nết quê chẳng ai phiền hà
sương gió, cơ hàn nề chi
cái thương chẳng đủ, huống gì
ôn hàn vi mà lem nơi đáy mắt...
ai rồi cũng sóng lặng trên sông
xương thịt còn mất, lẽ vô thường
nắng mưa chưa kịp phai màu lá
rơi buốt lòng khỏi chốn khổ vương
sương gió, cơ hàn nề chi
cái thương chẳng đủ, huống gì
ôn hàn vi mà lem nơi đáy mắt...
ai rồi cũng sóng lặng trên sông
xương thịt còn mất, lẽ vô thường
nắng mưa chưa kịp phai màu lá
rơi buốt lòng khỏi chốn khổ vương
có kẻ tìm niềm riêng lấp lánh
sau những nỗi sầu dần lên rêu
có kẻ chán chường giữa đùa trêu
hóa cây tùng im chìm vách đá
có kẻ đưa tay lên ấp má
sau nắng hè và tiết lá rơi
có kẻ bỏ lửng tiếng em ơi
vùi yêu thương bằng cách ngủ khì
có kẻ đôi lần thật khắc kỷ
hỏi nên cuồng loạn hay bỏ đi
có kẻ ôm nỗi nhớ thiên di
mặc nhân gian nhảy nhót chiêu trò
có kẻ ghen lòng với lá cỏ
mắt hồn hoang rưng rức khóc thầm
có kẻ cần năm phút trầm ngâm
nảy hạt mầm trước đời hoen ố
Murakami thường thiết kế những con người cô độc, nhưng
không phải là một cái cây vững vàng, khô khốc mà chênh vênh như bọt biển, như cơn mưa, như
chợt thấy bóng mình trong giếng tối.
Murakami cũng chẳng bao giờ dẫn lối, những bậc thang của
ông cứ dẫn sâu xuống mãi, chẳng thể khựng lui mà tiến tới trong cuồng quẫn.
Màu của Tazaki Tsukuru là “không màu”, một bức tranh không màu thì có được gọi là bức tranh không? làm sao để định hình các màu sắc nếu không có một nền màu khác?
“Không, không phải theo cách đó. Rất khó giải thích
nhưng có cái gì như thể chỉ cần mày ở đó thì cả bọn sẽ được là chính mình một
cách hết sức tự nhiên. Mày không nhiều lời, nhưng sống với hai bàn chân bám chắc
trên mặt đất, điều đó tạo cho cả nhóm một cảm giác vững vàng thầm lặng, giống
như cái neo tàu. Từ khi không còn mày, bọn tao mới thật sự cảm nhận được điều
này. Có lẽ vì vậy mà từ khi không còn mày, bọn tao bỗng trở nên tản mác.”
Trời cứ xanh hoài...
Có những bữa trưa tựa hồ bất tận. Đàn cò những tháng cuối hạ mang ưu tư gầy gò đậu rợp cả bờ sen. Gió mặn từ biển có khi thổi có khi ngưng chừng, mưa có khi ào dội có khi lây phây nhưng tuyệt nhiên không một sinh vật nào mảy may vô tư tự.
Loài người cũng
vậy.
Mỗi khi nhìn một người, tôi cố nhìn thật sâu vào mắt họ, rồi
nhìn lảng sang vết nhăn khóe mắt hay vết đồi mồi trên gò má, màu môi lợt nhạt.
Tự hỏi cái hiện hữu cảm nhận đang trước mắt có thật sự được bóc tách lớp lang đến
tận cùng?
Thỉnh thoảng gặp một số người thấy họ an nhiên, bình thản trong mọi chuyện, mọi tình huống: không sôi nổi tị hiềm, cũng không trầm tư mặc tưởng, vui buồn điềm nhiên. Họ biết không có gì là vĩnh viễn nên chẳng nôn nao, họ biết tất cả chỉ như chớp mắt nên không tranh giành, cái sự biết này làm họ thật đáng yêu, thành thử tâm thế họ đối với kiếp sống lồng lộng như gió trời, như mặt nước trong sâu tĩnh lặng. Mấy người này chắc tu mấy kiếp nữa thôi sẽ tới Niết bàn, còn mình có lẽ luẩn quẩn hàng vạn hàng ức kiếp nữa.
Thấy mùi gió đã khởi, kẻ viễn khơi lại dong thuyền ra sóng nước. Có những trận phong rì rầm bảo người ta rằng cái lối sống câu dầm là một điều thất sách và những hy vọng tự bày ra cách sống để giữ mình chỉ là, thật sự như một cách chết mòn. Tất cả, hoặc là không có gì. Đôi khi buồn trời sầu đất, nỗi tương tư cố lý trỗi dậy mà con tim kẻ mặc khách quằn lại như gỗ mục mối xông.
Quán cà phê ghế đẩu, cặp vợ chồng chăm chú lướt điện thoại. Những đứa trẻ chạy qua lại vừa hát nghêu ngao. Ở miền ký ức, không khí lễ tết chưa cạn đến đáy lại đầy, do nghỉ học dài quá chừng. Năm nay dịch tràn lan, họ quyết định cho gia đình ở lại thành phố, tiết kiệm được một khoản, nhưng sắp trẻ rấm rứt hùi hụi gì đó trong tâm can không nói ra được. Chúng lo con chó đốm nhà nội không biết một năm qua lớn được bao nhiêu, cây bưởi, cây xoài nhà chú Tư có sai trái, con diều mua hồi kì nghỉ hè vội chưa kịp thả nằm chỏng chơ trong góc tủ bám bụi thêm một năm nữa. Cây khế sau nhà sẽ vẫn mốc meo thân sau một năm gội đầu mưa gió vì vắng đám nhóc khoái leo trèo....
