7 thg 11, 2012

Viết tiếp cho mùa thu


Khi đứa con gái vô tình đánh rớt nụ cười
Trên mảnh vỡ tình đầu rất mỏng
Đứa con trai nhặt vội
Ấp ủ cả tinh khôi…


Anh dối lòng lắng nghe cái tiếng thu mà có người đã từng cố gọi là ngọt ngào. Ấy thế mà một ngày đẹp trời anh nhìn lên mùa thu rồi lạc giọng: “Có phải em đã giấu mùa thu”. Một chiều thu, em gọi anh chở đi. Anh lạ lẫm nhưng thôi mặc kệ, chuyện gì tới rồi sẽ tới. Rồi anh gặp em lần cuối, lời chia tay nhẹ nhàng trong vụng dại…

Vẫn nhớ, những ngày em hẹn anh góc sân. Thuở ấy, anh thoáng nghĩ ngợi ranh ma, những ý nghĩ chưa biết thế nào là dễ dãi thiệt hơn của đứa con trai còn tuổi tinh nghịch. Em đợi mãi, tờ giấy trong tay chưa kịp gửi…

Lần thứ hai, anh đến nhưng thờ ơ lên giọng: “Có gì không?”. Em dúi vào tay anh-“Đọc đi”. Anh thản nhiên không một phản ứng, chuyện này đã quá quen rồi mà, và anh biết mình phải làm gì trong khoảnh khắc chưa một lần trải qua này chứ. Nhưng anh biết chuyện gì đang xảy ra, không nhớ lúc đó em đã viết những gì mà anh trả lời thư ngắn gọn: “Có người đã giấu mùa thu!”.
Thế rồi em giận, thật kì lạ anh thích cái cách mà em giận, thay vào những ánh nhìn thường ngày quen thuộc là những cái liếc dài cố ý. Có phải vì em là con gái nên rất hay giận hờn, ừ thì giận hờn, ừ thì con nít.
 
Ngày chia tay cuối cấp, đáng lẽ anh không đi nhưng sao vẫn đúng hẹn. Tụi bạn gán ghép, châm chọc cứ như “chúng mình đã với nhau”. Thế rồi anh chở em mà chẳng nói lời nào, thèm một lời ngọt ngào, thèm một cử chỉ đúng nghĩa. Rồi nó sẽ ra sao, có điều gì làm anh không thể. Anh không biết mình đang ở trạng thái gì và cần gì nơi xúc cảm mong manh đó. Lúc đó, với anh nó như một khái niệm toán học mơ hồ, như một nốt nhạc trầm xa xỉ. Nói ra thì đã sao, xa nhau thì đã sao, nhiều khi anh hoang mang trăn trở ghê lắm rồi cũng quyết định im lặng suốt con đường dài…

Nếu thời gian quay trở lại, tự hỏi mình có làm khác không?

Mùa thu đi rồi lại đến, cái lạnh hơi se của thành phố hai mùa đã như gần gũi, thôi chẳng mong thời gian quay lại đâu để rồi trách mình vô tâm, chỉ mong thời gian đừng trôi quá nhanh khi ta gặp lại…
Chắc sẽ sắp thôi vì anh đang viết tiếp cho mùa thu mà!

1 nhận xét:

  1. Phố đã vào mùa sao còn nắng gắt quá em ơi, ta tìm gì trên mảnh đất chưa một lần dấu chân in quen này, ta thâm trầm bên ô cửa nhỏ hứng tiếng mưa rơi vào thinh không cố mường mượng đôi mắt ấy giờ như thế nào, con đường có còn nối tiếp những con đường, đâu có phải chỉ là một thoáng bâng quơ hay một thoáng buồn mà nỗi buồn đang dâng ngập ấy mà tháng ngày lại cứ xoay vần mãi.

    Trả lờiXóa