16 thg 9, 2012

Tháng 9 yêu đương?





Có những chiều lang thang trên vài con phố, bỗng bực dọc khi nhìn thấy ai đó cứ yêu nhau? Mùa thu đến chỉ như một khoảnh khắc ngắn ngủi giao thoa giữa hai mùa rất vội, nên người hay cũng vội yêu nhau. Không nóng, không lạnh, không ồn ào mà man mát, mà chênh chao.



Đáng lẽ tối nay mình phải làm đồ án cho buổi duyệt bài đầu tiên ngày mai, cô Thủy thế nào cũng phải đợi. Sinh viên nào cũng vậy, nếu có thời gian dự trữ cũng phải cố xài cho hết, chẳng bao giờ cho mình những phút cuối thư thả cả. Mình cũng vậy, bực mình lắm, bực mình lắm, bực luôn trời đang mưa, bực cả cái “… MS word is not activated”.

Thật ra lâu lâu lại muốn yêu một ai đó từ khi tháng chín thả vội vào đêm ngày những cơn mưa cuối chênh chao giản dị, muốn yêu thật đấy. Rồi mùa thu thường ngắn. Mùa thu miền Nam càng ngắn. Mùa thu nơi phố Sài càng ngắn hơn nữa. Nếu không thấy người ta bày bán những hàng bánh trung thu, thì có lẽ với vài người hay ngủ quên với cuộc sống cũng chẳng kịp thức dậy mà thấy tiếng thu sang. Nhiều lúc muốn mùa hè rút ngắn đi, mùa đông ít thôi để được tận hưởng mùa thu thật nhiều, thật nhiều: để được yêu?

Sáng nay đi làm lồng đèn cho mấy em chùa Phổ Quang ở công viên Hoàng Văn Thụ, không vui như mình nghĩ. Cái Hội Gió yêu thương gì đấy là ban tổ chức, đã nghe từ lâu giờ mới có dịp tiếp xúc, mà cũng chẳng phải là tiếp xúc, chỉ ngồi ngắm, nhiệt tình có, ồn ào có, chợt thấy mình như thiếu một vài kĩ năng gì đó cho những yêu thương trong cuộc sống này. Nghe vài bản nhạc chẳng ra hồn cho qua ngày...


Rồi tự hỏi khi yêu mình sẽ thay đổi không? Nghĩ mãi nhưng vẫn chưa tìm ra được một định nghĩa nào phù hợp. Mà có lẽ trên đời này làm gì có định nghĩa về tình yêu? Nhiều khi đơn giản là cảm thấy cần một đôi bàn tay để mà nắm lấy, thấy cần một ai đó khẽ tựa vào bờ vai nương dựa. Rồi mơ màng cái cảm giác những chiều lượn lờ công viên hay một góc phố vắng nào đó, vòng tay ôm người yêu từ phía sau, hai đứa trò chuyện, cười cười nói nói...

Ngày mai lại một tuần mới, nói vậy thôi chứ những tháng ngày của mình đang cũ dần và bám bụi. Bạn nói tôi hãy dừng lại, nhưng tôi bảo là đã trót yêu mất rồi, con người ta có muôn ngàn lý do để biện hộ cho cảm xúc.Tình hình là tôi đang đứng trên cheo leo…





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét