7 thg 1, 2012

Linh cảm


Thế là hai mươi năm đã trôi qua .. thời gian thật kì lạ, nhiều khi trôi nhanh quá bất ngờ, rồi lắm khi ngưng lại, im bặt. Mới ngày nào vẫn đó đứa nhóc tám tuổi ngơ ngác trên gác xép, nhìn nền trời chiều xanh quá đỗi, thế mà nước mắt cứ rơi rơi ..

Ai chẳng có một tuổi thơ - dù đó đẹp bình dị hay bão dông thì có khi nào trong cuộc đời mơ ước của chúng ta một lần tìm về đó, tìm lại cánh diều vút cao rồi ngủ quên mình trong làn gió hay chú bướm vàng thơ thẫn gì lạc giữa giàn bầu còn chớm nụ .. vẫn sẽ nghe bầy ong vàng lao xao vỡ tổ trong vườn và chú dế nhỏ thao thức trong đêm; vẫn mơ chiếc bánh ú, bánh tét xinh xinh ngày Tết ba làm hay manh áo cũ thơm mùi tay mẹ giặt ngày nắng. Và một lần nữa ta sẽ phập phồng cùng cánh én tháng Giêng mơ màng khép lại những đêm trắng mùa đông, cho rộn ràng tiếng mai bừng bừng trước ngõ, cho hanh hao chút kí ức phai màu-tuổi thơ đi qua mất rồi ... mùa xuân tuổi thơ cũng thế?

Không muốn thừa nhận rằng mình có một tuổi thơ tẻ nhạt, suốt ngày lẫn quẩn quanh xó nhà. Là đứa mơ mộng, khi buồn nó hay chập chờn những ý nghĩ mông lung, để tâm hồn bay đến những nơi xa lạ kì diệu nào đó không hiểu, hay trong những giấc mơ không biết tên, mong vài lần thoát khỏi cảnh cuộc sống hẹp hòi, tẻ nhạt. Thích những ngày Tết, duy nhất những ngày đó bọn con nít được thả lỏng, ngay cả người lớn trong cũng tự cho mình những phút giây buông thả, và họ cũng chả buồn để ý bọn con nít chúng tôi làm gì nữa. Tôi cứ vui sống cả năm trong duy nhất cái ngày như thế! Chúng tôi thường tụ tập lại vui đùa, tán chuyện rồi bày ra các trò phá hoại ngây ngô gì đó mà người lớn nếu có biết thì cũng tươi cười cho qua, thích câu mắng của bà:” Cha tụi bây!” mỗi khi “kế hoạch” bị bại lô, cảm thấy có chút gì đó yêu thương? Mà sao bây giờ tình cảm bà cháu ơ thờ, xa cách quá. Kỉ niệm duy nhất với bà mà tôi nhớ là khi học lớp Hai, đi học về tôi đứng bên này í ới gọi bà dẫn qua đường, thế là bà chỉ đứng bên này thấy không còn xe thì gọi, tôi chạy ùa qua vừa lo vừa sợ .. thế là kể từ ngày sau tôi tự qua đường mà không cần đến ai cả ..

Xuân đi qua - Xuân trở lại nhưng có những mùa xuân mãi mãi không còn. Và rồi sẽ có cánh én tháng Hai dạt mình trên đồng chào hoàng hôn về lại rừng núi, nghĩa là xuân đi qua rồi đó, vậy nên khúc ca đó sống trong tôi bằng hình ảnh chim én về ngàn, nó hun hút một nỗi buồn sâu kín, chút hứa hẹn nhưng xa vời .. Tôi như kẻ bị bỏ bùa mê, bị bao vây trong những bộn bề cảm xúc, lắm khi tự hỏi mình có bỏ quên đâu đây trái banh nhựa, con cù quay, hòn bi hay tiếng năm mười dong dỏng ngày nào, lũ nhóc lăng xăng dưới sân nhà, dưới ánh trăng đôi lần gục đầu trên lũy tre ngà ngà say gió .. cũng là khi mình quá vội vàng mà lỡ một bức thư trao nhanh tay của ai, lỡ tặng người ánh mắt kiêu kì, bất chợt làm cho phút giây ngỡ ngàng rồi đắm đuối hay lỡ một cái hẹn tình cờ, rồi hanh hao đôi lần cái bản chất ai kia vốn dĩ rất ư là lạnh lùng, thế là cá biệt, thế là lỡ làng tất cả.

Giữa trời xuân, tự nhiên thích mường tượng lại những ngày thu ảm đạm, nhìn những mầm xuân mơn mởn mà nhớ màu lá thu rụng tơi bời góc sân, xuân chín vàng màu hoa, còn thu hoang tàn màu lá

”Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng
Với của hoa tươi muôn cánh rã
Về đây đem chắn nẻo xuân sang.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét