Em đứng đó- rồi em sẽ đi đâu? Trong đám người hối hả của phiên chợ chiều, nắng mon men theo bậu cửa in bóng xuống nền gạch màu chút phù phiếm nhỏ nhoi; nếu thế ta chẳng thể mong mỏi gì hơn một ánh nhìn của em hồ hoặc, cái màn hơi xám xịt đang bay bay vô vị về hư vô, trong chốc lát gây nghiện cho ta nỗi bồn chồn- còn nhớ không? ngươi đấy- cho nàng, cho nụ cười như hoa.
Còn vài lần lá rụng nữa thôi là mùa thu sẽ đi qua, dẫu hối tiếc, nhưng đầu óc vẫn mơ màng quá. Bỗng dưng anh quên mất rằng đã mấy ngày không quan tâm đến tháng ngày, ngờ ngợ nhận ra cuộc sống cứ nghiêng trôi không như mình tưởng? Trong ánh mắt em hồ hoặc, em đấy: sao lại cười, rồi giả ngây ngô gì đó, nếu thế anh sẽ làm thơ về cái buồn của mưa hay cái tình ngày nắng, em có buồn thì dặn anh cùng buồn, em vẫn cười, hay anh bỏ quên điều gì trong mộng mị?
Em vẫn đứng đó- bên ánh hoàng hôn vượt ngàn căng gió xuống nhanh như cánh buồm, rồi bất chợt ngưng lại thả chút sắc đỏ ướp vào thanh quang một hương ròng ẩm ướt, thấm đẫm, sáng ánh. Tháng năm qua nhanh, chẳng làm sao cho vơi nỗi nhớ? Đầu cành những chú chim ríu rít, tôi bất giác yêu cái khoảnh khắc chuyển tiếp giữa hai mùa này, xốn xang trong lòng nhiều kỷ niệm. Cây diệp vàng còn lại vài nhánh cành khẳng khiu những mối sầu an ủi. Chùm quả chuông chín vàng lủng lẳng, lấm tấm điểm tà áo xanh của bầu trời tháng năm một sắc vàng nồng đượm, nhắc mình nhớ vể cái ngõ hẹp cạnh nhà, nhớ những lỗ bi ve to tròn, nhớ vài vạt mồng gà nép lối, và những hình thù kì lạ trên bức tường vôi cũ.
Gió thoáng qua, em cất bước, ung dung. Em không biết rằng mình sẽ héo tàn khi mùa hạ qua ư? Tự hỏi có khi nào tôi chợt dừng lại và nhìn vào từng cuộc đời của từng người, của em, của chính tôi? Và những kí ức buồn, nhẹ mênh mang thả vào chuỗi ngày bình lặng, hững hờ như tiếng thở dài hiếm hoi của thời gian khi một điều hồ hoặc nào đó ngưng lại, ngừng trôi giữa lưng trời. Đứng dựa người dưới gốc câygià, tôi rút quyển sách nhỏ, lật trang đã đánh dấu sẵn- tôi cất tiếng thâm trầm:
Tôi yêu em đến nay chừng có thể,
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai…
Tít trên cao, dưới mái nhà lá phủ, tiếng rít khẽ của một chú chim sẻ nhỏ nhắn, chuyền từ cành này sang cành khác, cất tiếng hót, ta nghe trong gió tiếng hạt vỡ, ấy là chim đang ăn. Tôi tiếp tục:
... Nhưng không để em bận lòng hơn nữa …
Nhưng con chim kia, không ngờ ăn nhanh lạ, hót một tiếng làm tôi cụt hứng. Puskin cùng bài thơ bị bỏ quên trong giây lát, mà sao con ngươi tôi lại vỉa hè đến thế?
…Hay lòng tôi phải gợn bóng u hoài.
... chắc Puskin biết được phải cười xòa mất thôi!
(Bỗng nhớ đến Con lừa và tôi)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét