8 thg 1, 2012
Hiền
Hắn khẽ ngoắc đầu sang nhìn mình cười. Mình bỗng e ngại cái nhìn đó, có một thứ gì đó phù phiếm len lỏi vào trong nụ cười của hắn, cuốn mình vào trong những suy nghĩ hồ hoặc bất chợt.
Hắn tên Quân. Và hắn vẫn còn nhớ tên tôi. Hai đứa tình cờ gặp nhau trên chuyến xe đò cuối ngày về Đồng Nai. Nếu không có cuộc hội ngộ tình cờ này tôi nghĩ chắc cũng chẳng bao giờ hai đứa có cơ hội gặp lại. Kết thúc cấp Hai, cuộc đời mỗi đứa rẽ sang một hướng khác nhau. Hắn bỏ học, gia đình chuyển lên thành phố. Tôi tiếp tục lên học cấp Ba trên trường huyện. Tôi và hắn đã từng khá thân nhau, đã từng thôi, rồi tôi có phần xa lánh hắn khi hắn tham gia vào những cuộc chơi tháng ngày và bỏ bê việc học, mà cũng có lẽ một phần khi dần hiểu chuyện, tôi nhận ra cuộc sống của chúng tôi khác hẳn nhau.
Nhà hắn giàu nhất nhì xóm, ba mẹ hắn thuộc tuýp “đại gia mới nổi” nhờ được vài vụ mùa “bội thu”, tất nhiên hắn cũng dần mang trong mình cái chất “con đại gia” mới nổi đó. Nhà tôi thì nghèo, gia đình vất vả quanh năm mới đủ ăn đủ mặc nên ba tôi coi trọng việc học hành ghê lắm, để sau này kiếm được cái nghề “trí thức” nở mày nở mặt với họ hàng, láng giềng.
Gặp tôi, hắn vui ra mặt rồi rối rít hỏi han này nọ. Hắn nói về quê để trốn tránh bọn giang hồ nào đó mà tôi cũng chẳng rõ. Hắn phục tôi sao kiên trì học hành đến thế, còn hắn giờ lêu lổng không công ăn việc làm. Tôi cũng ra vẻ tay bắt mặt mừng với hắn, trong lòng dâng lên sự tiếc rẻ cho con người này. Nhớ khi xưa, hai đứa quấn quít nhau lắm, chuyện gì cũng làm chung, cùng đạp xe đến trường, cùng ra đồng bắt cua, cùng tắm ao, cùng những ước mơ, hoài bão… Tôi biết hắn nên học kém nên tranh thủ thời gian qua giúp kem hắn học, tình bạn có lẽ sẽ rất vững bền nếu không có sự hiện hữu của đồng tiền làm con người ta mờ mắt.
Gia đình tậu cho hắn một con xe máy đời mới, hắn ra sức thả ga trên đường nhựa vắng, còn tôi vẫn lặng lẽ đổ bóng trưa trên con đường cũ. Hắn gia nhập vào chúng bạn đường phố, tuyên bố chấm dứt “tình bạn” với tôi. Từ đó, con đường của chúng tôi đã thực sự phân hai, không còn chung nữa. Ừ thì trách cứ gì thời thơ dại nhưng không hiểu sao trong lòng tôi cứ dâng lên nỗi ngờ ngại vô hình, một tí ghen tỵ nhỏ nhoi len lỏi dần lên. Hắn nói nhà hắn giờ còn giàu hơn xưa, tôi cười. Hắn ăn mặc rất mốt, tóc nhuộm vàng hoe được tỉa tót rất bài bản. Tôi lại tự cười trong lòng, nói đùa: “Giờ nhìn mày mốt quá, tao nhận không ra”.
Hắn vừa cười lớn vừa đập vai tôi: “Hơn năm năm rồi còn gì!”
-Ừ, tao cũng không hiểu, có lẽ do thời gian làm cho con người ta lạ lẫm với nhau-Tôi ra vẻ than trách.
-Nếu thế sao tao vẫn nhận ra mày ngay từ đầu- Hắn tự hào.
-Thì do tao ít thay đổi-Tôi ngắn gọn, khẽ nhìn dòng xe chạy ngược chiều, lòng man mác vạt nắng chiều vương vãi.
Hắn nghĩ ngợi gì đó hồi lâu, rồi lảnh trách sang chuyện khác. Hắn hỏi han chuyện học hành rồi nhận xét cách sống của tôi. Tôi bình thản. Hắn nói tôi sống ở thành phố mấy năm rồi sao “hiền” thế, lại ốm tong teo nữa. Tôi cười nhạt. Cuộc sống sinh viên của tôi là chuỗi ngày bận rộn trên trường kĩ thuật, rồi làm thêm kiếm tiền. Nhiều khi thấy mình sao tham lam, cái gì cũng muốn tốt cả rồi tất cả khi không thể kìm nén được nữa dồn lại, đến một ngày tôi bệnh liệt giường. Mệt mỏi, chán chường, cũng không dám nói với gia đình, chỉ có vài đứa bạn thân tới an ủi, chăm sóc, động viên. Đôi khi đó cũng chính là bước nhảy cho tôi thêm động lực trong cuộc sống. Nếu bất chợt hỏi vài đứa bạn thân nhận xét về tôi, câu đầu tiên chúng luôn nói là: ”Mày hiền quá Tuyển ơi!”
Ừ, hiền thì sao, điều đó đâu có nghĩa là yếu đuối. Thấy thế đôi lần muốn quyết tâm refeshlại chính mình: thay đổi cách nói chuyện, thay đổi cách ăn mặc, đi chơi nhiều hơn với bạn bè... Rồi chợt nhận ra mình khờ khạo quá! Mình vẫn vậy, chẳng thay đổi gì. Nếu được, tôi đã không như bây giờ, biết đâu mình cũng như Quân, thay đổi rồi trở thành một tay ăn chơi, đánh mất bản thân và những gì tốt đẹp.
Cơn gió chợt mạnh lên, lại cuốn tôi vào ý nghĩ “thay đổi bản thân” đó, chòng chành mãi, tôi vươn tay ra giữ lại chính mình…
7 thg 1, 2012
Tiếng năm mười
Không gian im ắng. Đèn đường sáng một thứ ánh vàng dịu nhẹ nhưng lạnh lẽo, sân ông Sáu không cần phải bật đèn neon như mọi ngày nữa, có phải vì thế mà vắng bóng lũ trẻ con nô đùa. Từ ngày có đèn đường, cuộc sống mọi người trong xóm như có phần sáng sủa thêm, nhưng sao tôi vẫn thấy ngờ ngợ một cảm giác hụt hẫng thứ gì đó quen thuộc. Sao không còn thấy lũ trẻ con chơi trong ngoài ngõ nhỏ .. sao không còn nghe tiếng năm mười ngày nào ..
Năm .. mười .. mười lăm ..
thằng Đoan dõng đạc từng tiếng một, mặt úp vào gốc xoài; tụi con trai đứa thì trèo lên kho lúa, đứa thì núp mình dưới đống rơm, nhóc Tèo khôn lỏi trèo lên cây mít góc sân, cạnh cây xoài sát ngay trên đầu thằng Đoan, ở đây Tèo nhà ta chỉ cần thấy Đoan sơ hở rời xa gốc mít một tí là phóng xuống ngay. Tụi con gái cũng không vừa, đứa thì trốn trên chiếc máy cày cũ, nhỏ Liên thì nép mình sau rặng tre ngà, bé Na nhỏ tuổi nhất cũng biết ngụy trang bằng hai lá đu đủ khô, mà Na ơi, để hở cái bím tóc đỏ rồi kìa! Cây cối xung quanh um tùm như bao che và ủng hộ, cũng phải, cây lá này là cây lá của quê hương, là người bạn có từ rất lâu với bao điều bí mật của lũ trẻ, mà cây ơi: “Đừng cười nhé!”, dặn thế rồi mà “Gió cứ đung đưa!”. Tôi nhảy xuống cái hố đất sâu mà bữa trước thấy có vài người trên xã xuống đào, nghe nói là đào để làm đèn đường gì đó nhưng tôi không để ý, chỉ biết trốn nơi này sẽ làm cho "cu Đoan" mỏi giò đi tìm mất thôi, mà ai biểu chơi oẳn tù tì thua cơ chứ hả Đoan?
Sân nhà ông Sáu vừa rộng vừa thoáng, ông thường bật đèn mỗi tối sáng trưng một góc xóm nên tụi con nít tập trung ở đây chơi đùa là điều đương nhiên. Từ ngày biết chúng tôi tối nào cũng ở đây, ông Sáu càng ủng hộ, thỉnh thoảng cho chúng tôi nải chuối cau chín hay rổ mận ngọt lịm. Ông Sáu sống một mình, dạo trước hay thấy con cái ông dẫn cháu về chơi mỗi hè nhưng giờ không còn nữa, chúng lớn hết cả rồi. Có lần, tụi tôi nghe ông có nhắc đến vài kỉ niệm, về gia đình, về chốn bình yên nào đó cho những ước ao cuối đời. Người già hay hoài niệm, thời gian với họ như người bạn thân mà dễ dãi. Đôi mắt sâu mờ nhạt ấy, tôi không hiểu đã chứa trong đó bao nhiêu đắng cay và tủi khổ, không hiểu chốn bình yên nơi đâu sẽ đưa ông về lại hạnh phúc. Ông như chiếc lá vàng với những đốm nâu khắc khoải chờ ngày thu về rụng, về với cát bụi, đời có vui hơn…
Trở lại với cuộc chơi, tất cả chúng tôi như đang sẵn sàng cho một cuộc phục kích gian truân nào đó mà những trong cuộc mới thấu hiểu, tất nhiên người thấu hiểu nhất nỗi gian truân đó không ai khác ngoài thằng Đoan. Sau khi đếm đến khoảng hai trăm, Đoan bắt đầu hé mắt rảo quanh một lượt. Tất nhiên nó sẽ nhận ra những nơi mà tụi bạn hay trốn nhưng nó cũng không dám rời xa ngay gốc xoài kẻo có đứa nào đó trốn ở gần. Đoan không phải tay vừa. Bé Na và nhỏ Liên nhanh chóng bị phát hiện, sau đó nhóc Bo cũng không thoát. Tèo nhà ta dù có khôn ngoan đến mấy cũng không lọt khỏi tay thằng Đoan, nghe tiếng rúc rích kì lạ, nó nhìn ngay lên cây mít nhà ông Sáu, la to: “Xí thằng Tèo!”. Nhóc Tèo tấm tức và hụt hẫng tụt xuống.
.. Còn tôi, Đoan sẽ phải tìm kiếm rất lâu, bởi vì con người tôi hay hoài niệm, rất khó để dứt ra được những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ, Đoan có lẽ phải cùng chúng bạn dần tìm về những kí ức ngày nào, về trò chơi trốn tìm nhà ông Sáu, tôi sẽ đứng ngay gốc xoài, chẳng cần trốn đâu cả, tôi sẽ mỉm cười với chúng bạn, thật đấy, không phải chơi ăn gian đâu!
Tâm hồn con người thật kỳ lạ. Hay đúng hơn, tâm hồn con trẻ thật kỳ lạ, lạ lắm ..
.. năm .. mười .. mười lăm ..
Linh cảm
Thế là hai mươi năm đã trôi qua .. thời gian thật kì lạ, nhiều khi trôi nhanh quá bất ngờ, rồi lắm khi ngưng lại, im bặt. Mới ngày nào vẫn đó đứa nhóc tám tuổi ngơ ngác trên gác xép, nhìn nền trời chiều xanh quá đỗi, thế mà nước mắt cứ rơi rơi ..
Ai chẳng có một tuổi thơ - dù đó đẹp bình dị hay bão dông thì có khi nào trong cuộc đời mơ ước của chúng ta một lần tìm về đó, tìm lại cánh diều vút cao rồi ngủ quên mình trong làn gió hay chú bướm vàng thơ thẫn gì lạc giữa giàn bầu còn chớm nụ .. vẫn sẽ nghe bầy ong vàng lao xao vỡ tổ trong vườn và chú dế nhỏ thao thức trong đêm; vẫn mơ chiếc bánh ú, bánh tét xinh xinh ngày Tết ba làm hay manh áo cũ thơm mùi tay mẹ giặt ngày nắng. Và một lần nữa ta sẽ phập phồng cùng cánh én tháng Giêng mơ màng khép lại những đêm trắng mùa đông, cho rộn ràng tiếng mai bừng bừng trước ngõ, cho hanh hao chút kí ức phai màu-tuổi thơ đi qua mất rồi ... mùa xuân tuổi thơ cũng thế?
Không muốn thừa nhận rằng mình có một tuổi thơ tẻ nhạt, suốt ngày lẫn quẩn quanh xó nhà. Là đứa mơ mộng, khi buồn nó hay chập chờn những ý nghĩ mông lung, để tâm hồn bay đến những nơi xa lạ kì diệu nào đó không hiểu, hay trong những giấc mơ không biết tên, mong vài lần thoát khỏi cảnh cuộc sống hẹp hòi, tẻ nhạt. Thích những ngày Tết, duy nhất những ngày đó bọn con nít được thả lỏng, ngay cả người lớn trong cũng tự cho mình những phút giây buông thả, và họ cũng chả buồn để ý bọn con nít chúng tôi làm gì nữa. Tôi cứ vui sống cả năm trong duy nhất cái ngày như thế! Chúng tôi thường tụ tập lại vui đùa, tán chuyện rồi bày ra các trò phá hoại ngây ngô gì đó mà người lớn nếu có biết thì cũng tươi cười cho qua, thích câu mắng của bà:” Cha tụi bây!” mỗi khi “kế hoạch” bị bại lô, cảm thấy có chút gì đó yêu thương? Mà sao bây giờ tình cảm bà cháu ơ thờ, xa cách quá. Kỉ niệm duy nhất với bà mà tôi nhớ là khi học lớp Hai, đi học về tôi đứng bên này í ới gọi bà dẫn qua đường, thế là bà chỉ đứng bên này thấy không còn xe thì gọi, tôi chạy ùa qua vừa lo vừa sợ .. thế là kể từ ngày sau tôi tự qua đường mà không cần đến ai cả ..
Xuân đi qua - Xuân trở lại nhưng có những mùa xuân mãi mãi không còn. Và rồi sẽ có cánh én tháng Hai dạt mình trên đồng chào hoàng hôn về lại rừng núi, nghĩa là xuân đi qua rồi đó, vậy nên khúc ca đó sống trong tôi bằng hình ảnh chim én về ngàn, nó hun hút một nỗi buồn sâu kín, chút hứa hẹn nhưng xa vời .. Tôi như kẻ bị bỏ bùa mê, bị bao vây trong những bộn bề cảm xúc, lắm khi tự hỏi mình có bỏ quên đâu đây trái banh nhựa, con cù quay, hòn bi hay tiếng năm mười dong dỏng ngày nào, lũ nhóc lăng xăng dưới sân nhà, dưới ánh trăng đôi lần gục đầu trên lũy tre ngà ngà say gió .. cũng là khi mình quá vội vàng mà lỡ một bức thư trao nhanh tay của ai, lỡ tặng người ánh mắt kiêu kì, bất chợt làm cho phút giây ngỡ ngàng rồi đắm đuối hay lỡ một cái hẹn tình cờ, rồi hanh hao đôi lần cái bản chất ai kia vốn dĩ rất ư là lạnh lùng, thế là cá biệt, thế là lỡ làng tất cả.
Giữa trời xuân, tự nhiên thích mường tượng lại những ngày thu ảm đạm, nhìn những mầm xuân mơn mởn mà nhớ màu lá thu rụng tơi bời góc sân, xuân chín vàng màu hoa, còn thu hoang tàn màu lá
”Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng
Với của hoa tươi muôn cánh rã
Về đây đem chắn nẻo xuân sang.”
Phố
Anh vẫn biết từ ngày em lạnh lùng qua lối bỏ những màu hoa sót lại, phốbuồn, mơ dạn dĩ bước chân ta ngày nông nổi, mơ một lần tìm những mùa hoa bình yên trên lối, có thể như thế, vẫn là mơ!
Mùa về trên phố, giống như khúc dạo đầu mơ hồ của tình yêu. Không thể biết nó đến và sẽ ra đi lúc nào. Cảm giác nuối tiếc và nhớ nhung ấy vẫn nguyên sơ như cái ngày tung bay theo những ước mơ về nơi xa lạ.Thỉnh thoảng nỗi cô đơn thở khẽ vì những ngày lễ dài, phố buồn hoe, vắng những bóng người len lỏi, quen rồi, những góc phố dài hun hút giờ tranh thủ thở dồn, tôi lang thang mãi trong con đường bé tẹo, chân cứ rầm rực mà lảo đảo điên cuồng đến phát dại, không dừng lại, vì sợ dừng lại ngồi một chỗ để mớ cảm xúc vạch vòi trào ra trong tiếng khô khốc của những phút lặng thầm một lời độc thoại ngắn ngủi, đọc vài dòng chữ bâng quơ, nhìn một vài bức hình chẳng tròn bố cục, một thước phim cũ thở dài trong phút chót … là lại thấy hồ hoặc và lạ lẫm! Cô đơn đôi khi làm người ta hoang mang đến khờ khạo! Phố cười. Dịu dàng và lặng yên.
Ở Sài Gòn. Ta đã lâu rồi không biết yêu phố nhiều nữa. Phố trong ta đơn thuần như một phần linh hồn và suy nghĩ của dân Sài thành, xa lạ nhưng đủ nụ cười để gọi tên những con đường, hàng cây.. Người ta chỉ cần biết nhau, đâu phải có nhau? Cô bạn ngồi lơ đễnh tay quay lòng vòng ly sting đỏ choét đang đổ mô hôi lạnh toát. Tháng năm trêu ngươi! Trong phút chốc, đám hoa dại quằn xuống vì những bọt nước trắng pha màu lục nhạt, cuối cùng bơ vơ đành lòng ngả rạp theo cơn gió và sức mạnh dẫu nhẹ nhàng thôi của khoảnh khắc nửa mưa nửa nắng. Tôi chẳng nói gì, chỉ rướn môi, mặc một bờ vai dựa dẫm. Ừ, thì chỉ cần biết nhau, ai cần!
Ơi, cái phố méo xẹo những cây, những ngôi nhà cao thấp. Chắc phố buồn lắm đấy, vì vắng bóng ta thơ thẫn những bước dài, vắng một giọng cười... Ao ước lắm, một lần gặp bạn, một lần nữa thôi cũng được ta sẽ nói hết, ta sẽ nói hết tất cả con tim. “Phố đừng cười nhé, dặn thế rồi mà lá vẫn cứ reo reo! “. Sao khi ở gần với phố, chẳng chịu yêu phố nhiều hơn nữa, để bây giờ hối tiếc .. ừ, thời gian .. Phố vẫn mơ mộng như hồi mới quen, ta nhìn phố lạ lẫm những ngày đầu hạ, thời gian nhè nhẹ cái màu hấp hé roi rói của hoàng lan mà ngày xám tro hôm nọ đã làm cho hồi sinh trở lại. Đừng giận gì cho đời bớt tẻ nhạt tôi ơi, có giận chăng màu trời xanh thẫm vào ánh mắt em nhòa nhòa, sao trong trong đến thế!
[Những ngày đầu của tháng năm, nắng gay rộn lòng người, muốn cầm điện thoại lên và gọi cho người thương rồi chẳng để nói gì cả, đơn giản chỉ để chắc rằng tôi còn đang tồn tại, đang thương và vẫn nhớ một người!]
Nhật kí Chàng mười lăm
Cái gì mà chúng ta học được
ở tuổi thơ thì luôn còn mãi.
CERVENTES
Cậu nhớ cái lối mòn sau vườn ngoại dẫn ra tận cánh đồng, nhớ cây ổi góc trái vườn, bụi tre cuối lối, nhớ những lần trú mưa dưới hàng chuối thơm lừng mùi mủ, khe nước chảy dài theo tàu lá xuống văng những hạt đất li ti lấm lem lên đôi chân nhỏ. “ Mưa, đừng to quá, không khéo lại đục ngầu cái ao ta mới đào!” Nhớ cái trò nghịch ngợm lấy đá đất chặn những mạch nước ngầm, rồi thành cái vũng nước nhỏ, bỏ rong rêu và những chú ốc nhỏ vào trong, thi thoảng có chú cá lòng tong lạc vào “quần xã” thế rồi mắc kẹt luôn, họa may chỉ đợi những cơn mưa làm đất đá hòa ra mở lối, và cũng có thể chú sẽ thích ở luôn trong đó để “cai trị” cái vương quốc tí hon bình yên của mỉnh còn hơn tha thẩn quanh những gốc lúa xanh cao khuất nền trời. Có một thời cậu cũng ở trong cái vương quốc của riêng mình như thế!
Cậu nhớ con đường vào rẫy ngoại những năm nào, mùa mưa lầy lội và sình lầy. Ba phải dẫn bộ qua những vũng nước sâu, thế mà cậu vẫn được ngồi trên xe, xe cứ xóc lên từng đợt, miệng líu lo bài hát thuộc lòng, thấy trong những giọt mồ hôi của ba có nụ cười trong vắt. Thương ba vô ngần!
Cậu nhớ những năm cấp ba, nhớ cái màu xám bạc của nền trời trên vườn chùa, nhớ cùng đứa bạn thân trèo lên ngọn thác cao, nằm ngửa mặt trên tảng đá nhìn cây, nhìn trời, nhìn mây có khi hết cả buổi sáng thứ bảy rồi có khi lại đạp xe long dong hết cả buổi chiều. Cậu, và cùng cái nền trời xám bạc đó cứ lớn dần lên theo năm tháng. Thậm chí đến giờ, vài đứa bạn vẫn như tình cờ nhìn rất lâu rồi nói hình như trong mắt cậu vừa có mây xám ngang qua.
Khi đó cậu tuổi mười lăm, bước vào ngôi trường cấp ba, học lớp chọn, chưa có bạn. Ngồi gần cửa sổ, cứ thích ngắm những cơn mưa bất chợt đầu mùa, lòng nao nao hoài tấm thảm be bé dệt bằng chi chít hoa khế rụng bờ giếng .. vỡ tan tành. Không hiểu lòng cứ buồn điều chi. Màu tím da diết đó như an ủi cậu cả một thời mới lớn-cái tuổi bất chợt vui bất chợt buồn đó. Hôm nọ, tình cờ thấy tấm ảnh cũ, cậu đứng tách riêng ra chúng bạn, màu mắt chàng trai làm cậu chợt hiểu ra một câu thơ cũ mà khi xưa ở cái tuổi đó cậu không tài nào viết nên câu cảm nhận cho dòng thơ chính luận, và cũng không thể hiểu tại sao tác giả lại viết một câu như vậy, “tuổi buồn như giọt nước trong lá sen”, ôi! cái buồn của tuổi, nhẹ nhàng và mãi đến tận giờ không thể gọi tên.
Gốc khế bây giờ vắng bóng bà ngày ngày ra múc nước, tối tối nghe tiếng ếch kêu từ tận sâu đáy giếng vọng lên từng hồi, lòng bất chợt nguôi ngoai. Con đường vào rẫy lán nhựa phẳng lì, chạy một mạch là tới không kịp nghĩ suy. Dòng đời vẫn thế cứ trôi, cậu như cánh chim bay đi rất vội về phía xa chân trời, năm năm qua nhanh như cơn gió, mơ gì hoài những ánh mắt và nụ cười cũ đã thôi không nhạt nhòa trong dĩ vãng.
Có người trách cậu hay quên .. đấy thôi, đã từ lâu, những hoài niệm hay mong mỏi một thời thì cũng không còn mang tên tuổi hạ nữa, vãn rồi, người đi về quên vạt áo trắng bay.. Yêu thương của một thời nông nổi, tiếng hát cô bé vọng bên giàn hoa và có khi nào thức giấc thấy mình thật lạ mỗi sớm mai ?
..Nếu biết thế cậu sẽ giữ mãi khoảnh khắc của một thời, thôi thì trang nhật kí cứ để ngỏ ở đấy cho một chàng từng mười lăm…
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

