Cười tình là cười gì? Tự nhiên nghĩ đến, tại bạn cứ hỏi tôi về chuyện tình yêu, tôi chỉ cười. Không ai biết cả, không ai giải thích cả. Có những nụ cười tình trông rất cô đơn.
Có kẻ chỉ dừng trong thoáng chốc rồi lại lao vào dòng đời bộn bề đang chảy cuộn. Có kẻ dừng chân rất lâu để chẳng biết suy ngẫm gì mà lâu đến thế. Có những kẻ chỉ ngồi vu vơ là thế và cười tình cho qua ngày đoạn tháng. Ở nơi ấy, Sài Gòn là tất cả mà cũng chẳng là gì, người ta luôn có một đống chuyện đáng để làm, kẻ ích kỷ và bấn loạn nào lại muốn được cô đơn giữa chốn đây?
Sài Gòn tháng 11 như vậy đó, se se lạnh như một cô gái đủ đắm say để yêu tất cả, nhưng thừa cô đơn để chẳng của riêng ai. Rồi một chiều, em ngồi bên tôi trong nỗi mênh mang phố thị, đem cả ưu tư rất đỗi dịu dàng, thả trôi thành làn gió. Cả một mùa đông dài lê thê và lạnh lẽo có lẽ sẽ không về, nắng bỗng dưng thành kẻ xa lạ. Kẻ lạ mang một mùi hơi ngột ngạt và chếnh choáng. Nhưng gió đã về, nắng vãn rồi và đông cũng chẳng còn xa nữa. Và thành phố tôi yêu có thể chỉ kịp run rẩy trong chốc lát, trước khi khoác cho mình tấm áo ấm từ những ánh đèn đường, từ những quán hàng nghi ngút khói, từ những góc đường cũ kĩ buông tiếng đùa mông lung.
Sáng nay mở mắt ra không vì đồng hồ kêu, cũng không vì quen giấc, mà vì thấy ngờm ngợm ở mắt. Hóa ra đêm qua quên đóng cửa sổ, sáng đến mùa đông hắt vào phòng một con gió lạnh. Quơ chân đá công tắc quạt. Đã lâu lâu lắm rồi, căn phòng không biết lạnh lẽo là gì, chiếc quạt điện thường ngày vẫn hoạt động hết công suất giờ mỉm cười khựng lại. Những mảnh giấy lăn lốc khắp phòng đang co ro. Cả đôi tay tôi cũng thế, co ro…
Cười tình là cười gì? Tự nhiên nghĩ đến, tại bạn cứ hỏi tôi về chuyện tình yêu, tôi chỉ cười. Không ai biết cả, không ai giải thích cả. Có những nụ cười tình trông rất cô đơn.
... viết vội, 22/2012/2012