Cái gì mà chúng ta học được
ở tuổi thơ thì luôn còn mãi.
CERVENTES
Cậu nhớ cái lối mòn sau vườn ngoại dẫn ra tận cánh đồng, nhớ cây ổi góc trái vườn, bụi tre cuối lối, nhớ những lần trú mưa dưới hàng chuối thơm lừng mùi mủ, khe nước chảy dài theo tàu lá xuống văng những hạt đất li ti lấm lem lên đôi chân nhỏ. “ Mưa, đừng to quá, không khéo lại đục ngầu cái ao ta mới đào!” Nhớ cái trò nghịch ngợm lấy đá đất chặn những mạch nước ngầm, rồi thành cái vũng nước nhỏ, bỏ rong rêu và những chú ốc nhỏ vào trong, thi thoảng có chú cá lòng tong lạc vào “quần xã” thế rồi mắc kẹt luôn, họa may chỉ đợi những cơn mưa làm đất đá hòa ra mở lối, và cũng có thể chú sẽ thích ở luôn trong đó để “cai trị” cái vương quốc tí hon bình yên của mỉnh còn hơn tha thẩn quanh những gốc lúa xanh cao khuất nền trời. Có một thời cậu cũng ở trong cái vương quốc của riêng mình như thế!
Cậu nhớ con đường vào rẫy ngoại những năm nào, mùa mưa lầy lội và sình lầy. Ba phải dẫn bộ qua những vũng nước sâu, thế mà cậu vẫn được ngồi trên xe, xe cứ xóc lên từng đợt, miệng líu lo bài hát thuộc lòng, thấy trong những giọt mồ hôi của ba có nụ cười trong vắt. Thương ba vô ngần!
Cậu nhớ những năm cấp ba, nhớ cái màu xám bạc của nền trời trên vườn chùa, nhớ cùng đứa bạn thân trèo lên ngọn thác cao, nằm ngửa mặt trên tảng đá nhìn cây, nhìn trời, nhìn mây có khi hết cả buổi sáng thứ bảy rồi có khi lại đạp xe long dong hết cả buổi chiều. Cậu, và cùng cái nền trời xám bạc đó cứ lớn dần lên theo năm tháng. Thậm chí đến giờ, vài đứa bạn vẫn như tình cờ nhìn rất lâu rồi nói hình như trong mắt cậu vừa có mây xám ngang qua.
Khi đó cậu tuổi mười lăm, bước vào ngôi trường cấp ba, học lớp chọn, chưa có bạn. Ngồi gần cửa sổ, cứ thích ngắm những cơn mưa bất chợt đầu mùa, lòng nao nao hoài tấm thảm be bé dệt bằng chi chít hoa khế rụng bờ giếng .. vỡ tan tành. Không hiểu lòng cứ buồn điều chi. Màu tím da diết đó như an ủi cậu cả một thời mới lớn-cái tuổi bất chợt vui bất chợt buồn đó. Hôm nọ, tình cờ thấy tấm ảnh cũ, cậu đứng tách riêng ra chúng bạn, màu mắt chàng trai làm cậu chợt hiểu ra một câu thơ cũ mà khi xưa ở cái tuổi đó cậu không tài nào viết nên câu cảm nhận cho dòng thơ chính luận, và cũng không thể hiểu tại sao tác giả lại viết một câu như vậy, “tuổi buồn như giọt nước trong lá sen”, ôi! cái buồn của tuổi, nhẹ nhàng và mãi đến tận giờ không thể gọi tên.
Gốc khế bây giờ vắng bóng bà ngày ngày ra múc nước, tối tối nghe tiếng ếch kêu từ tận sâu đáy giếng vọng lên từng hồi, lòng bất chợt nguôi ngoai. Con đường vào rẫy lán nhựa phẳng lì, chạy một mạch là tới không kịp nghĩ suy. Dòng đời vẫn thế cứ trôi, cậu như cánh chim bay đi rất vội về phía xa chân trời, năm năm qua nhanh như cơn gió, mơ gì hoài những ánh mắt và nụ cười cũ đã thôi không nhạt nhòa trong dĩ vãng.
Có người trách cậu hay quên .. đấy thôi, đã từ lâu, những hoài niệm hay mong mỏi một thời thì cũng không còn mang tên tuổi hạ nữa, vãn rồi, người đi về quên vạt áo trắng bay.. Yêu thương của một thời nông nổi, tiếng hát cô bé vọng bên giàn hoa và có khi nào thức giấc thấy mình thật lạ mỗi sớm mai ?
..Nếu biết thế cậu sẽ giữ mãi khoảnh khắc của một thời, thôi thì trang nhật kí cứ để ngỏ ở đấy cho một chàng từng mười lăm…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét