2 thg 11, 2012

November

What month never says ‘yes’
November ..
i love you more

Tháng mười một
nhắm hờ đôi mắt non
đạp martin lòng vòng khu quy hoạch
nghe nắng tan giòn chảy dài ghi-đông
thấy những hàng lúa xanh bạt ngàn bên kia sông
mơ một lần chạy chân trần trên quãng đồng sau mùa gặt
những gốc rạ khô khốc chờ tàn tro
gió cong queo gieo mình làn nước cũ
thả tiếng cười theo cánh chuồn cuối thu

Tháng mười một
thích ngủ nướng hơn ông mặt trời
chuông keo mặc kệ
ráng vài phút nữa thôi
rồi vội vàng đến trường không thèm đánh răng, rửa mặt
hơ, sao kì? chẳng dám nói chuyện với ai..
lòng vẫn vụng dại
rồi những chiều một mình lang thang
nghe tiếng chuông chùa kịp thở dài
ôm lấy bóng cây giăng khói bên trời mộng du
nỗi buồn đã cũ
mà đầu óc vẫn hoang mang
november bé nhỏ .. em ru gì cho ta nhiều đến thế
những khờ khạo và yêu thương..

Tháng mười một
không còn chùm bằng lăng nở muộn
lòng suôn sẻ có lẽ nên vui
nhớ tiếng mưa rì rào những ngày thi cũ
mưa xa rồi, ừ thì có mùa nước ngập nào mãi ở lại đâu
nỗi nhớ ngọt ngào đến nỗi cô bạn phải cười toe trong hai hàng nước mắt
nghuệch ngoạc những khoảng lặng vô hình trong hồi ức
hoàng hôn đỏ rực
cầu sài gòn lặng thinh
đi về phía mặt trời là xuống phố
bỗng thèm một cái nắm tay giữa những xô bồ
khẽ nhìn nhau- đôi mắt ủ ấm kẻ bơ vơ

Tháng mười một
chưa một lần thì thầm bên tai nhắc rằng đông đã đến
nhớ tóc mây ai hoài phơ phất những ngày hè
nhớ dáng phượng thâm trầm vô tư lự
nhớ tiếng hát ai về mùa thu rất nhẹ
nhớ lá vàng, giật mình kẻ vô cư
thế nhé..
cảm ơn ai đó đã buồn theo nỗi buồn của ta
bâng quơ và hối hả
nghe bước chân ai lao xao đầu ngõ
gió mùa phương nam thường rất nhỏ
vỗ dập dìu, e thẹn giữa nắng đông
nhắn với cô bạn miền bắc rằng: cứ quàng khăn thật chặt
một chiều tan lớp để khăn em bay hiu hiu gió lạnh
ừ thì gió về đâu dễ chiếm tim yêu!


Tháng mười một
gió lạnh tràn về ô cửa sổ
thằng nhóc ngứa cổ ngập ngừng ho
vùi mình vào chăn ấm
mơ giấc nồng hò hẹn người thương ..
.. mới đó thôi mà chẳng còn đây nữa
ta gặp nhau làm gì, sẽ chẳng bao giờ ngoái lại
xuân hạ thu đông hay nắng mưa mắt cận
dừng lại thời gian ơi để nghe hoa mềm cỏ lạ
phiêu rong giữa núi đồi
ta mãi tìm một câu trả lời
đôi khi chỉ là cái cớ cho những xúc cảm dở hơi
vu vơ biết ở đâu tìm?
ta lại vay thêm một chút dại khờ
một chút nhớ nhung dẫu biết không bao giờ trả nổi...
thôi, đừng nói với tôi lời nào nữa
mùa đông ơi, đừng khóc giữa tầng không

What month never says ‘yes’
November ..
 i love you more

Tháng mười một
đông khẽ cựa mình khi chiếc lá cuối cùng rụng
bầu trời kia rơi giọt gì se sắt
cô đơn ùa về- nỗi nhớ trong tôi ngưng lại
mùa đông phương nam nhè nhẹ
cũng đủ lòng rớt lại những xa xôi
Lep Tuyen

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét