21 thg 9, 2012

Tháng ngày thương nhớ?


Rồi mưa. Trận dông ban trưa thả vội vào khoảng không một chút hờn dỗi lạnh lùng. Quán nhỏ. Trang trí tẻ nhạt và vắng khách. Chân tường loang vết cà phê lâu ngày. Cơn mưa thật lạ, không giống như những cơn mưa chiều ồn ào tôi thường thấy, không phải thứ mưa lào rào, nhão nhẹt, đám cỏ giãy giụa lặng thầm trong sung sướng hồi tưởng lại những khát khao mùa hạ. Hay có tiếng khóc? Tiếng khóc rất nhỏ, hay chỉ là một cơn mê sảng ai đó bâng quơ. Hình ảnh thằng bạn thân hiện về ám ảnh tôi. Đó là chuyến tàu cuối hạ. Một buổi chiều nhiều mây, nắng len lỏi từng chỏm trên bụi cây dại. Mọi thứ đều tàn nhẫn, chỉ có những đứa trẻ là dễ thương. Tôi thích nhìn cái vẻ thất vọng của chúng khi trời mưa. Tôi nói với bé rằng mưa buồn quá. Bé di di đôi tay lên bờ cửa nhìn tôi âu yếm. Bé cười, một nụ cười giấu kỹ, không ai được chạm vào. Tiếng nói của tôi đau rát trên môi khi nhìn nụ cười ấy, cảm giác như mình đang khô dại đi dần vì những rạo rực đang cháy bỏng trước mắt. Khi ấy tôi hai hai còn bé mới mười sáu...

Gần con đường tắt là bãi đất trống hoang vu, cả cái lá bìm bịp đeo trên vách chung cư cũ cũng không buồn đong đưa. Em lo lắng, ngó nghiêng ra cửa với cái vẻ đờ đẫn. Mưa tạt ướt chiếc khăn em choàng vội. Bình thường, tôi đã ít hẹn em. Sáng nay nhắn em tối café, em có vẻ hí hửng ghê gớm. Tôi nằm xoài ra đi văng, nhịp chân, ca tưng tửng. Em nói thích đi uống với tôi quán cóc. Tôi nói em chăm chú ngồi nghe. Em nói tôi văn vẻ, em nắm tay tôi bảo thích người lãng mạn. Nhưng tôi đâu có lãng mạn, tôi thích diễn đạt cái kiểu ‘cao sang’ đó, nhưng đôi khi tôi sợ mọi người coi tôi là một mớ rối rắm, nặng nề. Tôi cũng sợ em coi tôi như thế. Bàn tay em thật sự quá nhỏ nhắn, nhưng tôi nghĩ mình thua em mất rồi. Những ngày mưa tháng mười gom góp chẳng đủ một cơn bão, tôi thường ra một mình nhìn bãi đất trống, tự hỏi cơn gió nào đã hắt em ra khỏi tôi, em đi để rồi cơn gió xé tôi ra như một mảnh gãy khúc trên mặt sóng chiều lơ xơ…

Dạo này tôi hay khó ngủ. Không biết có phải vì vậy mà tôi hay cáu kỉnh, chỉ vì một lỗi sai chính tả trong menu cũng làm tôi càu nhàu, giận dỗi. Hôm nay Sài Gòn se lạnh. Khách khứa chẳng ai còn phàn nàn về cái máy lạnh cũ, đôi tình nhân ngồi e ấp, có con gió lẻ ngang qua ướm chân vào mùa mang theo nỗi sầu se sắt. Khi mở cửa cho khách, gió khẽ một vệt dài trên khuôn mặt xám xịt của nền trời, những cái lá me lệt phệt rơi xuống, đám lông chó lại lờ đờ bay ngược lên, để lại vài bông nắng lơ thơ, tái ngắt. Mẹ gọi bảo ba mới bị cho nghỉ việc. Đời người đàn ông qua một lần vấp ngã tàn nhẫn hơn ta tưởng. Ba ngập vào rượu chè. Những lần say ngủ trên võng, khuôn mặt ba rã rời, một khoảng trống nào đó đang hút vào sâu thẳm nỗi tủi khổ chưa từng ngủ quên. Ba quay lưng lại với cuộc đời. Ba còn những đứa con để an ủi. Nhưng đứa con của ba cũng dần vấp ngã, chúng không biết cách âu yếm ôm choàng lấy bờ vai thô sần của ông mà chia sẻ nỗi buồn. Mưa rơi lất phất, giống như mưa phùn ngoài Bắc, có tiếng ai đó ơi ới gọi trong mưa làm tôi rùng mình nhớ lại những tiếng mớ ngủ của ba hằng đêm, rã rời trong sương mù và đá núi…

16 thg 9, 2012

Tháng 9 yêu đương?





Có những chiều lang thang trên vài con phố, bỗng bực dọc khi nhìn thấy ai đó cứ yêu nhau? Mùa thu đến chỉ như một khoảnh khắc ngắn ngủi giao thoa giữa hai mùa rất vội, nên người hay cũng vội yêu nhau. Không nóng, không lạnh, không ồn ào mà man mát, mà chênh chao.



Đáng lẽ tối nay mình phải làm đồ án cho buổi duyệt bài đầu tiên ngày mai, cô Thủy thế nào cũng phải đợi. Sinh viên nào cũng vậy, nếu có thời gian dự trữ cũng phải cố xài cho hết, chẳng bao giờ cho mình những phút cuối thư thả cả. Mình cũng vậy, bực mình lắm, bực mình lắm, bực luôn trời đang mưa, bực cả cái “… MS word is not activated”.

Thật ra lâu lâu lại muốn yêu một ai đó từ khi tháng chín thả vội vào đêm ngày những cơn mưa cuối chênh chao giản dị, muốn yêu thật đấy. Rồi mùa thu thường ngắn. Mùa thu miền Nam càng ngắn. Mùa thu nơi phố Sài càng ngắn hơn nữa. Nếu không thấy người ta bày bán những hàng bánh trung thu, thì có lẽ với vài người hay ngủ quên với cuộc sống cũng chẳng kịp thức dậy mà thấy tiếng thu sang. Nhiều lúc muốn mùa hè rút ngắn đi, mùa đông ít thôi để được tận hưởng mùa thu thật nhiều, thật nhiều: để được yêu?

Sáng nay đi làm lồng đèn cho mấy em chùa Phổ Quang ở công viên Hoàng Văn Thụ, không vui như mình nghĩ. Cái Hội Gió yêu thương gì đấy là ban tổ chức, đã nghe từ lâu giờ mới có dịp tiếp xúc, mà cũng chẳng phải là tiếp xúc, chỉ ngồi ngắm, nhiệt tình có, ồn ào có, chợt thấy mình như thiếu một vài kĩ năng gì đó cho những yêu thương trong cuộc sống này. Nghe vài bản nhạc chẳng ra hồn cho qua ngày...


Rồi tự hỏi khi yêu mình sẽ thay đổi không? Nghĩ mãi nhưng vẫn chưa tìm ra được một định nghĩa nào phù hợp. Mà có lẽ trên đời này làm gì có định nghĩa về tình yêu? Nhiều khi đơn giản là cảm thấy cần một đôi bàn tay để mà nắm lấy, thấy cần một ai đó khẽ tựa vào bờ vai nương dựa. Rồi mơ màng cái cảm giác những chiều lượn lờ công viên hay một góc phố vắng nào đó, vòng tay ôm người yêu từ phía sau, hai đứa trò chuyện, cười cười nói nói...

Ngày mai lại một tuần mới, nói vậy thôi chứ những tháng ngày của mình đang cũ dần và bám bụi. Bạn nói tôi hãy dừng lại, nhưng tôi bảo là đã trót yêu mất rồi, con người ta có muôn ngàn lý do để biện hộ cho cảm xúc.Tình hình là tôi đang đứng trên cheo leo…





12 thg 9, 2012

Không còn mùa thu

Mùa cỏ tranh đã hết
Mùa lau cũng sắp tàn
Ta còn gì sau mưa
Đợi cuộc tình trước mắt?

Lang thang góc đường chờ bước ai mơ hồ qua lối, lắng nghe tiếng thu hình như không còn, gió như mạnh hơn, những phiến lá đã viền một màu tro bụi bặm, rồi phố ồn ào hay lơ thơ gì đó cất tiếng mơ màng tận phương trời ngờ ngợ tiếc nuối những ngày mưa ẩm ướt. Trách thế mà nắng chợt hờn dỗi làm cái màu trời chiều trong trong, nhàn nhạt ngăn lòng ta thêm dứt quãng. Một nỗi buồn chưa kịp ngỏ cùng ai, một bài thơ chưa kịp viết xong đoạn cuối, một nụ cười xuyên xao giữa ngày tháng hè rất vội hay một hoàng hôn tiếc nuối những con gió chiều ướt sũng, một dấu chân còn in trên nền gạch, một chiếc lá chớm mùa thu…

Tự nhiên có ý nghĩ gì đó thoáng qua không hiểu, mắt cận leo nheo rồi thở dài chợt nhớ ra là còn hơn chục ngày nữa cho nỗi buồn tuổi 20 kịp chắt chiu những gì mà thời gian còm cõi đang vương lại, ánh mắt thật thà đến thế, chả cần hao gầy và rắn rỏi. Thôi thì cứ coi hết tháng là mùa thu không còn, dặn lòng sẽ không ngỡ ngàng và tiếc nuối gì cả, một năm là quá đủ, quá đủ để viết vài dòng chất chứa, ừ thì thời gian .. một năm thôi mà?

Cuối mùa. Những cơn gió se lạnh tràn về đập nhẹ vào khung cửa gỗ cũ kĩ bám rêu xanh. Không hiểu sao cứ mỗi lần gió về là lại cảm thấy như đánh mất một thứ gì đó, không rõ ràng, chóng vánh rồi lại cứ gấp gáp nói gấp gáp cười... mà ta lang thang chi mùa thu tội tình?

5 thg 9, 2012

Khai trường


Tháng này, sẽ có buổi tựu trường mới: thật mới. Hình như là ngày mai thì phải, mong là sẽ mưa thật lớn. Giữa bạt ngàn trời xanh ướt đẫm và gió căng giữa sân trường như một cánh buồm, ai sẽ đọc lại bài giảng văn nhắc lại kỉ niệm cũ rằng: "Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường. Tôi quên thế nào được cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng…”

Khai trường đúng ngay vào dịp những cơn mưa cuối mùa như trút nước, thằng em hớn hở: “Mưa vầy là khỏi đi khai giảng rồi!”. Tôi đùa: “Vậy còn thầy cô, bè bạn để cho ai?”. Nó ngơ ngác hồi lâu, bất chợt thấy vài cô cậu cùng lứa áo trắng tươm tất, quần xắn cao hối hả đạp xe ngoài phố. Rồi nó bỗng bắt mình chở tới trường, chắc cũng tại câu nói đùa khi nãy của mình mà nó chạnh lòng suy nghĩ, ba tháng hè đủ dài để trong lòng mỗi đứa học sinh chợt nhớ về thầy cô và bè bạn. Mình cười, dưới màn nước long lanh trắng xóa, trong tà áo mưa còn hôi mùi vải nhựa cất lâu ngày, tôi khẽ thú nhận: “Khi xưa anh chẳng bao giờ đi khai trường cả!”

Học đại học, ta không còn phải “đi khai trường”, nhưng vẫn mơ một ngày mặc lại quần xanh áo trắng tham dự lại ngày khai trường cũ, tất cả các cô sẽ mặc áo dài thướt tha, các thầy sẽ thắt cà vạt, còn tụi học trò tranh nhau kể lại những ngày hè tất bận rồi chắc chắn sẽ có đứa lo xa trong lòng: cứ lên một lớp thì học hành ngày càng khó.. chợt nhớ năm học cấp cuối, nhiều vui buồn, nhiều kỉ niệm, đơn giản chỉ là những kỉ niệm học hành thôi, cũng chẳng tài nào nhớ hết được nữa. Thấy mình sao lớn nhanh quá, duy chỉ có nụ cười mà có người bảo là không đổi. Nụ cười đó đã theo ta suốt quãng đời học sinh ngây dại, mang ta vào những ước mơ áo trắng vội vàng. Ta cười cô bạn khi xưa hay chọc rằng: “Cười gì mà hiền thế!”. Sẽ gần đây thôi, ta sẽ gặp lại bạn bè, thầy cô và mái trường xưa ấp ủ cho ta nhiều kỉ niệm, chợt nhớ gì mà chợt thương đến lạ.

Thi thoảng nghe ai cất một khúc hát về tuổi học trò, lòng không khỏi bồi hồi và xốn xang. Đôi khi thấy mệt mỏi vì những nỗi nhớ cứ miên man trong lòng, thế mà sao vẫn nhớ và chẳng phút nào quên. Cuộc đời trôi qua vội vã, nhanh đến nỗi tôi chưa kịp giữ lại cho mình những kỉ niệm để bây giờ ngồi ngẫm nghĩ lại thấy mình mất đi nhiều thứ, giật mình cố níu giữ và hoài niệm, chợt nhận ra nhiều điều...


4 thg 9, 2012

Mưa ngâu nơi đầu dốc



Tháng bảy. Mưa ngâu mải miết. Con dốc dài lạnh tanh. Trời vần vũ mây xám xịt. Con dốc dài ọp ẹp và đọng nước. Màn sương tù mù những làn mưa, ôm lấy thảo nguyên non xanh màu cỏ. Đàn bò của xóm ậm ực tiếc nuối những ngày thôi rả rích. Nơi đầu con dốc, mùa hoa ngâu đã nở rộ, loang loáng vàng trong màu nước mưa trong. Vạt phi yến trải hồng mêng mang lờn vờn gót dốc. Cưỡi xe qua triền hoa, mưa tong tong gấu áo người sau yên. Cậu đi dưới những chiếc ô xếp tròn xanh như những chiếc lá cọ và che cho tôi cùng đèo nhau lên đỉnh dốc nghe thơm nồng hương mồ hôi của cả hai trong mùi mưa ngọt ngào.

Tháng tám. Mưa ngâu rả rít. Ngôi trường cấp hai say mềm hơi sương uốn phủ. Hàng bằng lăng tần ngần, hất vào mưa ngâu nỗi buồn tím đẫm, hất nỗi vào nỗi nhớ những muộn phiền mùa cũ, vào những cánh cửa gỗ gác trọ run bần bật khi hàng cây rung lên trút lá. Con dốc vắng hoe, loang lỗ những hố sâu ngập nước. Người người dọn đi, bỏ lại những dãi đất hoang um tùm cỏ dại. Những đứa trẻ miệng bám đầy vẩy đất nâu gửi tôi cái nhìn hồ hoặc, hái một bông hoa đỏ tựa mặt trời, chúng chạy trốn thị thành, chạy trốn tương lai. Vài mảnh ngói vỡ ngô nghê không nằm không theo thứ tự đang mơ điều gì khe khẽ gối đầu lên nhau kể chuyện mùa. Tôi leo dốc, giẫm vào bóng mình, giẫm vào mưa ngâu, nỗi nhớ đâu đâu…

Tháng chín. Thi thoảng có mưa ngâu. Những ngày lễ dài, con dốc được trang hoàng thêm sắc đỏ của những lá cờ treo vội. Tôi bỏ lại tuổi mười lăm giữa những giờ tan lớp, từng giọt buồn trượt ngã, vỡ xoảng. Con dốc vẫn hoài kể chuyện những kẻ phụ nhau. Con dốc gọi về những ước muốn chẳng bao giờ được đặt tên. Mưa ngâu nhỏ nhẹ, mảnh khảnh, đủ ướt áo, đủ xé nát tâm hồn. Tôi về. Quê mình vẫn vậy. Không ồn ào, không ấm áp, đìu hiu. Ngôi nhà vẫn nằm chênh vênh đầu con dốc, những thân cột mốc xanh mốc trắng. Những nỗi buồn đã cũ của ba ngày càng bám bụi, âm thầm hoen rỉ bên vết sẹo cuộc đời. Mẹ ngồi vu vơ một bài ca xứ Quảng, nghe hơi rượu cay nồng lên từng thớ thịt, rồi tuôn trào cuốn phăng những hi vọng đã rụng tự bên này giấc mơ.

Con dốc ấy đã có từ rất lâu. Cái xóm nghèo ấy cũng lâu như thế nên người ta thường gọi là xóm dốc. Thế thôi, và đừng cười cái kẻ lập dị thích viết những nỗi sầu, mưa ngâu tháng chín chợt cười dung dị…