Hiển thị các bài đăng có nhãn yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

21 thg 6, 2012

Tôi yêu đội Pháp


Tôi yêu Pháp.

Vẫn nhớ trận Pháp thắng oanh liệt Brazil trong France 98. Năm đó tôi 7 tuổi: lần đầu thức khuya và tôi yêu những chàng trai màu lam từ đó. Với người Pháp, tự hào lắm về tinh thần và ý chí của những cầu thủ của họ tại France 98 và đặc biệt chung kết Euro 2000, Pháp xuất sắc lội ngược dòng trước Ý: hai giải đấu mà họ từng đứng trên đỉnh vinh quang. Tôi càng yêu đội Pháp.

World Cup 2002 tại Hàn Quốc, đương kim vô địch Pháp thẳng thừng đứng cuối bảng và phải chia tay giải đấu trong nước mắt cùng sự hổ thẹn. Tôi vẫn yêu đội Pháp vì tôi yêu con người Pháp, mạnh mẽ và bành trướng kiểu giống nòi La Mã, nhưng vẫn rất đa tình và lãng mạn, như cái kiểu văn của Victor Hugo ấy.

World Cup 2006, Pháp thua Ý trong trận chung kết. Tôi vẫn yêu đội Pháp vì đã có một trận cầu hết mình đến phút cuối cùng. Tôi không yêu bóng đá, đơn giản vì chọn đại một đội bóng cho riêng mình. Tôi không thích Michel Platini, Zidance, Thierry Henry hay Nasri nhưng tôi yêu tháp Eiffel. Rõ ràng Paris vốn dĩ đã rất thơ mộng nhưng hình dung thủ đô đất nước hình lục lăng này sẽ ra sao nếu thiếu ngọn tháp ‘nhỏ nhắn’ đó.

Nhưng hình ảnh đội bóng màu áo lam thi đấu kém cỏi và thiếu thuyết phục trong suốt thập kỷ qua chưa làm hài lòng người hâm mộ khác, ngoài tôi. Rõ nét nhất chính là ở World Cup 2010, những chú gà trống Gaulois như muốn thử thách lòng nhiệt thành của tôi khi không ai nhận ra đó là nhà đương kim Á quân thế giới. Sau khi tranh vé vớt vòng loại WC, Pháp tiếp tục lập lại sai lầm WC 2002 khi không thắng một trận nào ở vòng loại. Nhưng tôi vẫn còn yêu đội Pháp vì điều gì tôi không biết nữa.

Pháp vs Tây Ban Nha

Nhắc lại WC 2006, bất ngờ đã xảy đến khi một tuyển Pháp già nua đã quật ngã được Tây Ban Nha trẻ trung và đầy tham vọng. Phong độ chói sáng của Vieira và Zidane đã giúp người Pháp đặt chân đến tứ kết và đụng mặt với bạn cũ Brazil. Đó như một món nợ cũ mà đội Pháp phải trả cho TBN vào đêm 24 tới kể từ khi Tây Ban Nha đăng quang tại Euro 2008, vô địch WC 2010 và đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng Liên đoàn Bóng đá Thế giới. Ai cũng bảo với tôi rằng đó là một món nợ dễ đòi?


Trong trận giao hữu với Tây Ban Nha hồi đầu tháng ba, với cách bố trí thế trận sai lầm (nghe người ta nói thế) Pháp hoàn toàn thất bại trước một hàng thủ quá khôn ngoan và đẳng cấp của Tây Ban Nha. Đúng là trận thua 0-2 trước Tây Ban Nha “chẳng có gì là thảm họa cả” – theo như lời của Domenech nhưng đâu phải do ý nghĩa của một trận giao hữu mà Pháp lại chơi thiếu lửa đến vậy. Danh dự quốc gia và chuỗi thành tích nửa thế kỷ không thua kém trước dân xứ bò tót trên sân nhà dễ dàng vứt bỏ chỉ sau 90 phút vậy sao? Henry, Anelka, Ribery, những niềm hi vọng của Les Bleus quá hờ hững với trái bóng, không thể hiện được sự nhiệt huyết trong từng đường bóng hay những pha dứt điểm. Những chú gà trống Gaulois nếu không lo luyện giọng gáy thì ắt hẳn sẽ đại bại trước con bò tót TBN ngày càng nổi điên và khát máu.

Euro đang được đếm lùi từng ngày đến trận chung kết. Với đội Pháp, nỗi lo về sự bất ổn và chưa gắn kết giữa các tuyến vẫn luôn hiện hữu. Hi vọng khi bước vào trận đánh quyết định lần này, anh chàng Giăng Van-giăng tốt bụng sẽ khắc phục được những điều còn đang dang dở và quật ngã kị sỹ cối xay Đông-Ki-Sốt?

15 thg 6, 2012

Romantic windows



Lep Tuyen

Ô nào dành cho ta,
Phải chăng là vội vã.
Ô nào dành cho nhỏ,
Sao lại cứ hoài lo.

Nắng chiếu ô cửa xanh,
Mưa ướt ô cửa hồng.
Thế thì kì lạ không?
Ta chung ô vàng nhỉ!

Anh len lén nhìn sang,
Ô cửa trên thấp thoáng.
Ừ, em ô cửa dưới
Rồi ngoảnh mặt hoang mang.

Hôm kia mưa mơ màng
Anh giận em khép cửa.
Hôm qua, gió lưa thưa,
Em hờn anh suốt sáng.

Chiều nay có nắng vàng
Vội bật tung ô cửa,
Mắt nhìn nhau bối rối..
Dạo phố phường chút thôi?



2 thg 6, 2012

BK chiều mưa và nỗi nhớ trong tôi, chả hiểu?

Bách Khoa vào hè theo những cơn dài mưa ngập lối, ừ thì mưa, bỗng thấy tên ngôi trường mà mình tôi gắn bó hơn ba năm nay sao bình dị và thân thương đến lạ. Những dãy nhà cao thấp tồn tại hơn nửa thế kỉ, những chiếc áo xanh âm thầm, những góc khuất ghế đá dưới hàng cây, những dãy bàn gỗ cũ mèm luôn chật người ngồi và những hàng lim thân to vừa hai người ôm.



Những cây lim ấy, đứng trên lầu 6 nhà B4 ta như nhìn thấy một dải vàng tươi bắc ngang trời vào đầu những ngày nắng sớm, gió trên không thâm trầm lướt nhẹ qua những ngọn cây vàng mang theo hương thơm mơ hồ nào không hiểu nhưng hẳn nhiên là một thứ hương làm se sắt lòng người, nếu bất chợt sung sướng thì có lẽ ta gọi ngay đó là Bách Khoa Hương. Những giờ giải lao, thích ra ngoài cố hít hà chút hương thân thuộc, phút chốt bỗng quên ngay những bài toán khó!



Rồi mưa ngang qua, những chùm hoa lim rơi lất phất từng đợt, như tấm thảm lâu ngày rũ bỏ những bụi vàng, chảy thành dòng theo mé sân bóng thành một đường viền đọng lại cuối con đường ngập lá. Có một lối nhỏ ngắn chéo ngang từ thư viện đến khoa xây dựng nay bỗng mọc toàn hoa dại. Giữa lớp cỏ xanh mởn sau vài trận mưa, lốm đốm những cánh hoa nhỏ nhẹ phơn phớt vàng, ngày qua từ tốn thêu dệt tấm thảm xanh ấy một sắc nồng nàn hiếm có. Hoa vươn lên từ đất, hoa bay xuống từ trời:
“Bấy nhiêu hoa vàng, tôi làm gì với bấy nhiêu hoa?”.




Đó là mùa của những yêu thương thật gần như khúc tình ca mà gió vẫn thường phiêu dong hát trên những cánh đồng xanh chạy về phía chân trời ngập hoa cỏ dại. Hoa mềm thơm, lá dịu dàng và mạnh mẽ. Có thể là đông, hạ, thu hoặc xuân, hoặc cũng có thể đơn giản là mùa. Và thật là, là hạ đỏ... Một sớm, có cơn mưa lạ ghé qua, nheo nheo mắt phượng buồn, và ngôi trường nhỏ nằm im ru nơi góc cuối con đường cũng lặng lẽ buồn thiu. Mùa hạ có chăng bắt đầu từ đó...



Dường như có ai cất tiếng hát, trong vạt mưa long lanh, tôi men theo bờ kí ức dưới mái ngói rêu xanh, tôi thấy em mơ màng bên khung cửa lớp, tôi thấy em bâng khuâng nhặt cánh phượng đầu mùa, tôi thấy tôi lần đầu tập làm thơ, tôi thấy tôi lơ ngơ giữa chiều tan lớp...



Trong trái tim mỗi người nếu luôn có một điều gì đó để nhớ về thì thật tuyệt, nỗi nhớ ngọt ngào đến nỗi bà chị năm cuối phải cười toe trong hai hàng nước mắt: "Sắp xa trường rồi", hàng chữ Trường Đại học Bách Khoa Thành phố Hồ Chí Minh lướt qua trong lặng lẽ, trong dáng phượng vẫn đứng đó, mãi một màu xanh lơ thơ…



Theo chân anh bạn nghệ sỹ vác máy ảnh vòng vèo khắp các ngõ ngách, chờ mãi mới được một cơn chiều chợt ngưng đúng khoảnh khắc trước hoàng hôn, sân trường, ghế đá, cây côi ướt đẫm, trong veo. Thứ ánh sáng lòe nhèo, chập choạng và lãng đãng đến lạ. Mấy chú sẻ ríu rít. Dưới những đám mây tròn trỉnh thả lác đác từng hạt mưa nhỏ, chúng thật rộn ràng. Con thì sà xuống một cành cây, rồi lại bay đi, để lại cành cây lẩy bẩy, con thì uống một tí da trời trong vũng nước loang cuối sân, con khác tung tăng trên chiếc mái nhà thí nghiệm cơ lưu cũ nho nhỏ phủ đầy hoa lim đã gần màu hung mà cái ngày xám tro hôm nay đã làm cho hồi sinh trở lại.



Mấy ngày đầu tháng sáu, mưa mải miết, không ngủ được, mắt cứ chong chong. Mấy ngày thi cuối cũng vậy, làm bài không được, đầu óc cứ để đâu đâu. Lại nhớ hôm nay, ban công lớp địa chất mỗi lần mưa bay qua rèm cửa hư, nước lất phất trang giấy trắng ngủ vùi, hay những sáng thi thích đến lớp sớm, dòm dòm thấy mấy người bạn cùng lớp quen quen, quen lắm, mà không nhớ hết tên, nhoẻn miệng cười.




Con đường mình đi đã bao nhiêu tuổi? Mọi thứ cứ ngỡ như ngày hôm qua. Mọi bất chợt giữa cuộc đời bộn bề chỉ khiến người ta thêm bối rối. Mọi người thường bảo có quên đâu mà nhớ. Ừ! Phải rồi! Có đến đâu mà đi, có yêu đâu mà chờ. Từ khi nào mình có thói quen chờ tháng Năm về rồi lại hững hờ khi tháng Năm qua?





Cuối hè này, ta sẽ quyết tâm gác lại tất cả chuyện học hành với tà áo xanh tình nguyện, đơn giản chỉ để thấy rằng ta học để giúp đời chứ không hẹp hòi cho bản thân, ta sẽ tìm lại nụ cười chính mình từ niềm vui lớn lao của bao người khác, thế nhé... quyết tâm thế!


Học Xây dựng, ta vẫn lặng lẽ như cái bản chất vốn dĩ của dân công trình, ánh mắt đâu cần phải nhìn cao, làn da đâu cần phải đen sạm, những thầy cô xây dựng vẫn trắng trẻo nhưng có chiếc dịch nào bỏ qua, có công trình tình nguyện nào không góp sức. Mùa hè xanh, người dân quê chào đón dân Bách Khoa dữ lắm, những chàng trai cô gái tay quen cầm bút ngày nào giờ hăng hái trộn hồ, đổ cát, có khi vác cả cây dầm nặng hàng tấn. Dân kĩ thuật có những nỗi buồn và niềm vui chung rất vội và chỉ duy nụ cười và ước mơ là không đổi, riêng dân xây dựng thì đoàn kết lắm!


...Có tham khảo vài bài viết và status cũ ^^

1 thg 6, 2012

Yêu đương, đương yêu?


Yêu đương.

Từ bao giờ mưa Hạ lặng lẽ như thế, Hạ và mưa nhắc tôi rằng những ngày này vài năm trước là khoảng thời gian không thể quên cuối năm lớp mười hai, nhiều kỉ niệm và những xôn xao. Ai cũng nói là mùa Thu nhưng tôi cứ đinh ninh rằng mùa Hạ là mùa để yêu đương. Mùa hạ thường ngắn. Mùa hạ miền Nam càng ngắn. Mùa hạ nơi phố Sài Gòn càng ngắn hơn nữa. Có những chiều lang thang trên vài con phố, bỗng bực dọc khi nhìn thấy ai đó cứ yêu nhau? Mùa hạ phương nam đến chỉ như một khoảnh khắc ngắn ngủi giao thoa giữa hai mùa nắng mưa rất vội, nên người ta cũng vội yêu nhau: không nóng, không lạnh, không ồn ào mà man mác, mà chênh chao.

Chiều nay có người quyết định sẽ có một chuyến đi dài revise những kỉ niệm cũ. Nhớ những năm nào, một anh bạn chở cô bạn trên con đường đầy nắng, lòng tự nhiên xốn xang đến lạ. Cô bạn ngồi sau xe bướng bỉnh- cứ nói nhiều và nhanh quá, chỉ thấy nắng gắt gay đứng bóng và gió ngược chiều buông thả. Tự khi nào tôi yêu luôn những con đường khi được bên bạn. Nhưng bạn biết không, lúc ấy tôi muốn hét thật to: dù chỉ là bờ lưng dài hay đôi tay lái vững vàng ấy. Có người luôn thích được người khác chở như thế, và giờ tôi đã biết nỗi cô đơn khi một mình. Đôi khi, chỉ trên một chiếc xe đạp, loáng thoáng một cảm giác chở che và được che chở.

Ngày chia tay cuối cấp, đáng lẽ anh không đi nhưng sao vẫn đúng hẹn. Tụi bạn gán ghép, châm chọc cứ như “chúng mình đã với nhau”. Thế rồi anh chở em mà chẳng nói lời nào, thèm một lời ngọt ngào, thèm một cử chỉ đúng nghĩa. Rồi nó sẽ ra sao, có điều gì làm anh không thể. Anh không biết mình đang ở trạng thái gì và cần gì nơi xúc cảm mong manh đó. Lúc đó, với anh nó như một khái niệm toán học mơ hồ hay với em như một nốt nhạc trầm xa xỉ. Nói ra thì đã sao, xa nhau thì đã sao, nhiều khi anh hoang mang trăn trở ghê lắm rồi cũng quyết định im lặng suốt con đường dài…


  
Đương yêu.

Hôm nọ, đi ngang quán nước thằng bạn cũ lâu ngày không gặp í ới gọi lại, thấy cô bạn gái ngồi cạnh, khẽ nhìn tôi một nụ cười bẽn lẽn. Tôi cười lại, hỏi han rồi mượn cớ đi trước. Tôi biết hai đứa cũng mới quen nhau thôi. Chàng gặp nàng ở trạm xe, rồi làm quen và nảy sinh tình cảm. Thấy chàng cứ nhắc nàng hoài rồi cuối năm sẽ cưới, tôi nghe mà hết hồn. Cũng phải, kẻ lông bông và vỉa hè như tôi vốn không có những khái niệm đó trong suy nghĩ, nếu có thì cũng bởi vì vừa coi xong bộ phim Hàn nào đó hôm qua, nhưng hôm sau sẽ quên nhanh thôi. Tôi vẩn vơ nhìn lên trần nhà, một điều gì đó xa xăm lẫn quẫn trong suy nghĩ. Không chịu được, bật dậy, online hỏi: “Cuối năm cưới thật à?”, thằng bạn chẳng mảy may suy nghĩ: “Ừ”. “Tại sao?”, “Vì yêu, thế thôi”. “Nhưng tao chưa yêu ai mà”. “Tại mày không chịu yêu đó thôi, tính chuyện là vừa”. Tôi thầm cười, nhóc này định chơi trò an ủi tình ái nữa đây: “Thôi không nói chuyện với mày nữa: kẻ đương yêu, chả thú vị gì!”. Tôi out cái rụp để thằng bạn chưa kịp phản hồi, câu nói của tôi không biết có làm sứt mẻ tình bạn của chúng tôi không nhưng chắc rằng con tim tôi đang nhói lên vì điều gì đó.

Tháng sáu lại về, đã đi qua gần một nửa quãng đường ngắn ngủi nhưng sao lòng cứ hoài bâng khuâng. Sài Gòn đã bắt đầu cái điệp khúc giận hờn, trút những cơn mưa hối hả mà không buồn luyến tiếc. Tôi vẫn chưa kịp quên những con đường đất ướt đẫm kỷ niệm của những ngày mưa cũ thì người ta đã vội trải lớp nhựa mới khiến mỗi lần trở lại tôi không khỏi tự khiến mình ngỡ ngàng. Biết làm sao một khi những dấu chân kia đã bị chôn vùi. Tháng năm qua nhanh, chớp mắt đã thấy mình bỏ quên một vài nỗi niềm lẽ ra cần phải nhớ, vậy mà mọi thứ trước mắt tưởng chừng như đã trôi tuột về nơi rất xa, chẳng phải nơi ta đã bắt đầu, cũng chẳng phải những hẹn hò ngày nào. Chẳng phải mọi thứ vẫn không ngừng rơi đấy sao?
Ngày mai, trên con đường chưa in dấu chân ai, tôi sẽ tập tành yêu đương trở lại.



31 thg 5, 2012

Có hạt mưa trốn mình bên ô cửa


Những cơn mưa đã vãn dần nhường chỗ lại cho những ngày nắng chói chang. Mẹ ngồi xếp lại những chiếc áo mưa cho vào ngăn tủ, ba ra vườn cuốc lại mảnh vườn khô khốc cỏ dại. Cậu ngồi bên ô cửa nhìn ra bên ngoài, trời xanh ngắt không một gợn mây. Mới đó còn là những ngày mưa âm u, cánh cửa gỗ luôn được đóng kĩ. Anh hai còn gia cố thêm hai thanh sắt to chéo ngang để cậu có những giấc ngủ yên mỗi đêm mưa bất chợt, nhưng cậu vẫn nghe rõ mồn một những tiếng rục rịch của khung cửa như cuốn bung ra khi có đợt mưa đập vào cùng tiếng hò reo của những tán lá dừa xanh mướt.

Hôm nay cậu mở toang một bên ô cửa, ngồi cảm nhận chút nắng yếu ớt ùa vào phòng khoai khoái rồi vân vê vài trang giấy nhăn nheo bởi một đêm mưa nào đó mà cậu quên không khép cửa. Tiếng chim ríu rít ngoài sân, hoàng lan phả chút hương dịu nhẹ, cậu còn nghe trong hơi gió tiếng lá rơi khe khẽ giữa tầng không làm cho chú giun đất ngẩn ngơ nhìn theo đến lạ. Cậu ước có thể ra ngoài vườn hòa mình vào cái không khí đó, để nắng vương lại từng chỏm trên mái đầu. Cậu sẽ chạm vào thân cây xoài xù xì to lớn, nhặt một cái lá vàng rồi nhắm mắt lại mà cảm nhận từng tiếng thở thì thầm của gân lá cuối mùa thu. Cái thị trấn hẻo lánh này như một nàng công chúa ưa đỏng đảnh khi những cơn gió se lạnh của mùa đông bắt đầu ùa về, một sắc thái ảm đạm khác thường khoát lên cảnh vật. Từ ngày gia đình cậu dọn về đây thì cậu cũng đã trót yêu cái nơi này mất rồi. Ngôi nhà cũ kĩ nằm cách đường lộ một con hẻm ngoằn nghèo mọc toàn hoa mà có lần anh Hai đã chở cậu ngang qua. Phía sau nhà có một quãng sông và chắc hẳn cạnh đó cũng có một tuyến đường sắt nữa. Mỗi sớm, khi bình minh chưa kịp ló dạng, cậu nghe tiếng còi xe lửa hú dài trong sương, rồi ánh lửa xe quét dài vào hàng cỏ lau bên bờ hồ cùng tiếng gió rít nhẹ mơ hồ.

- Quang à, dậy chưa con?

- Dạ rồi mẹ! - Tiếng gõ cửa khe khẽ của mẹ làm cậu thoáng bối rối.

- Nhanh sửa soạn rồi anh Hai chở đến trường nha con.

- Dạ. - Cậu đáp lạ mẹ gãy gọn. Lòng thoáng dâng lên nỗi buồn, sự lo ngại và thấp thỏm.

Cậu không muốn đi học, cậu nhớ lại những lời châm chọc quái ác của chúng bạn cũ khi chúng khoái trá nhìn cậu bằng ánh mắt mãn nguyện đó. Từ ngày tai nạn đó xảy ra, cậu như rơi vào một cái hố sâu, không lối thoát. Mọi thứ đến với cậu quá đột ngột làm cậu chưa kịp phản ứng rồi như một điều tất yếu, cậu suy sụp hoàn toàn,tự chán ghét chính mình và xa lánh với mọi người, kể cả những người thân. Chính vì thế, cậu mới phải rời thành phố và chuyển tới sống tại thị trấn này. Bác sĩ nói rằng khả năng cậu có thể đi lại rất khó khăn, còn tùy thuộc vào sự hồi phục của cột sống. Cậu là người duy nhất cảm nhận được tình trạng của mình, lắm khi cậu hi vọng rất nhiều nhưng rồi nhìn vào đôi chân lúc cứng đờ lúc mềm nhũn và không cảm giác của mình, cậu chỉ muốn khóc. Cậu đã khóc rất nhiều, mẹ cậu cũng đã khóc rất nhiều. Nhưng có lẽ những giọt nước mắt chắt chiu cả cuộc đời của mẹ làm cậu có thêm nghị lực cho cuộc sống. Tối qua, cậu nắm chặt tay mẹ và nói: “Con sẽ đi học lại mẹ à!”. Mẹ ôm lấy cậu và cười trong nước mắt.

Cậu nghe tiếng chân ai đi ngoài vườn, có lẽ không phải là ba, tiếng bước chân nhẹ và linh hoạt hơn. Một người con gái nhỏ nhắn, đôi mắt rất sáng và có vẻ rất thông minh.

- Chào hàng xóm mới. Vừa mới ngủ dậy phải không? Mở cửa ra đi, nói cái này hay lắm.
- Bạn là ai? - Cậu thoáng bối rối với sự nhanh nhẩu của người con gái này.
- Hàng xóm.
- Ngôi nhà có hàng thiên lý héo queo trước sân hả - Cậu thấy mình tự nhiên đến lạ.
- Đúng rồi, nhưng không phải là hoa héo đâu mà là hoa đã hết mùa. Có mùa hoa nào mãi ở lại đâu.
- Bạn tên gì và cần gì? –cậu trở lại với sự ngờ ngoặc ban đầu.
- Hạnh .. Cho bạn cái này nè.

Người con gái mà cậu chỉ biết duy nhất cái tên và đôi mắt sáng ấy dúi vào tay cậu một quả ổi to rồi chạy vội vàng về phía bên kia hàng thiên lý “hết mùa”. Rõ ràng cậu thấy đôi má ấy có chút ửng hồng khi cậu hỏi đến tên, như một tia nắng nhỏ lung linh giữa bình minh trên khoảng trời.

Lớp học rất thân thiện và chúng bạn rất tử tế với cậu. Mấy đứa học sinh dân quê bình dị và tốt bụng. Nhanh chóng cậu làm quen với tất cả các bạn trong lớp, tất nhiên trong có Hạnh. Tình bạn giữa cậu và Hạnh ngày càng thân thiết hơn. Cậu dần quên đi nghịch cảnh và hòa mình vào cuộc sống mới. Có hôm Hạnh lấy xe chở cậu nghe ngoài bờ sông hóng gió. Những cơn gió chiều kéo cao từ phía rặng tre nhẹ cong một đường trên mặt sông rồi ngoặt lên ùa vào mặt hai đứa, mát rượi. Hai đứa ngồi trên một bờ đất dọc bờ sông. Chiều nay, con sông như hiện hữu một sự mơ màng thầm lặng, một chút bồi hồi, một vài xao xuyến, cậu chẳng hiểu trong lòng mình đang boăn khoăn điều gì nữa?

- Quang có yêu nơi này không?
- Có, mình yêu nơi này.
Hạnh chẳng hỏi thêm câu nào nữa..

- Mình yêu những con đường rải sỏi kéo dài ra tận bờ sông mà tôi dẫu chưa từng chạm chân vào viên sỏi nào nhưng tôi vẫn cảm nhận được tiếng thì thầm của lòng đất. Mình yêu những sáng anh Hai chở đến trường ngang qua những luống hoa dại ngào ngạt dưới chân núi. Mình cũng yêu những con người nơi đây nữa, những người bạn và những người hàng xóm tốt bụng.
Quang lặng im trong giây lát..

- Ngày kia Quang về lại thành phố rồi, chắc sẽ nhớ nơi này lắm.
Hạnh không nói gì, nhìn bâng quơ về phía bên kia sông- nơi có thứ ánh sáng phù phiếm của chân trời.
- Màu trời thật giống màu mắt của Hạnh!

Hoàng hôn dần buông. Những đám mây đã nhuốm màu, lung lay thành một dãi ở chân trời. Quang nhớ về ô cửa số, nơi hai đứa lần đầu chạm mặt. Khi ấy cậu như một hạt mưa cố nép mình vào bên trong lẩn trốn mùa khô trở lại. Và một điều kì diệu nào đó làm cho hạt mưa về lại với đất, nhưng hạt mưa luôn biết rằng trong khoảnh khắc của cuộc đời, nó đã rơi khẽ vào những cánh hoa.