7 thg 1, 2012

Phố









Anh vẫn biết từ ngày em lạnh lùng qua lối bỏ những màu hoa sót lại, phốbuồn, mơ dạn dĩ bước chân ta ngày nông nổi, mơ một lần tìm những mùa hoa bình yên trên lối, có thể như thế, vẫn là mơ!

Mùa về trên phố, giống như khúc dạo đầu mơ hồ của tình yêu. Không thể biết nó đến và sẽ ra đi lúc nào. Cảm giác nuối tiếc và nhớ nhung ấy vẫn nguyên sơ như cái ngày tung bay theo những ước mơ về nơi xa lạ.Thỉnh thoảng nỗi cô đơn thở khẽ vì những ngày lễ dài, phố buồn hoe, vắng những bóng người len lỏi, quen rồi, những góc phố dài hun hút giờ tranh thủ thở dồn, tôi lang thang mãi trong con đường bé tẹo, chân cứ rầm rực mà lảo đảo điên cuồng đến phát dại, không dừng lại, vì sợ dừng lại ngồi một chỗ để mớ cảm xúc vạch vòi trào ra trong tiếng khô khốc của những phút lặng thầm một lời độc thoại ngắn ngủi, đọc vài dòng chữ bâng quơ, nhìn một vài bức hình chẳng tròn bố cục, một thước phim cũ thở dài trong phút chót … là lại thấy hồ hoặc và lạ lẫm! Cô đơn đôi khi làm người ta hoang mang đến khờ khạo! Phố cười. Dịu dàng và lặng yên.

Ở Sài Gòn. Ta đã lâu rồi không biết yêu phố nhiều nữa. Phố trong ta đơn thuần như một phần linh hồn và suy nghĩ của dân Sài thành, xa lạ nhưng đủ nụ cười để gọi tên những con đường, hàng cây.. Người ta chỉ cần biết nhau, đâu phải có nhau? Cô bạn ngồi lơ đễnh tay quay lòng vòng ly sting đỏ choét đang đổ mô hôi lạnh toát. Tháng năm trêu ngươi! Trong phút chốc, đám hoa dại quằn xuống vì những bọt nước trắng pha màu lục nhạt, cuối cùng bơ vơ đành lòng ngả rạp theo cơn gió và sức mạnh dẫu nhẹ nhàng thôi của khoảnh khắc nửa mưa nửa nắng. Tôi chẳng nói gì, chỉ rướn môi, mặc một bờ vai dựa dẫm. Ừ, thì chỉ cần biết nhau, ai cần!

Ơi, cái phố méo xẹo những cây, những ngôi nhà cao thấp. Chắc phố buồn lắm đấy, vì vắng bóng ta thơ thẫn những bước dài, vắng một giọng cười... Ao ước lắm, một lần gặp bạn, một lần nữa thôi cũng được ta sẽ nói hết, ta sẽ nói hết tất cả con tim. “Phố đừng cười nhé, dặn thế rồi mà lá vẫn cứ reo reo! “. Sao khi ở gần với phố, chẳng chịu yêu phố nhiều hơn nữa, để bây giờ hối tiếc .. ừ, thời gian .. Phố vẫn mơ mộng như hồi mới quen, ta nhìn phố lạ lẫm những ngày đầu hạ, thời gian nhè nhẹ cái màu hấp hé roi rói của hoàng lan mà ngày xám tro hôm nọ đã làm cho hồi sinh trở lại. Đừng giận gì cho đời bớt tẻ nhạt tôi ơi, có giận chăng màu trời xanh thẫm vào ánh mắt em nhòa nhòa, sao trong trong đến thế!

[Những ngày đầu của tháng năm, nắng gay rộn lòng người, muốn cầm điện thoại lên và gọi cho người thương rồi chẳng để nói gì cả, đơn giản chỉ để chắc rằng tôi còn đang tồn tại, đang thương và vẫn nhớ một người!]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét