12 thg 9, 2012

Không còn mùa thu

Mùa cỏ tranh đã hết
Mùa lau cũng sắp tàn
Ta còn gì sau mưa
Đợi cuộc tình trước mắt?

Lang thang góc đường chờ bước ai mơ hồ qua lối, lắng nghe tiếng thu hình như không còn, gió như mạnh hơn, những phiến lá đã viền một màu tro bụi bặm, rồi phố ồn ào hay lơ thơ gì đó cất tiếng mơ màng tận phương trời ngờ ngợ tiếc nuối những ngày mưa ẩm ướt. Trách thế mà nắng chợt hờn dỗi làm cái màu trời chiều trong trong, nhàn nhạt ngăn lòng ta thêm dứt quãng. Một nỗi buồn chưa kịp ngỏ cùng ai, một bài thơ chưa kịp viết xong đoạn cuối, một nụ cười xuyên xao giữa ngày tháng hè rất vội hay một hoàng hôn tiếc nuối những con gió chiều ướt sũng, một dấu chân còn in trên nền gạch, một chiếc lá chớm mùa thu…

Tự nhiên có ý nghĩ gì đó thoáng qua không hiểu, mắt cận leo nheo rồi thở dài chợt nhớ ra là còn hơn chục ngày nữa cho nỗi buồn tuổi 20 kịp chắt chiu những gì mà thời gian còm cõi đang vương lại, ánh mắt thật thà đến thế, chả cần hao gầy và rắn rỏi. Thôi thì cứ coi hết tháng là mùa thu không còn, dặn lòng sẽ không ngỡ ngàng và tiếc nuối gì cả, một năm là quá đủ, quá đủ để viết vài dòng chất chứa, ừ thì thời gian .. một năm thôi mà?

Cuối mùa. Những cơn gió se lạnh tràn về đập nhẹ vào khung cửa gỗ cũ kĩ bám rêu xanh. Không hiểu sao cứ mỗi lần gió về là lại cảm thấy như đánh mất một thứ gì đó, không rõ ràng, chóng vánh rồi lại cứ gấp gáp nói gấp gáp cười... mà ta lang thang chi mùa thu tội tình?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét