8 thg 1, 2012

Hiền


Hắn khẽ ngoắc đầu sang nhìn mình cười. Mình bỗng e ngại cái nhìn đó, có một thứ gì đó phù phiếm len lỏi vào trong nụ cười của hắn, cuốn mình vào trong những suy nghĩ hồ hoặc bất chợt.

Hắn tên Quân. Và hắn vẫn còn nhớ tên tôi. Hai đứa tình cờ gặp nhau trên chuyến xe đò cuối ngày về Đồng Nai. Nếu không có cuộc hội ngộ tình cờ này tôi nghĩ chắc cũng chẳng bao giờ hai đứa có cơ hội gặp lại. Kết thúc cấp Hai, cuộc đời mỗi đứa rẽ sang một hướng khác nhau. Hắn bỏ học, gia đình chuyển lên thành phố. Tôi tiếp tục lên học cấp Ba trên trường huyện. Tôi và hắn đã từng khá thân nhau, đã từng thôi, rồi tôi có phần xa lánh hắn khi hắn tham gia vào những cuộc chơi tháng ngày và bỏ bê việc học, mà cũng có lẽ một phần khi dần hiểu chuyện, tôi nhận ra cuộc sống của chúng tôi khác hẳn nhau.

Nhà hắn giàu nhất nhì xóm, ba mẹ hắn thuộc tuýp “đại gia mới nổi” nhờ được vài vụ mùa “bội thu”, tất nhiên hắn cũng dần mang trong mình cái chất “con đại gia” mới nổi đó. Nhà tôi thì nghèo, gia đình vất vả quanh năm mới đủ ăn đủ mặc nên ba tôi coi trọng việc học hành ghê lắm, để sau này kiếm được cái nghề “trí thức” nở mày nở mặt với họ hàng, láng giềng.

Gặp tôi, hắn vui ra mặt rồi rối rít hỏi han này nọ. Hắn nói về quê để trốn tránh bọn giang hồ nào đó mà tôi cũng chẳng rõ. Hắn phục tôi sao kiên trì học hành đến thế, còn hắn giờ lêu lổng không công ăn việc làm. Tôi cũng ra vẻ tay bắt mặt mừng với hắn, trong lòng dâng lên sự tiếc rẻ cho con người này. Nhớ khi xưa, hai đứa quấn quít nhau lắm, chuyện gì cũng làm chung, cùng đạp xe đến trường, cùng ra đồng bắt cua, cùng tắm ao, cùng những ước mơ, hoài bão… Tôi biết hắn nên học kém nên tranh thủ thời gian qua giúp kem hắn học, tình bạn có lẽ sẽ rất vững bền nếu không có sự hiện hữu của đồng tiền làm con người ta mờ mắt.

Gia đình tậu cho hắn một con xe máy đời mới, hắn ra sức thả ga trên đường nhựa vắng, còn tôi vẫn lặng lẽ đổ bóng trưa trên con đường cũ. Hắn gia nhập vào chúng bạn đường phố, tuyên bố chấm dứt “tình bạn” với tôi. Từ đó, con đường của chúng tôi đã thực sự phân hai, không còn chung nữa. Ừ thì trách cứ gì thời thơ dại nhưng không hiểu sao trong lòng tôi cứ dâng lên nỗi ngờ ngại vô hình, một tí ghen tỵ nhỏ nhoi len lỏi dần lên. Hắn nói nhà hắn giờ còn giàu hơn xưa, tôi cười. Hắn ăn mặc rất mốt, tóc nhuộm vàng hoe được tỉa tót rất bài bản. Tôi lại tự cười trong lòng, nói đùa: “Giờ nhìn mày mốt quá, tao nhận không ra”.

Hắn vừa cười lớn vừa đập vai tôi: “Hơn năm năm rồi còn gì!”

-Ừ, tao cũng không hiểu, có lẽ do thời gian làm cho con người ta lạ lẫm với nhau-Tôi ra vẻ than trách.

-Nếu thế sao tao vẫn nhận ra mày ngay từ đầu- Hắn tự hào.

-Thì do tao ít thay đổi-Tôi ngắn gọn, khẽ nhìn dòng xe chạy ngược chiều, lòng man mác vạt nắng chiều vương vãi.

Hắn nghĩ ngợi gì đó hồi lâu, rồi lảnh trách sang chuyện khác. Hắn hỏi han chuyện học hành rồi nhận xét cách sống của tôi. Tôi bình thản. Hắn nói tôi sống ở thành phố mấy năm rồi sao “hiền” thế, lại ốm tong teo nữa. Tôi cười nhạt. Cuộc sống sinh viên của tôi là chuỗi ngày bận rộn trên trường kĩ thuật, rồi làm thêm kiếm tiền. Nhiều khi thấy mình sao tham lam, cái gì cũng muốn tốt cả rồi tất cả khi không thể kìm nén được nữa dồn lại, đến một ngày tôi bệnh liệt giường. Mệt mỏi, chán chường, cũng không dám nói với gia đình, chỉ có vài đứa bạn thân tới an ủi, chăm sóc, động viên. Đôi khi đó cũng chính là bước nhảy cho tôi thêm động lực trong cuộc sống. Nếu bất chợt hỏi vài đứa bạn thân nhận xét về tôi, câu đầu tiên chúng luôn nói là: ”Mày hiền quá Tuyển ơi!”

Ừ, hiền thì sao, điều đó đâu có nghĩa là yếu đuối. Thấy thế đôi lần muốn quyết tâm refeshlại chính mình: thay đổi cách nói chuyện, thay đổi cách ăn mặc, đi chơi nhiều hơn với bạn bè... Rồi chợt nhận ra mình khờ khạo quá! Mình vẫn vậy, chẳng thay đổi gì. Nếu được, tôi đã không như bây giờ, biết đâu mình cũng như Quân, thay đổi rồi trở thành một tay ăn chơi, đánh mất bản thân và những gì tốt đẹp.

Cơn gió chợt mạnh lên, lại cuốn tôi vào ý nghĩ “thay đổi bản thân” đó, chòng chành mãi, tôi vươn tay ra giữ lại chính mình…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét