22 thg 11, 2012

Con đường tháng năm


Con đường mình đi đã bao nhiêu tuổi? Mọi thứ cứ ngỡ như ngày hôm qua. Mọi bất chợt giữa cuộc đời bộn bề chỉ khiến người ta thêm bối rối. Mọi người thường bảo có nhớ đâu mà quên. Ừ! Phải rồi! Có đến đâu mà đi, có yêu đâu mà chờ. Từ khi nào mình có thói quen chờ tháng năm về rồi lại hững hờ khi tháng năm qua? Tháng Năm những ngày rất xưa là những ký ức vô hình, chả nhớ. Tháng năm của những ngày đã qua là những kỷ niệm mơ hồ, chợt nhớ, chợt đi, cũng không đọng lại chút cảm giác nào. Tháng năm của những ngày hôm qua chỉ mới là phút chốc của yêu thương thoang thoảng. Còn tháng năm bây giờ đã biết chầm chầm trôi. Những cuộc tình tháng năm có bao giờ nồng say như mùa xuân, có bao giờ khao khát như hè đầy nắng, có bao giờ mỏng manh như trời thu hay tha thiết như gió mùa đông. Tháng năm lưng chừng trong mình là một cảm giác có chút luyến tiếc và có chút man mác...
Chẳng phải đó là nỗi nhớ sao? Những người tình tháng năm đi qua như những ngày thu cuối mùa khô khốc nhớ về khoảnh khắc vội vã tránh những cơn mưa đầu hè của Sài Gòn, thế thôi.

Đúng rồi! Sài Gòn tháng năm, em không gay gắt mỗi trưa nắng, không nghẹn ngào mỗi chiều về, cũng không vội vã mỗi sớm mai. Sài Gòn tháng năm tự khi nào em biết trêu chọc con tim tôi. Người ta có quyền trở lại nếu nơi đó đã in hằn dấu chân ai. Người ta có quyền ngoái nhìn những bước chân ra đi và lặng lẽ mong chờ những bước chân trở về. Người ta cũng có quyền tìm kiếm hạnh phúc khi biết rằng nó vẫn ở đâu đây. Những cuộc tình tháng năm vốn dĩ lúc nào cũng dang dở như trong sâu thẳm của nó. Một chút mơ hồ và chông chênh, người vẫn chưa bước vào giấc mơ sớm mai của tôi vậy mà đã ra đi. Hỏi phải làm sao để níu giữ khoảnh khắc đó?

Một cuộc tình bước qua… hai cuộc tình ra đi… một cuộc tình ngỡ ngàng… một cuộc tình vội vàng… một người tình ở lại… Tháng năm ơi! Em mong manh như cái khoảnh khắc giao mùa, chẳng buồn níu kéo điều gì. Tháng năm ơi! Em đến làm gì khi con tim tôi chưa kịp tìm nơi lặng yên. Em khẽ khàng rung nhẹ buổi chiều tàn, màu yêu thương chợt tan theo làn khói. Xúc cảm của tháng ngày khiến con người ta chẳng thể cưỡng lại trái tim. Vậy là đã trót yêu rồi sao? Cũng một chút như cơn ngủ gật trong rạp chiếu phim. Bừng tỉnh dậy hóa ra mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Tìm lại cho riêng mình một tư thế thẳng thớm. Góp nhặt vài mơ hồ để vẹn tròn câu chuyện, tôi đã kể cho người câu chuyện tháng năm của riêng mình. Trước khi người đến tôi sẽ ra đi...
Màu nắng thì chẳng thể xanh. Những cơn mưa đến có khi nào báo trước. Hẹn mùa sau yêu thương sẽ ngóng chờ. Những phút vô hình chợt nhớ rằng cuộc đời là khoảnh khắc ràng buộc nhau.

Nếu cuộc đời là những chuyến đi, mình chỉ dám mong đó là cuộc phiêu lưu của những giấc mơ trên những con đường có lối vào và có lối ra. Nếu những giấc mơ kia là thật thì mình chỉ dám mong đó là chút dư âm của tháng ngày cho mình mãi chầm chậm trên một con đường... tháng năm .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét