23 thg 11, 2012

Cười tình


Cười tình là cười gì? Tự nhiên nghĩ đến, tại bạn cứ hỏi tôi về chuyện tình yêu, tôi chỉ cười. Không ai biết cả, không ai giải thích cả. Có những nụ cười tình trông rất cô đơn.

Có kẻ chỉ dừng trong thoáng chốc rồi lại lao vào dòng đời bộn bề đang chảy cuộn. Có kẻ dừng chân rất lâu để chẳng biết suy ngẫm gì mà lâu đến thế. Có những kẻ chỉ ngồi vu vơ là thế và cười tình cho qua ngày đoạn tháng. Ở nơi ấy, Sài Gòn là tất cả mà cũng chẳng là gì, người ta luôn có một đống chuyện đáng để làm, kẻ ích kỷ và bấn loạn nào lại muốn được cô đơn giữa chốn đây?

Sài Gòn tháng 11 như vậy đó, se se lạnh như một cô gái đủ đắm say để yêu tất cả, nhưng thừa cô đơn để chẳng của riêng ai. Rồi một chiều, em ngồi bên tôi trong nỗi mênh mang phố thị, đem cả ưu tư rất đỗi dịu dàng, thả trôi thành làn gió. Cả một mùa đông dài lê thê và lạnh lẽo có lẽ sẽ không về, nắng bỗng dưng thành kẻ xa lạ. Kẻ lạ mang một mùi hơi ngột ngạt và chếnh choáng. Nhưng gió đã về, nắng vãn rồi và đông cũng chẳng còn xa nữa. Và thành phố tôi yêu có thể chỉ kịp run rẩy trong chốc lát, trước khi khoác cho mình tấm áo ấm từ những ánh đèn đường, từ những quán hàng nghi ngút khói, từ những góc đường cũ kĩ buông tiếng đùa mông lung.

Sáng nay mở mắt ra không vì đồng hồ kêu, cũng không vì quen giấc, mà vì thấy ngờm ngợm ở mắt. Hóa ra đêm qua quên đóng cửa sổ, sáng đến mùa đông hắt vào phòng một con gió lạnh. Quơ chân đá công tắc quạt. Đã lâu lâu lắm rồi, căn phòng không biết lạnh lẽo là gì, chiếc quạt điện thường ngày vẫn hoạt động hết công suất giờ mỉm cười khựng lại. Những mảnh giấy lăn lốc khắp phòng đang co ro. Cả đôi tay tôi cũng thế, co ro…

Cười tình là cười gì? Tự nhiên nghĩ đến, tại bạn cứ hỏi tôi về chuyện tình yêu, tôi chỉ cười. Không ai biết cả, không ai giải thích cả. Có những nụ cười tình trông rất cô đơn.


... viết vội, 22/2012/2012

22 thg 11, 2012

Con đường tháng năm


Con đường mình đi đã bao nhiêu tuổi? Mọi thứ cứ ngỡ như ngày hôm qua. Mọi bất chợt giữa cuộc đời bộn bề chỉ khiến người ta thêm bối rối. Mọi người thường bảo có nhớ đâu mà quên. Ừ! Phải rồi! Có đến đâu mà đi, có yêu đâu mà chờ. Từ khi nào mình có thói quen chờ tháng năm về rồi lại hững hờ khi tháng năm qua? Tháng Năm những ngày rất xưa là những ký ức vô hình, chả nhớ. Tháng năm của những ngày đã qua là những kỷ niệm mơ hồ, chợt nhớ, chợt đi, cũng không đọng lại chút cảm giác nào. Tháng năm của những ngày hôm qua chỉ mới là phút chốc của yêu thương thoang thoảng. Còn tháng năm bây giờ đã biết chầm chầm trôi. Những cuộc tình tháng năm có bao giờ nồng say như mùa xuân, có bao giờ khao khát như hè đầy nắng, có bao giờ mỏng manh như trời thu hay tha thiết như gió mùa đông. Tháng năm lưng chừng trong mình là một cảm giác có chút luyến tiếc và có chút man mác...
Chẳng phải đó là nỗi nhớ sao? Những người tình tháng năm đi qua như những ngày thu cuối mùa khô khốc nhớ về khoảnh khắc vội vã tránh những cơn mưa đầu hè của Sài Gòn, thế thôi.

Đúng rồi! Sài Gòn tháng năm, em không gay gắt mỗi trưa nắng, không nghẹn ngào mỗi chiều về, cũng không vội vã mỗi sớm mai. Sài Gòn tháng năm tự khi nào em biết trêu chọc con tim tôi. Người ta có quyền trở lại nếu nơi đó đã in hằn dấu chân ai. Người ta có quyền ngoái nhìn những bước chân ra đi và lặng lẽ mong chờ những bước chân trở về. Người ta cũng có quyền tìm kiếm hạnh phúc khi biết rằng nó vẫn ở đâu đây. Những cuộc tình tháng năm vốn dĩ lúc nào cũng dang dở như trong sâu thẳm của nó. Một chút mơ hồ và chông chênh, người vẫn chưa bước vào giấc mơ sớm mai của tôi vậy mà đã ra đi. Hỏi phải làm sao để níu giữ khoảnh khắc đó?

Một cuộc tình bước qua… hai cuộc tình ra đi… một cuộc tình ngỡ ngàng… một cuộc tình vội vàng… một người tình ở lại… Tháng năm ơi! Em mong manh như cái khoảnh khắc giao mùa, chẳng buồn níu kéo điều gì. Tháng năm ơi! Em đến làm gì khi con tim tôi chưa kịp tìm nơi lặng yên. Em khẽ khàng rung nhẹ buổi chiều tàn, màu yêu thương chợt tan theo làn khói. Xúc cảm của tháng ngày khiến con người ta chẳng thể cưỡng lại trái tim. Vậy là đã trót yêu rồi sao? Cũng một chút như cơn ngủ gật trong rạp chiếu phim. Bừng tỉnh dậy hóa ra mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Tìm lại cho riêng mình một tư thế thẳng thớm. Góp nhặt vài mơ hồ để vẹn tròn câu chuyện, tôi đã kể cho người câu chuyện tháng năm của riêng mình. Trước khi người đến tôi sẽ ra đi...
Màu nắng thì chẳng thể xanh. Những cơn mưa đến có khi nào báo trước. Hẹn mùa sau yêu thương sẽ ngóng chờ. Những phút vô hình chợt nhớ rằng cuộc đời là khoảnh khắc ràng buộc nhau.

Nếu cuộc đời là những chuyến đi, mình chỉ dám mong đó là cuộc phiêu lưu của những giấc mơ trên những con đường có lối vào và có lối ra. Nếu những giấc mơ kia là thật thì mình chỉ dám mong đó là chút dư âm của tháng ngày cho mình mãi chầm chậm trên một con đường... tháng năm .

18 thg 11, 2012

Loanh quanh


Phòng ở bốn người thì chật không nhúc nhích, hai thằng về quê sao nó rộng mênh mông... Bài tập chưa làm, sách mượn thư viện chưa đọc, nhà cửa chưa dọn. Quần áo phơi chẳng khô, giăng mắc chằng chịt những sợi dây quanh nhà, mùi ẩm mốc tràn ngập khắp. Mọi thứ trước mắt tưởng chừng làm tôi rối bù và lúng túng. Chợt thấy mình giống như một diễn viên xiếc hết thời trên sàn diễn cuộc đời này. Một đôi gánh trên vai từng bước đi thăng bằng trên lưng chừng sợi dây. Bên dưới, vài ba khán giả lưa thưa cũng đã ngủ gục, nhiều người đã bỏ đi về. Họ bận đi theo thần tượng của họ mất rồi. Tôi ngạt thở, sự dũng cảm mất đâu hết, chới với, cơ hồ muốn bám víu vào một chỗ dựa vô hình nào đó chấm dứt ngay những chông chênh thực tai.


Đạp xe tới ngã ba đường thấy ông bán cá đang dọn hàng. Hồi sáng ông bày bán la liệt mấy con cá thành phố. Cá thành phố, cá nuôi trong bể kính, không cần phải lo lắng kiếm ăn, trốn cá lớn, ngóng gió bão. Chúng biết giờ nào mình được ăn. Ăn no nó bơi vòng vòng khỏi suy nghĩ gì, thanh thản hay là vô nghĩa một cuộc đời? Ngẫm nghĩ nếu cuộc sống con người cứ từng ngày từng ngày trôi qua thì có khác gì con cá vàng bơi trong bể? Ừ nhỉ, ngày hôm qua tôi vẫn lướt nhẹ trên con đường quen, vẫn mơ màng và bâng khuâng. Những chú cá đó chưa kịp yêu, chưa biết yêu thì đã ra chợ rồi, chúng đâu phải cá nuôi lấy giống. Sức trẻ đang căng đầy mà chưa kịp làm gì cho ai, giúp ai thì đã nằm đây, giữa trưa nắng, chiều mốc, phơi bụng, há mỏ, nghe hơi gió từ cây quạt đuổi ruồi phe phẩy trên đầu. Con nào cũng to bé đều nhau, như nhau; thủ thỉ, xong một kiếp đời…

Rẽ vô trường gặp anh bạn cũ:
- Bạn gái đâu mà đi có một mình vậy?
- Bạn gái? Há… chắc xe này không còn chở nổi người ta!

Mà… tôi đang đi đâu… đi một mình… loanh quanh.


Ngày mai tìm lại mùa lá rụng cho lần cuối tôi nghẹn lời nhìn về đôi mắt em bối rối, xanh xao ngày vụng dại. Tưởng chừng những lời yêu thương kia sẽ ngủ vùi, sự quyến luyến bất ngờ đến nỗi tôi cũng không tin là có thật. Trời đằng tây bắt đầu xuất hiện những ánh đo đỏ dò dẫm qua từng dải mây nhuốm màu hoàng hôn có gió. Gió thổi những bụi đất và lá khô, gió ràn rạt thổi qua mờ nhạt đủ khiến những đám mây co ro rồi tan biến. Những con đường se lạnh, rùng mình trong bụi bặm mỏng mảnh, chỉ có đất đá gồ ghề vươn mình bình yên và trầm lặng, căn nhà nhỏ chênh vênh bên mấy hàng tường xuân khô tàn sau mấy ngày nắng, giờ bị gió quật xác xơ mà rung rinh đến tội. Tiếng chổi xào xạc của cô lao công đều đặn như cố tình vẽ thêm cho tiếng gió cái tình buồn trơ chọi. Chợt thấy nhớ đôi gánh ai đó vừa quăng trên sàn diễn. Vài ba khán giả đã thức, lơ ngơ đi tìm người diễn viên vô danh.

Mà… tôi lại đi đâu… vẫn một mình… loanh quanh.

7 thg 11, 2012

Viết tiếp cho mùa thu


Khi đứa con gái vô tình đánh rớt nụ cười
Trên mảnh vỡ tình đầu rất mỏng
Đứa con trai nhặt vội
Ấp ủ cả tinh khôi…


Anh dối lòng lắng nghe cái tiếng thu mà có người đã từng cố gọi là ngọt ngào. Ấy thế mà một ngày đẹp trời anh nhìn lên mùa thu rồi lạc giọng: “Có phải em đã giấu mùa thu”. Một chiều thu, em gọi anh chở đi. Anh lạ lẫm nhưng thôi mặc kệ, chuyện gì tới rồi sẽ tới. Rồi anh gặp em lần cuối, lời chia tay nhẹ nhàng trong vụng dại…

Vẫn nhớ, những ngày em hẹn anh góc sân. Thuở ấy, anh thoáng nghĩ ngợi ranh ma, những ý nghĩ chưa biết thế nào là dễ dãi thiệt hơn của đứa con trai còn tuổi tinh nghịch. Em đợi mãi, tờ giấy trong tay chưa kịp gửi…

Lần thứ hai, anh đến nhưng thờ ơ lên giọng: “Có gì không?”. Em dúi vào tay anh-“Đọc đi”. Anh thản nhiên không một phản ứng, chuyện này đã quá quen rồi mà, và anh biết mình phải làm gì trong khoảnh khắc chưa một lần trải qua này chứ. Nhưng anh biết chuyện gì đang xảy ra, không nhớ lúc đó em đã viết những gì mà anh trả lời thư ngắn gọn: “Có người đã giấu mùa thu!”.
Thế rồi em giận, thật kì lạ anh thích cái cách mà em giận, thay vào những ánh nhìn thường ngày quen thuộc là những cái liếc dài cố ý. Có phải vì em là con gái nên rất hay giận hờn, ừ thì giận hờn, ừ thì con nít.
 
Ngày chia tay cuối cấp, đáng lẽ anh không đi nhưng sao vẫn đúng hẹn. Tụi bạn gán ghép, châm chọc cứ như “chúng mình đã với nhau”. Thế rồi anh chở em mà chẳng nói lời nào, thèm một lời ngọt ngào, thèm một cử chỉ đúng nghĩa. Rồi nó sẽ ra sao, có điều gì làm anh không thể. Anh không biết mình đang ở trạng thái gì và cần gì nơi xúc cảm mong manh đó. Lúc đó, với anh nó như một khái niệm toán học mơ hồ, như một nốt nhạc trầm xa xỉ. Nói ra thì đã sao, xa nhau thì đã sao, nhiều khi anh hoang mang trăn trở ghê lắm rồi cũng quyết định im lặng suốt con đường dài…

Nếu thời gian quay trở lại, tự hỏi mình có làm khác không?

Mùa thu đi rồi lại đến, cái lạnh hơi se của thành phố hai mùa đã như gần gũi, thôi chẳng mong thời gian quay lại đâu để rồi trách mình vô tâm, chỉ mong thời gian đừng trôi quá nhanh khi ta gặp lại…
Chắc sẽ sắp thôi vì anh đang viết tiếp cho mùa thu mà!

2 thg 11, 2012

November

What month never says ‘yes’
November ..
i love you more

Tháng mười một
nhắm hờ đôi mắt non
đạp martin lòng vòng khu quy hoạch
nghe nắng tan giòn chảy dài ghi-đông
thấy những hàng lúa xanh bạt ngàn bên kia sông
mơ một lần chạy chân trần trên quãng đồng sau mùa gặt
những gốc rạ khô khốc chờ tàn tro
gió cong queo gieo mình làn nước cũ
thả tiếng cười theo cánh chuồn cuối thu

Tháng mười một
thích ngủ nướng hơn ông mặt trời
chuông keo mặc kệ
ráng vài phút nữa thôi
rồi vội vàng đến trường không thèm đánh răng, rửa mặt
hơ, sao kì? chẳng dám nói chuyện với ai..
lòng vẫn vụng dại
rồi những chiều một mình lang thang
nghe tiếng chuông chùa kịp thở dài
ôm lấy bóng cây giăng khói bên trời mộng du
nỗi buồn đã cũ
mà đầu óc vẫn hoang mang
november bé nhỏ .. em ru gì cho ta nhiều đến thế
những khờ khạo và yêu thương..

Tháng mười một
không còn chùm bằng lăng nở muộn
lòng suôn sẻ có lẽ nên vui
nhớ tiếng mưa rì rào những ngày thi cũ
mưa xa rồi, ừ thì có mùa nước ngập nào mãi ở lại đâu
nỗi nhớ ngọt ngào đến nỗi cô bạn phải cười toe trong hai hàng nước mắt
nghuệch ngoạc những khoảng lặng vô hình trong hồi ức
hoàng hôn đỏ rực
cầu sài gòn lặng thinh
đi về phía mặt trời là xuống phố
bỗng thèm một cái nắm tay giữa những xô bồ
khẽ nhìn nhau- đôi mắt ủ ấm kẻ bơ vơ

Tháng mười một
chưa một lần thì thầm bên tai nhắc rằng đông đã đến
nhớ tóc mây ai hoài phơ phất những ngày hè
nhớ dáng phượng thâm trầm vô tư lự
nhớ tiếng hát ai về mùa thu rất nhẹ
nhớ lá vàng, giật mình kẻ vô cư
thế nhé..
cảm ơn ai đó đã buồn theo nỗi buồn của ta
bâng quơ và hối hả
nghe bước chân ai lao xao đầu ngõ
gió mùa phương nam thường rất nhỏ
vỗ dập dìu, e thẹn giữa nắng đông
nhắn với cô bạn miền bắc rằng: cứ quàng khăn thật chặt
một chiều tan lớp để khăn em bay hiu hiu gió lạnh
ừ thì gió về đâu dễ chiếm tim yêu!


Tháng mười một
gió lạnh tràn về ô cửa sổ
thằng nhóc ngứa cổ ngập ngừng ho
vùi mình vào chăn ấm
mơ giấc nồng hò hẹn người thương ..
.. mới đó thôi mà chẳng còn đây nữa
ta gặp nhau làm gì, sẽ chẳng bao giờ ngoái lại
xuân hạ thu đông hay nắng mưa mắt cận
dừng lại thời gian ơi để nghe hoa mềm cỏ lạ
phiêu rong giữa núi đồi
ta mãi tìm một câu trả lời
đôi khi chỉ là cái cớ cho những xúc cảm dở hơi
vu vơ biết ở đâu tìm?
ta lại vay thêm một chút dại khờ
một chút nhớ nhung dẫu biết không bao giờ trả nổi...
thôi, đừng nói với tôi lời nào nữa
mùa đông ơi, đừng khóc giữa tầng không

What month never says ‘yes’
November ..
 i love you more

Tháng mười một
đông khẽ cựa mình khi chiếc lá cuối cùng rụng
bầu trời kia rơi giọt gì se sắt
cô đơn ùa về- nỗi nhớ trong tôi ngưng lại
mùa đông phương nam nhè nhẹ
cũng đủ lòng rớt lại những xa xôi
Lep Tuyen