Tháng tám. Mưa ngâu rả rít. Ngôi trường cấp hai say mềm hơi sương uốn phủ. Hàng bằng lăng tần ngần, hất vào mưa ngâu nỗi buồn tím đẫm, hất nỗi vào nỗi nhớ những muộn phiền mùa cũ, vào những cánh cửa gỗ gác trọ run bần bật khi hàng cây rung lên trút lá. Con dốc vắng hoe, loang lỗ những hố sâu ngập nước. Người người dọn đi, bỏ lại những dãi đất hoang um tùm cỏ dại. Những đứa trẻ miệng bám đầy vẩy đất nâu gửi tôi cái nhìn hồ hoặc, hái một bông hoa đỏ tựa mặt trời, chúng chạy trốn thị thành, chạy trốn tương lai. Vài mảnh ngói vỡ ngô nghê không nằm không theo thứ tự đang mơ điều gì khe khẽ gối đầu lên nhau kể chuyện mùa. Tôi leo dốc, giẫm vào bóng mình, giẫm vào mưa ngâu, nỗi nhớ đâu đâu…
Tháng chín. Thi thoảng có mưa ngâu. Những ngày lễ dài, con dốc được trang hoàng thêm sắc đỏ của những lá cờ treo vội. Tôi bỏ lại tuổi mười lăm giữa những giờ tan lớp, từng giọt buồn trượt ngã, vỡ xoảng. Con dốc vẫn hoài kể chuyện những kẻ phụ nhau. Con dốc gọi về những ước muốn chẳng bao giờ được đặt tên. Mưa ngâu nhỏ nhẹ, mảnh khảnh, đủ ướt áo, đủ xé nát tâm hồn. Tôi về. Quê mình vẫn vậy. Không ồn ào, không ấm áp, đìu hiu. Ngôi nhà vẫn nằm chênh vênh đầu con dốc, những thân cột mốc xanh mốc trắng. Những nỗi buồn đã cũ của ba ngày càng bám bụi, âm thầm hoen rỉ bên vết sẹo cuộc đời. Mẹ ngồi vu vơ một bài ca xứ Quảng, nghe hơi rượu cay nồng lên từng thớ thịt, rồi tuôn trào cuốn phăng những hi vọng đã rụng tự bên này giấc mơ.
Con dốc ấy đã có từ rất lâu. Cái xóm nghèo ấy cũng lâu như thế nên người ta thường gọi là xóm dốc. Thế thôi, và đừng cười cái kẻ lập dị thích viết những nỗi sầu, mưa ngâu tháng chín chợt cười dung dị…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét