiên di

mặc nhân gian nhảy nhót chiêu trò


có kẻ ghen lòng với lá cỏ

mắt hồn hoang rưng rức khóc thầm

có kẻ cần năm phút trầm ngâm

nảy hạt mầm trước đời hoen ố


14 thg 5, 2024

không màu

 

*Ảnh minh họa từ nguồn internet

"Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương" - 
cuốn tôi khá ưa thích của Harumi Murakami, đoan rằng mỗi bước ngoặt thăng trầm của cuộc đời nên đọc nó ít nhất 1 lần rồi tự hỏi rằng bản ngã của chính mình có màu gì hay cái vô hình tồn tại trong mỗi người có sắc thái như thế nào, nó có tạo ra bản chất và định hình một cá thể giữa xã hội hỗn loạn và gai góc này không.

Murakami thường thiết kế những con người cô độc, nhưng không phải là một cái cây vững vàng, khô khốc mà chênh vênh như bọt biển, như cơn mưa, như chợt thấy bóng mình trong giếng tối.

Murakami cũng chẳng bao giờ dẫn lối, những bậc thang của ông cứ dẫn sâu xuống mãi, chẳng thể khựng lui mà tiến tới trong cuồng quẫn.

Màu của Tazaki Tsukuru là “không màu”, một bức tranh không màu thì có được gọi là bức tranh không? làm sao để định hình các màu sắc nếu không có một nền màu khác?

Không, không phải theo cách đó. Rất khó giải thích nhưng có cái gì như thể chỉ cần mày ở đó thì cả bọn sẽ được là chính mình một cách hết sức tự nhiên. Mày không nhiều lời, nhưng sống với hai bàn chân bám chắc trên mặt đất, điều đó tạo cho cả nhóm một cảm giác vững vàng thầm lặng, giống như cái neo tàu. Từ khi không còn mày, bọn tao mới thật sự cảm nhận được điều này. Có lẽ vì vậy mà từ khi không còn mày, bọn tao bỗng trở nên tản mác.”  

8 thg 11, 2023

mộng hải hồ



Trời cứ xanh hoài...

Người thì mơ lang mơ bạt, kẻ chỉ vui thú tược vườn
Người chí tận biển sâu, kẻ truy cầu chân lý
Cái miền đất, trồng một cây bàng, cây lên lá mặn
Kho một con cá, kho xong cá mặn
Gió từ phía biển vàn vạt qua những trảng cát, gió cũng mặn chằng.
Những giọt nước mắt khô khỏng, vón cục chẳng thể chảy xuống được, cứ mưng mẩy trong đáy mắt chai sần, trong cái cô quạnh của vạn chài biển nước
Hiềm một nỗi, mộng hải hồ chưa cạn...

14 thg 6, 2023

vô vi

 


Có những bữa trưa tựa hồ bất tận. Đàn cò những tháng cuối hạ mang ưu tư gầy gò đậu rợp cả bờ sen. Gió mặn từ biển có khi thổi có khi ngưng chừng, mưa có khi ào dội có khi lây phây nhưng tuyệt nhiên không một sinh vật nào mảy may vô tư tự.

Loài người cũng vậy.

Mỗi khi nhìn một người, tôi cố nhìn thật sâu vào mắt họ, rồi nhìn lảng sang vết nhăn khóe mắt hay vết đồi mồi trên gò má, màu môi lợt nhạt. Tự hỏi cái hiện hữu cảm nhận đang trước mắt có thật sự được bóc tách lớp lang đến tận cùng?

Thỉnh thoảng gặp một số người thấy họ an nhiên, bình thản trong mọi chuyện, mọi tình huống: không sôi nổi tị hiềm, cũng không trầm tư mặc tưởng, vui buồn điềm nhiên. Họ biết không có gì là vĩnh viễn nên chẳng nôn nao, họ biết tất cả chỉ như chớp mắt nên không tranh giành, cái sự biết này làm họ thật đáng yêu, thành thử tâm thế họ đối với kiếp sống lồng lộng như gió trời, như mặt nước trong sâu tĩnh lặng. Mấy người này chắc tu mấy kiếp nữa thôi sẽ tới Niết bàn, còn mình có lẽ luẩn quẩn hàng vạn hàng ức kiếp nữa.


1 thg 3, 2023

Viết tiếp những ngày biển xanh



Thấy mùi gió đã khởi, kẻ viễn khơi lại dong thuyền ra sóng nước. Có những trận phong rì rầm bảo người ta rằng cái lối sống câu dầm là một điều thất sách và những hy vọng tự bày ra cách sống để giữ mình chỉ là, thật sự như một cách chết mòn. Tất cả, hoặc là không có gì. Đôi khi buồn trời sầu đất, nỗi tương tư cố lý trỗi dậy mà con tim kẻ mặc khách quằn lại như gỗ mục mối xông.

Trên đất có những con đường, biển cũng vậy, người ta biết, đó là cái luân lý của dân vạn chài mơ mộng hải hồ. Trong cái cô quạnh của vô vạn biển nước, con người thường hoài niệm về những ngày hè bực dọc. Thế nhưng những kỉ niệm kia cuối cùng vẫn bội lý như một pho truyện cổ. Chung quanh những ám ảnh, nó giống một tấn tuồng mà ai đó đã bịa ra, như một loài cá tự thấy mình ở trong trạng huống lạ kỳ: chẳng thuộc về đất liền mà cũng chẳng thuộc về biển cả.

Hải triều trong mũi kê âm ấm như là màu máu loãng. Vầng thái dương phương tây đang rờ rỡ qua bầu trời trầm đục như tiếng gọi của một điệu kèn đồng. Biển giận mình hực lên ngũ sắc, những cá kình, cá giao. Khoảnh khắc tình niệm u ám, tiếng gầm thét của một bè nước tròng trành đập mình vào bờ đá, vỡ xoảng. Cái tiếng gọi của bể khơi, hun đúc đến một vinh quang chưa từng hay biết, một vinh quang pha trộn với sự sống cái chết, với nhục dục, cái vinh quang hun đúc vận mệnh thành trải nghiệm tồn vong hiếm có.
Năm ba mươi tuổi, tôi đã say sưa tin chắc rằng từ dưới đáy sâu tăm tối của thế giới này có một điểm sáng chỉ chiếu rọi riêng, một ngày nào đó sẽ lại gần và chỉ làm cho riêng mình sáng rực lên mà thôi.


7 thg 9, 2022

linh tinh 2

 

1.
Tỉ dụ có người cho mình bằng ấy, mình trả lại cũng bằng ấy thì rõ huề rồi, làm sao cảm thấy thắc mắc, nợ nần mà gắn bó tri hồi với nhau?
Nhớ thuở duyên dẻ còn quấn môi nhau nghĩ vẫn thấy lấn cấn đâu đó vài hạt bụi, giờ lâu lâu cứ xuýt xoa lại vài ký ức còm cõi rằng tên của những kẻ từng thương vốn dĩ đã phai mờ trong "cuốn sổ bụi đời" của riêng mình: đau lòng sổ bụi.
Nên có mấy ai đủ can đảm đếm lại giây phút cuộc đời bằng khoảng cách thiêu thân đến một ngọn đèn? hay một chiều tà? một là đang tâm sòng phẳng, không thì chỉ bòng bong bạc lòng...

2.
Trời cuối thu trưa hè xuống vội. Những mảng nắng hanh hao tươm vàng khắp ngã, gió phả về từ phía biển tất tả tiếng động cơ xe gầy mòn, nắng xuyên qua các vách gỗ mục ngắn dài mối mẹ mối con.
Những bận thảnh thơi, tôi thường nằm trên võng đu đưa cọt kẹt, ngó lên trần nhà, sao cũ nát quá, lộ cả mây trời qua những phên lá đao, cảm tưởng nắng rớt vào má, vào môi, xon xót và mằn mặn. Ngẫm nghĩ thời gian là thứ, đến một lúc nào đó trong cuộc đời, chắc chắn, sẽ làm con người ta khôn cùng vấn trách và luyến tiếc. Hiềm một nỗi, cái sự nhận ra này đến muộn.
Thường thì tôi nằm đó chừng đến khi nào ánh nắng chiếu từ xiên góc chỗ chân tường đến chiếu thẳng chỗ tôi nằm thì tôi về, khoảng thời gian đó chỉ đủ cho tôi hồi tưởng những ký ức cũ vẩn vơ hoặc đọc vội 2-3 chương sách, có khi gió mát quá giấc ngủ ướp muối khi nào không hay. Ai bên dưới bếp đang lọ mọ nấu vài nhánh cải vàng, trộn cùng lá bưởi, lá khế gì đó mà thoang thoảng.
Ngoài kia biển sóng đi hoang. Trong này, hương thơm mang máng.

3.
Tôi vẫn thấy tuổi già của bản thân mình khi soi vào chúng bạn. Trái tính trái nết, đau đáu nỗi đời không biết nói cùng ai, bỗng dưng đến tuổi bạn đi đâu mất, thấy lẻ loi trong cả nhà mình. Nhớ khi ngồi túm tụm những câu chuyện xàm xàm, nói cho đã cơn thèm, ba hư bảy thực của bạn làm bữa rượu bỗng ngọt hơn mà cười ràn rụa nước mắt. Xưa góp giàu sang người ta gọi mời, giờ góp ưu phiền người ta ngần ngại, thành ra bọn tôi mỗi đứa cứ luẩn quẩn theo cái vòng vô tận của riêng mình.
Sau những phút giây ấy trong tôi bỗng có cái nghĩ: ở trong một cái chòi nhỏ chật chội lọt thỏm trong hẻm nhỏ giữa lòng thành phố, biết đâu chủ nhân của những huyền thoại đang khát rượu một mình.

7 thg 11, 2021

covid



Quán cà phê ghế đẩu, cặp vợ chồng chăm chú lướt điện thoại. Những đứa trẻ chạy qua lại vừa hát nghêu ngao. Ở miền ký ức, không khí lễ tết chưa cạn đến đáy lại đầy, do nghỉ học dài quá chừng. Năm nay dịch tràn lan, họ quyết định cho gia đình ở lại thành phố, tiết kiệm được một khoản, nhưng sắp trẻ rấm rứt hùi hụi gì đó trong tâm can không nói ra được. Chúng lo con chó đốm nhà nội không biết một năm qua lớn được bao nhiêu, cây bưởi, cây xoài nhà chú Tư có sai trái, con diều mua hồi kì nghỉ hè vội chưa kịp thả nằm chỏng chơ trong góc tủ bám bụi thêm một năm nữa. Cây khế sau nhà sẽ vẫn mốc meo thân sau một năm gội đầu mưa gió vì vắng đám nhóc khoái leo trèo....

Ngoài hiên thiếu nắng, đám chim sẻ đứng ngơ ngác rồi bay mất tiêu, cái hiên này không đủ rộng để chơi.

18 thg 3, 2020

viết cho những ngày biển xanh




* Ngày biển xanh thứ nhất:
Mình thường không có thói quen đồng cảm với niềm vui của người khác, nhưng với nỗi buồn thì ngược lại, dễ cảm nhận hơn. Người ta sẽ hiểu đôi chút về thời tiết, nếu ngày nào cũng theo dõi các đám mây. Có một nỗi buồn nào đó thi thoảng ngập tràn trong mắt biển, những đôi mắt xanh như ngọc, như hồ thẳm. Nhờ ngắm những đôi mắt biển đó mà mình lấy lại được sự cân bằng nội tâm sau những dư âm mỏi mệt không rõ nguồn cơn nguồn cớ. Một sự cứu rỗi luôn kiến hiệu.

* Ngày biển xanh thứ hai:
Chú Ng. bảo những ngày này hai hướng gió nam và gió bắc cùng thổi qua lại nên triệt tiêu lẫn nhau, biển vào mùa êm đềm nhất. Chú Ngọ lại bảo mùa này ngư dân rục rịch đi đánh mực, mực đầu mùa thường giá cao hơn. Tất cả mọi hoạt động đó dường như diễn ra trong một thứ đại dương hỗn độn, lắm khi khốc liệt, và anh như cá biển chán chìm trong nước đột nhiên ngoi lên với hai bàn vây trắng sau một thời gian ngỡ như mình đã có cả một khoảng vẫy vùng xanh biếc đủ lớn cho một cuộc sống vô ưu.

 * Ngày biển xanh thứ ba:
Tôi chưa thấy biển đóng băng bao giờ, thơ ca cũng chẳng ai đề cập hay do tôi sống ở vùng nhiệt đới nên vấn đề này ít được người ta lưu tâm. Trong One piece ở trận đánh Marineford, Đô đốc Aokiji xuất một chiêu đóng băng cả đợt sóng thần và một vùng biển rộng lớn, mình cứ xem đi thưởng lại phân cảnh đó rồi ngộ ra rằng mình rất có cảm tình với những nhân vật có sức mạnh của băng giá như: Toshiro trong Bleach, Haru trong Naruto, Pryce trong Pokemon… Xét cho cùng những kẻ mang băng giá luôn tình cảm hơn vẻ bề ngoài nhiều, nhưng chí ít thì bạn cũng phải chịu xíu lạnh lẽo để thấu cảm người ta.

 * Ngày biển xanh thứ tư:
Ánh hoàng hôn nhập nhoạng nhuộm đỏ mặt biển, như lửa cháy. Lâu lắm rồi mình không được thấy một đám cháy lớn. Cái cảm giác sức nóng vần vật vào mặt, râm ran tâm trí và hoang tàn đỏ lửa, tất cả sẽ là miền cỏ hoang lụi tàn trong tiếng gió như mảnh tre xé ngang không khí. Ở tận sâu đâu đó bóng tối của tâm trí, tôi chợt nghĩ đến quang cảnh mặt biển dưới cơn mưa đêm. Trời mưa trên một đại dương rộng lớn, quang quẻ, những hạt nước đập ràn rạt lên mặt con sóng, không một ai thấu tỏ, không một ai ý thức được, ngay cả những con cá tinh tường nhất có thể.

* Ngày biển xanh tiếp theo:
Dịch cúm Covid tràn tới Bình Thuận rồi, mấy ngày trước còn ngồi hả hê chém gió rằng vùng đất này khắc nghiệt, biển mặn nắng gắt, con vi rút nào trụ nổi.

1 thg 3, 2020

cắt tóc

Ghé 30shine dặn nhóc barber rằng:
chừ đi đám người thương cũ, cắt răng cho ngầu?
nếu thời gian không làm hạnh phúc phai màu
thì ta vẫn hẹn nơi gọi là bến đỗ
nằm nghe sóng vỗ thì thào những tròng trành
về gió về mây, về mấy điều vốn dĩ
mà ai đó đã bỏ lại
cùng trùng trùng sóng sóng thiên di

Nhóc barber nói: thôi bỏ đi anh
vì mong manh nên mới cần nắm giữ...
mình cười bảo cắt gì mặt thêm bự?
hứa vẫn xin thương bằng muôn sự thật lòng.

29.02.20

7 thg 7, 2018

học toán


Khi dạy kèm toán cho ai đó, tôi chợt nhận ra người học toán lại là người dễ chấp nhận nhất. Họ xem công thức mà người dạy đưa ra là mặc định đúng, không cần hiểu tại sao hình thành nên công thức đó, thi thoảng tôi vẫn vậy: nói học trò là chỉ cần học thuộc công thức và cách sử dụng thôi, là đủ rồi. Khi đó, ngẫm nghĩ thấy mình sai trái quá.

Ở VN, có một kiểu học toán là giải toán thực hành, được nhiều đời thầy giáo từ Bắc xuống Nam ngồi chế ra những bài toán mới, một mớ toán được soạn ra bằng cách biến đổi ngoằn ngoèo tới lui cho đến khi áp dụng được công thức đã thuộc, mà đường đi riêng đó có khi: chỉ người ra đề mới biết, cốt sao cho người học muốn giải bài toán này phải vận dụng triệt để kiến thức toán học, mà kiến thức đó thật ra là kết quả từ toán lý thuyết mà học sinh bị ép “chấp nhận vô điều kiện”.

Gặp một vài học sinh chuẩn bị thi đại học môn toán lần này, hỏi một khái niệm mà tôi cho rằng tương đối giản dị: Đạo hàm là gì? Tạm bỏ qua khái niệm chính xác, thì một người vận dụng được đạo hàm ở mức khái niệm tối thiểu phải biết đạo hàm là vận tốc tức thời của chất điểm hay là hệ số góc tiếp tuyến của một đường cong. Thế mà hiếm khi một học sinh phổ thông nào trả lời được, nhưng vẫn có thể tính được đạo hàm của một hàm số khá phức tạp. Vậy nên học giỏi toán ở Việt Nam chưa hẳn khó lắm, đôi lúc chỉ cần có lý trí vừa phải và trí nhớ tốt, là đủ để giỏi toán. Thầy dạy Đại học tôi ngày xưa gọi đó là thứ toán mánh mung.
Nói tới đây chắc nhiều bạn nói tôi thế này thế kia. Học cho nhiều, bày vẽ cho lắm rồi không áp dụng được kiến thức gì vào cuộc sống, không làm giàu được thì học để làm gì. Thôi kệ, sống để bụng chết mang theo vậy.

Ngày xưa có học giải một bài toán thế này: “Khi sản xuất lon sữa bò hình trụ, các nhà sản xuất luôn đặt mục tiêu sao cho chi phí nguyên liệu làm vỏ hộp là ít nhất, tức là diện tích toàn phần hình trụ là nhỏ nhất. Em hãy tính diện tích toàn phần của lon sữa bò khi ta muốn có thể tích sữa cho trước.”
Tôi thì học xây dựng, nên chế ra một bài toán tương tự thế này: “Ba mẹ vợ nhờ bạn thiết kế một cái hồ chứa nước mái hình trụ thể tích 200m3. Đơn giá vật liệu, nhân công với đáy bê tông dày 150 là 1050k/m2, thành xây gạch 250k/m2, bề mặt ốp gạch 380k/m2. Vậy kích thước của bể nước như thế nào để số tiền xây dựng nó là ít nhất và để lấy lòng nhà vợ?

Nói vui vậy thôi, tại rảnh rang quá mà.
Gợi ý: Bài toán trên giải bằng đạo hàm đấy :)

linh tinh



1.
Rong ruổi Saigon gần chục năm, quận này quận khác, đường nọ đường kia, chưa rành hết ngõ ngách quận 10 lại chuyển về quận 5, chưa la cà hết quán xá quận 5 lại chuyển sang Bình Thạnh, chưa khám phá hết những cây cầu vô danh Bình Thạnh lại chuyển tới Tân Bình, nói chung vất vưởng một thời, giờ vẫn vậy.
Rốt cuộc Saigon có bao giờ là nơi đủ đầy để nuôi dưỡng tâm tình, để rồi đi xa có nhớ...

2.
Buồn như người đàn ông phòng bên, thảng hoặc nhìn xa xăm vào bức tường vôi, nhâm nhi vài câu hát ngậm ngùi, mộng về Saigon phồn thị, đi với người tình hò hẹn trên con đường tháng ba băn khoăn mùi mưa bất chợt? mơ mùa hoa về tháng năm nắng bụi? tìm hoài màu gió bấc heo may tháng chạp?
Người đàn ông khựng lại, sợ vỡ bóng mình trong nước, loang lổ mảng chiều rụng bên đầu giấc chiêm bao.
Những ngày mưa đầu mùa bé tỉ tì ti, xíu xỉu xìu xiu như vầy, nhà tôi thường bắt gà nấu cháo, hái lá ngải cứu, cải xanh, rau thơm sau vườn. Thời thơ ấu có khi chỉ mong mưa nhiều, miền sơn khê núi phủ, mưa gió nhiều người ta thường không lao động, người ta ngại bóng mình âm thầm giữa long đong.




3.
Lâu lắm rồi mình không được thấy một đám cháy lớn. Cái cảm giác sức nóng vần vật vào mặt, râm ran tâm trí và hoang tàn đỏ lửa, tất cả sẽ là miền cỏ hoang lụi tàn trong tiếng gió như mảnh tre xé ngang không khí. Lúc nhỏ tưởng khi ở nhà tranh, vách lá người ta mới thao thức. Lớn rồi rốt cuộc nhận ra rằng: con người ta, cuối mặt xuống chưa hẳn là đất, ngẩng đầu lên chưa chắc là trời. Gió sẽ vẫn thổi suốt đêm. Cuộc đời đôi khi buồn như chén rượu nhạt.

4. 
Saigon ướt đẫm những giọt mưa lây phây, mưa chỉ như sương khói, khói sương giăng giăng trên mái ngói nâu trầm, khói sương lẩn vào trời đất, như kẻ mộng du, ngà ngà say hương trên phố vương mắc nỗi buồn tênh, vèo một cái, trôi qua nhanh như một chớp nhoáng, vèo trôi qua những phiêu rong, qua những nỗi niềm, những cuộc hò hẹn, những ngày tụ tập, nhưng mông mênh.

Vì mưa nên phố loay hoay, hàng bằng lăng rì rào đại lộ mới. Nhiều con đường ngắn chạy lô xô về phía bến sông, tôi thường không có cảm tình với những con đường quá ngắn, chúng không đủ để nuôi trong tôi sự thênh thang, nhưng phố mình toàn đường ngắn, và toàn đèn đỏ...


11 thg 11, 2016

Kế hoạch nuôi heo của anh

Sau khi dành dụm được một số tiền nhỏ (khoảng 1 tỷ 500 triệu thôi), anh sẽ rời bỏ thành phố này, để về quê lập trang trại nuôi heo rừng. Những hào nhoáng vụn vặt chốn đô thành có làm anh nôn nao, luyến tiếc thì cũng đến lúc dằn lòng dẹp chúng sang một bên để thực hiện thú vui tiểu điền trang từ rất lâu của mình.
Đầu tiên, anh phải kiếm một miếng đất để xây “nhà” cho đám thú nuôi, chắc nhỏ thôi khoảng 300 m2 là được rồi, đất thì quê anh nhiề lắm; với quy mô như thế anh sẽ nuôi được khoảng 30 con lợn cái hậu bị, còn phần đất còn lại xung anh sẽ trồng rau và cây lương thực ngắn ngày (để cho có chất rau, ăn thịt heo hoài cũng ngán). Anh cũng xây nhà ngói ba gian, tường gạch bình thường thôi, sẽ có khu vực dành riêng cho heo con, heo mẹ và heo thịt. Tuy anh “gà” về thiết kế nhưng vài cái click chuột revit là xong ngay. Mô hình của anh sẽ phải có hệ thống cung cấp thức ăn, nước uống tự động, chứ phải tự tay múc nước, rải rau, đổ cám thì tầm thường lắm và đặc biệt hệ thống xử lý chất thải chuyên nghiệp (cái này tốn kém money đây, để sau cũng được).
Sau đó anh sẽ đi khắp nơi lân la chọn giống. Bước này quan trọng lắm, anh cũng không phải dân chuyên nên chắc phải ngâm cứu kỹ. Hiện tại, anh cũng chưa biết đi mua giống ở đâu, nhưng tới lúc đó có tiền thì khắc biết thôi. Ban đầu, anh nên chỉ chọn giống heo rừng thuần chủng F1 để cho dễ kiểm soát thế hệ F2, sau này có kinh nghiệm anh sẽ nghiên cứu, phát triển thêm các cách lai kinh tế, lai cải tạo trong chăn nuôi riêng “mang tên anh”.
Tiếp theo, anh phải lập một quy trình chăn nuôi chặt chẽ. “Đám thú” của anh phải được cưng như trứng, hứng như hoa. Chúng chỉ việc ăn no, nằm chơi và đẻ. Mùa nóng chúng sẽ có bóng mát, mùa lạnh sẽ được ủ ấm. Anh sẽ cho chúng môt trường sống lành mạnh, sạch sẽ, để chúng thư giãn, thoải mái, không bị stress. Anh mở nhạc cho chúng nghe nếu chúng muốn. :) Anh sẽ tự tay tiêm chủng phòng bệnh cho chúng đầy đủ. Heo mẹ trong quá trình mang thai sẽ được cách ly, ăn uống chế độ đặc biệt. Heo con sẽ có khẩu phần đặc biệt để vài tháng lớn phổng phao là xuất chuồng cho các quán nhậu.
Sau vài năm, trang viên của anh sẽ đi vào ổn định. Anh sẽ có cuộc sống thư thái, vui thú điền viên của các nhà Nho xưa, tất nhiên tiền thì vẫn vào tài khoản đều đều. Cuộc sống của anh sẽ không còn những bon chen, tất bật như hiện tại. Nghĩ tới cảnh đó mà anh sướng run bần bật. Anh sẽ phát triển thêm các giống loài khác như dê, rắn, kỳ nhông…
Ai cũng vậy, đến một tuổi nào đó, người ta sẽ nghĩ về sum vầy nhiều hơn là rong ruổi. Tuy anh không định nuôi heo là công việc chuyên môn duy nhất của mình nhưng những ước mơ, hoài bão khác đến lúc cũng đành phải gác lại. Lúc đó, ngành xây dựng của anh có lẽ sẽ phát triển lắm. VN sẽ xây được những toàn nhà trọc trời như Mỹ, Singapore, Hongkong, những cao ốc 80-100 tầng với những cọc nhồi đường kính 5-8m, những mega column, belt truss, outrigger… và những công trình hạ tầng siêu khủng khác bằng những công nghệ thi công tiên tiến mà bây giờ vẫn chưa dùng đến. Ngành nghề nào cũng cần phát triển, cần đạt thành tựu, xây dựng cũng vậy, mà nuôi heo cũng vậy.
Thôi, anh không viết nữa, hiện giờ anh chỉ nghĩ được đến vậy. Giờ anh phải đi kiếm gì bỏ bụng đã, rồi về giặt đồ để mai có quần áo đi làm. :D

13 thg 10, 2015

Sài Gòn có nhiều thứ tình yêu


Có rất nhiều điều phải đợi đến lúc tạm xa hay mất đi, người ta mới cảm thấy tiếc nhớ. Nên tôi lúc này, Sài Gòn đâu đơn giản chỉ là một địa danh, những gác trọ đâu chỉ là chỗ người ta có thể để đến rồi để đi...

Có những mối quan hệ chẳng thể gọi thành tên, đó có phải chăng là phố chẳng đủ rộng cho những kẻ yêu nhau, chẳng đủ dài để can đảm bước qua những ngày thương nhớ, và cũng chẳng có một chuyến xe nào đủ lâu để chở được người ta yêu thương nhất quay về. Phải, những ai đã từng đi qua thương nhớ mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa…

Sài Gòn này thật khó cho tình thương mến thương đi. Đi thì đi, đi ăn kem đủ mùi, cà phê đủ vị, đi uống cà phê vỉa hè và được nghe em hỏi: anh sắp chịu lấy vợ chưa. Tôi cười: hết năm này! ­Cái câu đó nghe thật oách. Năm này? Bao giờ cho hết năm này? Ừ, bao giờ nhỉ, nhưng mà hết ngày, hết tháng, thì cũng phải đến hết năm thôi...

Tôi vẫn nghĩ đến một ngày lật lại từng trang giấy ngả vàng và đọc lại những gì đã qua. Thế mà, lòng buồn như tuổi trẻ đang trước mắt mà thiếu đi điều gì đó không hay biết. Nhưng, ai bảo tôi không còn những ngày sau này để viết tiếp nữa nào, rất dài và rất nhiều. Còn những gì thật sự là trân trọng, là kỉ niệm, thì làm sao có thể mất đi, sẽ ở một vị trí an toàn trong lòng, luôn luôn. Ở cái tuổi không còn dám ngây ngô, cũng chưa hẳn là người đàn ông hay người phụ nữ thực thụ, em à, vài lần đón đưa nữa thôi thì chúng mình thương nhau nhé.

Tôi vẫn chờ và đợi, một điều gì đó, ở lâu mới thấy thành phố này mỗi đêm thao thao nhiều hơn vài nỗi nhớ những nỗi nhớ ẩn sâu vào lòng phố âm ỉ lặng im trong tiếng thở dài phu phen những ngày đầy gió. Vậy thôi, sẽ vẫn là mùa hoa tháng sáu trong kí ức tả tơi rụng đầy trên mái tôn cũ rỉ những ngày mưa chiều tạt vào gác trọ tầng hai, huống hồ gì?

… thèm đến nao lòng lại một lần thương.

Ai bảo những mùa hoa không bao giờ trở lại nào?



3 thg 8, 2015

Bóng người lạc phố


Tôi được gửi tặng một chiếc cassette cũ, máy cũ nên rè rè, rè rè có cái hay của rè rè. Từ đó mỗi sáng, khi những chú chim sẻ trên gác xếp còn chưa ríu rít, mặt trời vừa nhăn nhó chui ra khỏi những đám mây, tôi thường đứng trước gương chải chuốt và lẩm nhẩm theo vài câu hát của chương trình chào buổi sáng. Phòng trọ chênh vênh tận tầng hai khu căn hộ cũ nằm heo hút trong con hẻm, đùng một cái các anh trên kia tới quy hoạch một con lộ lớn chéo ngang, thế là căn hộ phải chường mặt ra với bộ dạng nhá nhem và thâm trầm rong rêu. Tiếng xe cộ ồn ào bên dưới như đưa đẩy chút hiện đại vào ngôi nhà cổ kính hòa với tiếng cassette cũ rè rè, ừ… rè rè cũng có cái hay của rè rè.

Nắng vàng cứ vô tình rơi xuống ô cửa chơi vơi. Tiếng thở dài vụng về của cô gái tầng 2 trườn qua các gian phòng đụng tiếng ho sặc sụa của ông cụ tầng trệt, va vào tiếng ngáp của con mèo mướp gầy tắm nắng trên góc kẹt tầng lửng rồi hòa vào tiếng trứng chiên nổ tanh tánh của tôi. Tuấn thức dậy với bộ dạng thê thảm, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm:

- Ủa, sao mày chưa đi học?

- Hôm nay được nghỉ. Dứt câu tôi tiến tới giật phắc tấm chăn của nó cuốn trên người.

- Nhiệm vụ của mày hôm nay là giặt tất cả mùng mền, chăn gối. Tôi cười lễnh loãng.

Thằng Tuấn giãy đành đạch:

- Dẹp đống chăn mền của mày đi, chiều nay mày phải đi với tao.

- Đi đâu?

- Đi rồi biết, khổ quá! Mày cứ phải ở lì trên này hả? Sao không chịu xuống đường cho da dẻ bớt xanh xao, không thấy mùa xuân đang hiện hữu à!

Dứt câu, nó nhào tới xí ổ bánh mì trứng tôi cầm trên tay ăn ngấu nghiến, tự nghĩ: thằng này đang âm mưu gì thế nhỉ; ngoài kia, thoang thoảng, cũng chợt nhận ra hoa xuân đã giăng ngập phố.


Tôi quen Tuấn đã hơn ba năm, hai đứa cùng miền quê lam lũ nhưng nhà Tuấn ở huyện, còn tôi ở thị trấn. Cuộc sống khó khăn cho Tuấn cái vẻ ngoài chững chạc hơn chúng bạn cùng trang lứa. Tuấn hòa đồng nhưng có nhiều trăn trở. Những trăn trở được bao bọc bởi sự vui vẻ, gần gũi. Chúng tôi thân nhau. Có những khoảng không vô hình như ngăn cách, đúng hơn là những khoảng tối trong tâm hồn mà chính chúng tôi còn thấy mỏi mệt. Đôi khi đối diện với chính nó đã là một thứ thách lớn lao nên chúng tôi, hay chính mình tôi cố tình lẩn tránh chúng: những-rung-động giản dị đầu đời.


Rồi mùa xuân. Lá vàng ngoài cửa sổ đã được thay thế như những lá cờ xanh non nho nhỏ ve vẩy trong gió. Phòng trọ tầng 1 có một tán cây chéo ngang, lòe xòe trong gió. Đứa con gái thứ nhất gầy gò ngồi hướng ra phía ô cửa nhớ gì không hiểu rồi lại càng không hiểu vì sao nước mắt cứ rấm rứt. “Có muốn ăn gì không?” – Đứa con gái thứ hai hỏi vội trong khi nhanh nhảu pha hai tách cà phê sữa. “Ăn gì?” – “Cà phê sữa nhá!”. Lời đề nghị được bác bỏ bằng cái lắc đầu nguầy nguậy: “Thứ đó ăn hoài…”.

Nắng vàng tần ngần len lỏi mệt nhọc qua mấy lỗ thông gió vương trên ban công, hắt về phía căn phòng được trang trí đơn giản gọn gàng. “Thôi gáng đi, chiều nay tao với mày đi ăn tiệm” – “Mày sang nhỉ”. Đứa con gái thứ hai trả lời bằng cái nháy mắt đầy gạ gẫm. Cô gái ấy tên Linh, cái cô loắt choắt ấy, còn Thu thì điềm đạm hơn, hai cô đều học trường sư phạm. Linh cùng quê với Tuấn nên chơi thân, chính nó giới thiệu hai cô đến nhà trọ này. Tôi ít khi chạm mặt vì hai cô luôn đi học rất sớm, còn tôi vẫn luyến tiếc giấc ngủ sau những lần trắng đêm thức làm đồ án và bài tập nên thực sự tôi vẫn chưa một lần thấy mặt hai cô bạn tầng dưới mà chỉ nghe qua lời kể của Tuấn.Vậy đó, căn nhà cũ kỹ này có cả thảy bốn người trọ. Mỗi người một chuyện, một thế giới ẩn riêng.


Tuấn và tôi sửa soạn quần áo tươm tất. Sau một hồi tra hỏi có dùng kèm vũ lực, nó mới chịu khai ra chuyện hẹn hai cô bé tầng 2 đi uống nước. Tôi chẳng buồn quan tâm lắm nhưng rồi nghĩ tới nghĩ lui thấy mình cũng đang rảnh nên đành chấp nhận. 

Thu học về muộn nên hứa sẽ đến hẹn sau khi tan lớp. Mưa chiều tầm tã, tiếng mưa rin rít qua từng mảnh phố, từng kiếp người, phủ lê mái ngói xanh rêu, phủ lên tường cao ốp đá, Sài Gòn với những mớ hỗn độn như căng ra rồi ùa vào trong mình sự dung dị ẩm ướt. Xe ngập nước chết máy, tôi gửi tạm vào siêu thị rồi mon men ra trạm xe buýt. Cơn mưa nhỏ dần, nhẹ mà mềm mại phủ xuống thâm trầm phố xá. Tôi nhắn Tuấn mưa lớn quá nên sẽ đến muộn. Đôi khi thấy những cơn mưa như những cô cậu trẻ yêu đương, đến bất chợt, đôi khi ồn ào lại có dịu dàng và âm ỉ, mưa đến cơ hồ xoa dịu phần nào những cơn nắng rát bỏng và nghiệt ngã của cuộc đời. Tựa đã từng tri kỷ tri âm, đôi khi hờn dỗi và cãi vã để rồi hiểm thắm thiết, thủy chung và yêu nhau hơn. 


Trạm xe buýt vắng, cô gái gần cạnh tôi hướng người lên ngóng xe chốc chốc lại hướng đôi mắt xa xăm về khoảng đường phía sau, chí ít để biết rằng dòng xe vẫn lưu thông chứ không đứng lại, nhưng chúng đi với một tốc độ từ tốn và bóng dáng chiếc xe buýt xanh chẳng thấy đâu. Em ngồi đó. Ánh mắt em thấm đẫm nỗi cô đơn đến vụng dại. Thân hình bé mỏng mảnh trong làn mưa cơ hồ như nuốt chửng sự mỏng manh ấy. Hai người ngồi chung một ghế, tôi nhận thấy có sự đồng cảm đặc biệt nào đó lôi kéo mình nhìn sang em, hay đó chỉ là sự tò mò ngây thơ về điều kì diệu có được từ một ánh nhìn, hay là sự lo ngại băn khoăn để rồi lạ lẫm trước những thứ chưa bao giờ cảm nhận. Trong im lặng tôi nhìn em nhiều lần, ánh sáng như ủng hộ chiếu qua, cô quay hẳn ra nhìn đường phố, tôi được nhìn em chân thật. Mà sao tôi cứ nhìn qua kia chứ, tôi cần gì nơi bóng hình đó?

Em quay sang tôi, hỏi khẽ: “Mấy giờ rồi anh nhỉ?”

- Trễ rồi em, giờ có về ăn nằm chứ đừng ráng đi hẹn hò nhé”. Tôi nói nửa thật nửa đùa.

- Còn anh thì sao, cũng đang thương tiếc trễ hẹn với cô bé nào chứ gì.

Tôi cười trừ. Cô gái xa lạ này nói chuyện cứ như hai chúng tôi thân nhau lắm vậy.


Em vẫn ngồi đó, rồi quay lại nhìn tôi, dịu dàng. Tôi nhích người về phía em, khẽ chạm đôi bàn tay em run run vì se lạnh. Em hơi ngỡ ngàng nhưng cũng bắt nhịp ánh mắt tôi rồi lặng đi trong niềm ấm áp. Rồi em đứng lên, nhìn về phía tôi cười, khẽ vén tà áo bước ung dung về phía đại lộ, mưa lấp lánh trên tóc em. Em nhỏ nhắn giữa cơn mưa, em kiêu kì trong làn nước, chợt có thứ ánh sáng đó tựa như xuân mai bừng lên trong tâm trí tôi, sáng ngần.

Thế rồi, người con gái đó đơn giản chỉ bước ngang qua tôi, làm con tim tôi cồn cào và ngộ nhận. Những người con gái chiều mưa thật kì lạ nhưng rất đáng, rất đáng để nhớ và thương, và cũng chẳng để làm gì cả?

Tôi nhắn tin Tuấn mình không đến nữa, không phải vì mưa, vì kẹt xe, mà vì tâm hồn như vậy thôi cũng đủ không còn trống trải…

Và Linh cũng nhận được tin nhắn từ Thu như vậy, ừ chỉ vậy thôi. Cuộc sống mà…





27 thg 7, 2015

Vẫn đợi mùa thu


Đã bắt đầu một mùa mới. Trên những mái nhà cũ, từng bầy chim tíu tít bay về, đậu rỉa những hạt thóc sót từ những bó rơm ông ngoại quăng lên tranh thủ những cơn nắng cuối mùa phơi khô chờ mùa đông bện chổi. Chúng đi ngủ từ rất sớm và mỗi ban sáng, khi nghe hơi sương thoảng qua mặt đất mát lạnh, đã nghe tiếng chúng gọi bầy trên những chiếc tổ bé xíu trong hốc dui mè. Khi đó, ông ngoại tỉnh giấc, cây gậy trúc khua lọc cọc và ánh đèn pin quét suốt lượt từ chuồng gà, gióng trâu rồi vào khuôn bếp. Đó luôn là những tháng ngày hiền lành trong ký ức của tôi.

Năm tôi 18 tuổi, hoa đã rất vàng, gió từng rất thơm và bầu trời thì rất khác. Thu và tôi thường la cà trên sườn đồi. Mùa thu dường như trôi chậm, tôi ngó lơ ngơ qua đám hoa dại. Trên những thảm cỏ ướt sau cơn mưa, từng bầy con nít nhảy múa trên con đường rải sỏi trắng, gom gót bầu trời cao thành một góc trong tiếng đùa trong trẻo như một vệt gió. Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên phía đá dài, ngây ngô nhìn về phía thị trấn cho đến khi bầu trời một màu đỏ thẫm. Tôi lên học thành phố, Thu bảo sẽ đợi. Chợt thấy dòng đời lam lũ làm con người thay đổi nhanh quá, đến nỗi chẳng còn ngồi bận tâm đến nếp nhăn dần sâu nơi khóe mắt hay đôi tay thư sinh ngày nào chỉ biết cầm bút mà giờ đen sạm và chai sần. Mùa xuân thứ 23 đi ngang qua đời, sực nhớ mình lớn nhanh quá, chưa kịp sáng bừng đã tắt lịm như những đốm lửa hắt sáng từ phía bên kia lưng đồi trong những buổi hoàng hôn như ngạt thở.

Những ngày nghĩ lễ dài, tôi về quê. Thu chạy lên nhà ở hoài. Hai đứa cứ như thể vợ chồng, chỉn chu và thân mật. Tôi thương Thu, nhưng đó có thật sự là tình yêu không, câu hỏi ấy luôn dằn vặt trong tâm trí tôi mỗi khi lén nhìn Thu. Tình cảm của tôi với Thu chân thành và mỏng manh như chiếc lá rớt. Thu là cháu nuôi, ông ngoại nhận nuôi Thu từ một trại trẻ, khi ấy khi ấy chúng tôi vẫn chỉ là anh em. Thời gian trôi đi nhanh thật, chúng tôi giờ có còn hồn nhiên. Thời gian làm người ta chạy trốn nhiều thứ, kể cả tình yêu. Tôi nhìn lại mái nhà mình từ ánh mắt quay ngược. Mái nhà vẫn đầy chim sẻ, chúng lúi cúi lượm lặt làm chiếc tổ mới, tôi biết chắc rằng chúng sẽ hoàn thành vào trước mùa đông. Suốt những mùa thu sau, tôi viện lý do công tác lẩn trốn không về quê ngoại, có phải tôi đang lẩn tránh Thu. Mỗi tối nằm thao thức nghỉ đến khuôn mặt ông ngoại thao thức lơ mơ trong đám khói thuốc lào, cúi gằm mặt nhìn ông mà lòng xót xa và ân hận. Ông ngoại thương Thu đến thế.


Em đến với tôi một trận mưa chiều ập lên cái Sài Gòn như chảo nung, thoáng chốc cuốn trôi hết những trận kẹt xe không ngơi nghỉ. Tôi chở em phóng trên đường vắng, em ghì lấy đôi vai tôi mê mải, khẽ hôn lên gò má. Em nói yêu tôi tha thiết. Sau những tháng ngày cô độc như một trận hạn, người ta lại thèm những ngày ngập lụt lâu dài. Ở giữa Sài Gòn mà nói cô đơn gần như là một chuyện điên rồ. Nhưng đôi khi vẫn nên nói với những người chung quanh, kiểu tự nhắc mình vẫn đang cô đơn nhưng thật ra thì không phải. Như một gã ngốc còn sót lại nơi thành phố, tôi yêu em đến miên dại, nhưng rồi em cũng bỏ tôi đi. Những đêm nằm nghe cơn gió hiếm hoi lùa qua, chợt thấy mình như đang mồ côi, cũng chợt ý thức về những mưu cầu nào đó đưa đẩy mình đến đây. Rõ ràng chúng ta cần có cộng đồng, có mối quan hệ công việc, cần có người thảo luận học hành, cần có người lôi đi ăn ốc, cần có gái-gú-gấu kéo đi cafe, cần có những mái tóc đổ ập trận mưa chiều…

Tôi bỏ một chuyến đi dài để về quê ngoại. Ngược về phía lưng đồi, ông ngoại đã nằm im lìm bóng những tàn cây lớn cậu Hai trồng. Mẹ nói Thu bỏ đi rồi, bỏ đi lên thành phố kiếm sống. Ừ, không phải mảnh đất nào cũng nuôi hoài trong con người ta một ý nghĩ như nhau, chợt nhận ra chính mình mới là người tàn nhẫn, nhưng mình vẫn muốn đi và chẳng thể quay về. Những kẻ như mình chẳng đáng cho ai hi vọng và mong chờ. Mùa thu đến rồi sẽ đi nhanh. Nhà ngoại vẫn hiu điều bên sườn đồi, âm thầm qua biết bao mùa đông dài lặng lẽ. Những bông hoa rơi từ phía thượng nguồn trôi về, cuốn lòng tôi vời vợi...

9 thg 6, 2014

Mưa chiều long lanh


Mình đã thành cây của đất này. Sài Gòn tháng sáu ủ con người ta cho đến ngột ngạt. Và khi không khí như đặc quánh đến nghẹt thở thì trời ầm ào sấm dội mang đến những cơn mưa. Mưa vắt qua những khối nhà, lấp đầy những kẽ tường nở toác vì khô hạn. Hàng rong nhìn mưa, tạp hóa nhìn mưa, trẻ con nhìn mưa, sinh viên nhìn mưa, vui như hội. Chờ cho mưa thấm, người người ào ra phố và bắt đầu vào vụ kẹt xe chiều như thường lệ. Tôi lại nhớ em mỗi chiều mưa…

Tôi vẫn phải loay hoay với những phần cuối của đồ án tốt nghiệp. Sau khi kết thúc, tôi sẽ rời bỏ thành phố này. Những kỉ niệm vụn vặt có làm tôi nôn nao thì cũng đến lúc dằn lòng dẹp chúng sang một bên. Sau những cơn mưa đầu tiên, một sớm mai tỉnh dậy mới thấy sự kì diệu mà thiên nhiên đã tạo dựng cho cuộc sống ở nơi này. Những mảng trời trơ trọi hôm nào, chỉ mới sau vài ngày đã xanh mướt mát. Và những loài cây lớn bé như chỉ chờ đợi hết cơn khát là vội vã vươn lên. Mảnh đất này thật kỳ lạ, đến khi sắp rời xa tôi mới chợt nhận ra nó vẫn là một khoảng bí mật. Lẫn vào trong sự đẹp xinh của tấp nập, của ồn ào là sự dung dị và giản đơn đến không ngờ. Hệt như em… 

Tuấn lên ở lại với tôi một ngày. Buổi tối, tôi rủ nó nhậu. Nó ngồi đó. Mái tóc đen lốm đốm bạc, gương mặt phẳng lặng như bóng tối. Hơi thở thổn thức hòa vào từng làn khói thuốc như những uẩn khúc nhỏ giọt ăn sâu và ẩn mình vào lòng đất. Hai ba lon thôi. Ở đây hay về quê cũng vậy, hai chúng tôi thường ngồi lại với nhau cặp kè hai ba lon là khơi ra mọi chuyện. Một câu chuyện rất cũ. Hai năm rồi, phải, cũng phải đến hai năm rồi tôi mới chợt nhớ lại hay chính tôi cố tình bỏ quên. 

Một ngày mùa hè nào đó, em bước vào cuộc đời hai chúng tôi. Tuấn yêu em cuồng dại. Không phải vì những hiểu lầm trong một mối quan hệ tay ba như người ta thêu dệt, tôi rời quê lên Sài Gòn, đơn giản để Tuấn và em bắt đầu ở một nơi không có sự dằn vặt. Sài Gòn xô bồ đến nỗi có thể chôn vùi mọi thứ thế nhưng sao nó nhỏ bé quá. Em gặp tôi vào một chiều mưa. Em đứng đợi trước cửa phòng trọ tôi. Thân hình ướt sũng, em khóc. Thấy em tôi như ngạt thở trước một trận giông dài. Vì đôi ba mảnh buồn riêng, chẳng phải tôi đã mong chờ cơn mưa đầu tiên của mùa hè là thế. Cái cảm giác cả người tê tái đi vì lạnh, lúc ấy nghĩ sao mình hư đốn, không đủ can đảm bỏ đi, mọi thứ chung quanh loà nhoà màu cánh gián rồi tối đục không hay. Tự dưng trong thoáng chốc tôi thèm được yêu thương, được ai đó chia sẻ, dìu dắt nhau đi trên con đường đời ngổn ngang mà vì một nỗi đam mê trong những cô đơn nào đó tôi đã lầm lỡ đánh mất tình bạn và lòng tự trọng bấy lâu.

Ngày hôm sau, em bỏ đi. Tôi chẳng dám gọi cho Tuấn, biết nói với nó điều gì đây, tình bạn và tình yêu là hai thứ khó phân xử nhất trên cuộc đời. Mùa hạ dường như đã về theo từng phím gió cứ hoài hát lời phiêu lãng theo những cơn mưa mùa hè ướt mềm vai phố. Mùa hạ tìm về bóng mưa bằng những câu chuyện kể chưa hồi kết thúc, khao khát những gì vụng dại nhất để rồi cậu bé trong tôi và Tuấn quẳng đi đôi đép nhỏ, cùng chạy trên con đường phía cuối mặt trời, gom góp vài yêu thương ngắn ngủi tuổi thanh xuân…

5 thg 3, 2014

Tháng 3 lạc loài


Tôi tỉnh dậy. Khi ấy sương vẫn còn bay quẩn quanh góc cửa trong ngỡ ngàng cái lạnh, trên mình vận duy chiếc quần cộc. Tiếng điện thoại lại rền rĩ. Là em. Em nói đã quyết định rồi, từ hôm nay em sẽ bỏ tôi. Không dưng tôi bỗng buồn, cái buồn không cưỡng lại được, buồn đến mặt đỏ trong gương, buồn từ hố mắt tràn ra hạt bụi. Lòng khô khốc, rồi cười sặc sụa một mình. Đường về thành phố sao mà dài?

10h sáng. Sài Gòn tháng 3 chỉ là cái nóng đến mức nấm mốc cũng không sống được, cái nóng chăm sóc người ta từ cửa giường ngủ cho đến từng con phố, nếu như tôi không còn đủ sức ôm được nỗi cô đơn của mình trong đôi tay hai mươi ba tuổi bắt đầu biết đến sự già nua này, tôi sẽ chọn từ bỏ. Đã biết là muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn phải bắt đầu, cho một bắt đầu khác để có cái cớ mà kết thúc…

Sau những buổi làm, tôi hay lang thang trên đường. Chiếc dream tềnh tàng vẫn vi vu tốt, chẳng buồn mua xe mới. Thế mới thấy thành phố này rất rộng và dài nhưng mình không thể đến và không thể về bất cứ số nhà nào. Tôi không có nhà. Anh bạn học cũng ở nhà thuê nhưng vừa mới rước thêm một cô nàng xinh đẹp đến thổi cơm chung, giặt quần áo hộ. Tôi giận, ném đống đồ vào góc phòng trọ rồi bảo, máy cứ để đấy, mấy hôm nữa không thấy tao quay lại thì gọi bà ve chai đến mà thanh lý, có khi cũng được một tháng xôi sáng chứ không xoàng đâu. Rồi tôi đi, ghé lại Bách Khoa, tôi vẫn còn thẻ sinh viên, chẳng ai nhận ra, tìm một góc bàn cũ không có ai ngồi phía sau nhà B6, nằm gác chân nghĩ thẩn thơ: bây giờ thì vô gia cư thật rồi. Có cảm giác như gió đập vào mặt, cát tràn vào cuống họng, nước ùa vào sâu màng nhĩ, không thở được như lần gần như chết đuối tại Vũng Tàu. Rồi được em vớt lên, không biết có hô hấp nhân tạo không, nhưng em hiển nhiên là thiên thần của cuộc đời mình từ dạo đó. Tôi lau mắt kính. Một bên kính đã bị rạn. Trong ấy những ngôi nhà, phố phường như đang vụn dần ra. Tôi nhắn rủ em tối nay nhậu. Em ừ gỏn gọn.

Buổi tối, Sài Gòn như một giấc mơ cũ kỹ trong chiếc rương cũ cha tôi đóng trong ngày tôi được vào đại học. Tôi đã không giữ được ký ức nào nguyên vẹn. Tất cả đã hòa lẫn vào nhau. Cha tôi thì già rồi. Cha tôi không nhớ được gì nhiều. Còn tôi, chẳng phải tôi đã cố gắng để quên được càng nhiều càng tốt? Rõ ràng là thiên hạ đã vẽ chân dung những người cô đơn như một thứ bệ rạc và kém cỏi. Men rượu cay nồng, con người ta chẳng thể tự nhiên mà uống rượu, thế mới thấy Sài Gòn này lắm đời người, lắm trăn trở nên quán rượu mọc lên khắp chốn. Người ta tìm đến rượu như muốn tìm thế giới ích kỷ nào đó của chính mình. Em ngồi cạnh tôi lẳng lặng, thi thoảng em cũng uống. Tự nhiên tôi thấy yêu em điên cuồng đến vậy, chỉ muốn choàng vào vai em và hôn lên đôi môi hàm tiếu. Tôi chỉ muốn hỏi em một cách thành thật, rằng em có hạnh phúc không? Nhưng tôi đã phải mang câu trả lời lặng im của mình vào một thành phố khác, Sài Gòn chẳng đủ mạnh mẽ cho tôi cất lời. Hạnh phúc bao giờ cũng là trò chơi bí mật nhất của loài người. Tôi đã ngăn mình không khóc. Chỉ là những giọt nước mắt tự chảy. Nó được sinh ra và phải chảy hết mình. Thế thôi...

Em dìu tôi vào nhà nghỉ. Đến đây thì tôi không cong nhớ gì nữa. Đầu óc tôi quay cuồng như đầy lý trí khi bên em. Tôi lờ mờ nhận ra tình thế của mình. Hình như tôi đã tự cởi đồ trên người mình. Hình như tôi đã đi qua một vùng nắng hạn để đổ ập mình vào một cơn mưa. Và dường như tôi đã đánh rơi những giọt tình yêu trong một vùng đất ngầm hoang dại. Tôi đã lảm nhảm suốt đêm cái câu người ta chỉ nên nói một lần trong đời: Anh yêu em. Từng câu nói như từng vết dao cứa sâu vào tâm trí. Nhưng rất có thể đó là một khoảnh khắc đáng giá hơn nhiều lần triệu triệu khoảnh khắc mà chúng ta đang lầm lũi trải qua. Nếu tôi không còn nỗi buồn đau ấy, giờ này tôi còn lại gì? Giữa cái thành phố hơn mười triệu người này, chốn nào cho tôi kịp dừng chân.

Sau khoác lại mình bộ đồ nồng nặc mùi bia, tôi xuống phòng khách nhà nghỉ. Bà chủ nhìn tôi ái ngại. Tôi ghét cái nhìn đó. Tôi muốn lao vào đập vỡ nó ra nhưng tôi chẳng còn đủ lý trí nữa. Bà chủ bảo cô gái đó đã đi vào tối hôm qua rồi và cũng đã trả tiền phòng. Tôi mỉm cười chua chát. Đường về thành phố sao mà dài…


17 thg 8, 2013

hơ hơ



khi đứa con gái vô tình đánh rớt giọng cười
trên mảnh vỡ tình đầu rất mỏng
đứa con trai nhặt vội
ấp ủ mùa tinh khôi…

tự nhiên muốn lùi lại vài ngày để chiêm nghiệm lại những nỗi nhớ tháng 3 đầy nắng
có những nỗi nhớ không dài quá một gang tay
đủ để ủ mình trong lòng người con gái ấy với giấc nồng ngày bạc phết

dừng lại đây nhé
tôi khoát ba lô cũ, sơ mi trắng, giày nâu
đi tìm những chiều lẩm nhẩm một vài câu trong bài nhạc lạ hoắc
có nốt cao vút như thể ngước mặt đợi mặt trời màu tím
có nốt trầm như thể đốm tro tàn lem nhem sau mùa gặt

những chiếc ô màu nhấp nháy phía cơn giông
nhìn gió cõng mây trên nóc phố thì thầm
cạn cả niềm tin...



4 thg 4, 2013

con sẻ


con sẻ chúi lòng vào ô kính vụn
dở dang bỏ lại nửa cuộc hành trình
tôi chênh vênh giữa hai chiều hư thực
nhìn đời bằng con mắt víu hương say

con sẻ nâu gõ cuồng vào ô kính
nhắc khéo tôi mùa còn ướt phong phiêu
vấp chân giữa thềm tháng tư cỏ rối
phố kịp lên đèn, lá đổ dửng dưng


kỷ niệm không tên hò hẹn chiều mây sẫm
những câu kinh còn có quyền lầm lỗi
ai dám chắc khi yêu em tôi khờ dại
...
con sẻ nâu bay mất
nỗi buồn mọc cánh ngực gầy dốc gió thắp hoàng hôn