7 thg 1, 2012

Tiếng năm mười




Không gian im ắng. Đèn đường sáng một thứ ánh vàng dịu nhẹ nhưng lạnh lẽo, sân ông Sáu không cần phải bật đèn neon như mọi ngày nữa, có phải vì thế mà vắng bóng lũ trẻ con nô đùa. Từ ngày có đèn đường, cuộc sống mọi người trong xóm như có phần sáng sủa thêm, nhưng sao tôi vẫn thấy ngờ ngợ một cảm giác hụt hẫng thứ gì đó quen thuộc. Sao không còn thấy lũ trẻ con chơi trong ngoài ngõ nhỏ .. sao không còn nghe tiếng năm mười ngày nào ..

Năm .. mười .. mười lăm ..

thằng Đoan dõng đạc từng tiếng một, mặt úp vào gốc xoài; tụi con trai đứa thì trèo lên kho lúa, đứa thì núp mình dưới đống rơm, nhóc Tèo khôn lỏi trèo lên cây mít góc sân, cạnh cây xoài sát ngay trên đầu thằng Đoan, ở đây Tèo nhà ta chỉ cần thấy Đoan sơ hở rời xa gốc mít một tí là phóng xuống ngay. Tụi con gái cũng không vừa, đứa thì trốn trên chiếc máy cày cũ, nhỏ Liên thì nép mình sau rặng tre ngà, bé Na nhỏ tuổi nhất cũng biết ngụy trang bằng hai lá đu đủ khô, mà Na ơi, để hở cái bím tóc đỏ rồi kìa! Cây cối xung quanh um tùm như bao che và ủng hộ, cũng phải, cây lá này là cây lá của quê hương, là người bạn có từ rất lâu với bao điều bí mật của lũ trẻ, mà cây ơi: “Đừng cười nhé!”, dặn thế rồi mà “Gió cứ đung đưa!”. Tôi nhảy xuống cái hố đất sâu mà bữa trước thấy có vài người trên xã xuống đào, nghe nói là đào để làm đèn đường gì đó nhưng tôi không để ý, chỉ biết trốn nơi này sẽ làm cho "cu Đoan" mỏi giò đi tìm mất thôi, mà ai biểu chơi oẳn tù tì thua cơ chứ hả Đoan? 

Sân nhà ông Sáu vừa rộng vừa thoáng, ông thường bật đèn mỗi tối sáng trưng một góc xóm nên tụi con nít tập trung ở đây chơi đùa là điều đương nhiên. Từ ngày biết chúng tôi tối nào cũng ở đây, ông Sáu càng ủng hộ, thỉnh thoảng cho chúng tôi nải chuối cau chín hay rổ mận ngọt lịm. Ông Sáu sống một mình, dạo trước hay thấy con cái ông dẫn cháu về chơi mỗi hè nhưng giờ không còn nữa, chúng lớn hết cả rồi. Có lần, tụi tôi nghe ông có nhắc đến vài kỉ niệm, về gia đình, về chốn bình yên nào đó cho những ước ao cuối đời. Người già hay hoài niệm, thời gian với họ như người bạn thân mà dễ dãi. Đôi mắt sâu mờ nhạt ấy, tôi không hiểu đã chứa trong đó bao nhiêu đắng cay và tủi khổ, không hiểu chốn bình yên nơi đâu sẽ đưa ông về lại hạnh phúc. Ông như chiếc lá vàng với những đốm nâu khắc khoải chờ ngày thu về rụng, về với cát bụi, đời có vui hơn…

Trở lại với cuộc chơi, tất cả chúng tôi như đang sẵn sàng cho một cuộc phục kích gian truân nào đó mà những trong cuộc mới thấu hiểu, tất nhiên người thấu hiểu nhất nỗi gian truân đó không ai khác ngoài thằng Đoan. Sau khi đếm đến khoảng hai trăm, Đoan bắt đầu hé mắt rảo quanh một lượt. Tất nhiên nó sẽ nhận ra những nơi mà tụi bạn hay trốn nhưng nó cũng không dám rời xa ngay gốc xoài kẻo có đứa nào đó trốn ở gần. Đoan không phải tay vừa. Bé Na và nhỏ Liên nhanh chóng bị phát hiện, sau đó nhóc Bo cũng không thoát. Tèo nhà ta dù có khôn ngoan đến mấy cũng không lọt khỏi tay thằng Đoan, nghe tiếng rúc rích kì lạ, nó nhìn ngay lên cây mít nhà ông Sáu, la to: “Xí thằng Tèo!”. Nhóc Tèo tấm tức và hụt hẫng tụt xuống.

.. Còn tôi, Đoan sẽ phải tìm kiếm rất lâu, bởi vì con người tôi hay hoài niệm, rất khó để dứt ra được những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ, Đoan có lẽ phải cùng chúng bạn dần tìm về những kí ức ngày nào, về trò chơi trốn tìm nhà ông Sáu, tôi sẽ đứng ngay gốc xoài, chẳng cần trốn đâu cả, tôi sẽ mỉm cười với chúng bạn, thật đấy, không phải chơi ăn gian đâu!
Tâm hồn con người thật kỳ lạ. Hay đúng hơn, tâm hồn con trẻ thật kỳ lạ, lạ lắm ..


.. năm .. mười .. mười lăm ..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét