18 thg 11, 2012

Loanh quanh


Phòng ở bốn người thì chật không nhúc nhích, hai thằng về quê sao nó rộng mênh mông... Bài tập chưa làm, sách mượn thư viện chưa đọc, nhà cửa chưa dọn. Quần áo phơi chẳng khô, giăng mắc chằng chịt những sợi dây quanh nhà, mùi ẩm mốc tràn ngập khắp. Mọi thứ trước mắt tưởng chừng làm tôi rối bù và lúng túng. Chợt thấy mình giống như một diễn viên xiếc hết thời trên sàn diễn cuộc đời này. Một đôi gánh trên vai từng bước đi thăng bằng trên lưng chừng sợi dây. Bên dưới, vài ba khán giả lưa thưa cũng đã ngủ gục, nhiều người đã bỏ đi về. Họ bận đi theo thần tượng của họ mất rồi. Tôi ngạt thở, sự dũng cảm mất đâu hết, chới với, cơ hồ muốn bám víu vào một chỗ dựa vô hình nào đó chấm dứt ngay những chông chênh thực tai.


Đạp xe tới ngã ba đường thấy ông bán cá đang dọn hàng. Hồi sáng ông bày bán la liệt mấy con cá thành phố. Cá thành phố, cá nuôi trong bể kính, không cần phải lo lắng kiếm ăn, trốn cá lớn, ngóng gió bão. Chúng biết giờ nào mình được ăn. Ăn no nó bơi vòng vòng khỏi suy nghĩ gì, thanh thản hay là vô nghĩa một cuộc đời? Ngẫm nghĩ nếu cuộc sống con người cứ từng ngày từng ngày trôi qua thì có khác gì con cá vàng bơi trong bể? Ừ nhỉ, ngày hôm qua tôi vẫn lướt nhẹ trên con đường quen, vẫn mơ màng và bâng khuâng. Những chú cá đó chưa kịp yêu, chưa biết yêu thì đã ra chợ rồi, chúng đâu phải cá nuôi lấy giống. Sức trẻ đang căng đầy mà chưa kịp làm gì cho ai, giúp ai thì đã nằm đây, giữa trưa nắng, chiều mốc, phơi bụng, há mỏ, nghe hơi gió từ cây quạt đuổi ruồi phe phẩy trên đầu. Con nào cũng to bé đều nhau, như nhau; thủ thỉ, xong một kiếp đời…

Rẽ vô trường gặp anh bạn cũ:
- Bạn gái đâu mà đi có một mình vậy?
- Bạn gái? Há… chắc xe này không còn chở nổi người ta!

Mà… tôi đang đi đâu… đi một mình… loanh quanh.


Ngày mai tìm lại mùa lá rụng cho lần cuối tôi nghẹn lời nhìn về đôi mắt em bối rối, xanh xao ngày vụng dại. Tưởng chừng những lời yêu thương kia sẽ ngủ vùi, sự quyến luyến bất ngờ đến nỗi tôi cũng không tin là có thật. Trời đằng tây bắt đầu xuất hiện những ánh đo đỏ dò dẫm qua từng dải mây nhuốm màu hoàng hôn có gió. Gió thổi những bụi đất và lá khô, gió ràn rạt thổi qua mờ nhạt đủ khiến những đám mây co ro rồi tan biến. Những con đường se lạnh, rùng mình trong bụi bặm mỏng mảnh, chỉ có đất đá gồ ghề vươn mình bình yên và trầm lặng, căn nhà nhỏ chênh vênh bên mấy hàng tường xuân khô tàn sau mấy ngày nắng, giờ bị gió quật xác xơ mà rung rinh đến tội. Tiếng chổi xào xạc của cô lao công đều đặn như cố tình vẽ thêm cho tiếng gió cái tình buồn trơ chọi. Chợt thấy nhớ đôi gánh ai đó vừa quăng trên sàn diễn. Vài ba khán giả đã thức, lơ ngơ đi tìm người diễn viên vô danh.

Mà… tôi lại đi đâu… vẫn một mình… loanh quanh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét