25 thg 10, 2012

Hư hao

Ai bảo miền Nam hai mùa mưa nắng.
Dạo này hình như cái quy luật đó đang dần thay đổi, tôi vẫn nhận ra cái nắng gay gắt của mùa hè lẫn trong những trận mưa rào rạo rực, nhận ra cái nhẹ thoáng qua của màu thu trên những nhành cây dần thay màu lá và cái lạnh hơi se của màu đông len lỏi qua từng cơn gió, ừ những cơn gió không biết đến từ phương nào mà mang theo cả vào trong mộng mị.

Không ai hiểu, nhưng sao sáng nay có người chợt nhận ra điều kì lạ đó.

Tôi từ tốn từng bước chân ra trạm xe buýt nhìn cảnh trời đằng đông bắt đầu xuất hiện những ánh đo đỏ dò dẫm qua từng dải mây nhuốm màu đêm có gió. Sáng nay lạnh thật! Gió se sắt cây xoài trước ngõ, thổi bay màn sương đầu ngày, gió cuốn phăng những chiếc lá khô thoang thoảng tiếng ho liên hồi rồi đứt quãng của cô bé hàng xóm vẫn quét sân đều đặn sáng ngày.
"...Này cô bé, có lẽ tôi sẽ gọi đó là gió đông!"

Không hiểu sao tôi lại có những thiện cảm đặc biệt với mùa đông. Có lẽ vì mang trong mình cái bản chất lạnh lùng, lắm khi tôi coi đông như người bạn, mỗi khi sang đông tôi luôn cười mình già thêm một tuổi. Vẫn mong một ngày được nhìn mùa đông có màu trắng, cái màu của lạnh lùng đó.Thôi không bàn chuyện màu sắc ra đây vì gió nào có màu gì đâu, thế mà có người bảo gió cũng có màu, một màu bình yên. Tôi cãi lại, bướng bỉnh như cơn gió…

Tôi cố lắng nghe cái bình yên trong hơi gió ngày nào, bắt gặp những suy nghĩ trái nhau trong dòng hồi ức miên man mà đôi khi lại là nỗi ớn lạnh xót xa. Gió chợt mạnh, lá rụng đầy, những mảnh giấy trong tay bay lên, thấp thoáng bài thơ tình còn dang dở. Trời mưa li ti, nếu đây là một sáng chủ nhật thì tôi sẽ vui lắm, và hí hửng ngắm mưa rơi lất phất qua khung cửa nhạt màu. Nhưng hôm nay tôi lại có buổi thi sớm, mưa không đủ ướt áo nhưng sao khó chịu. Những hạt mưa bám lấy chiếc kính đang dần nhòa đi vì hơi thở. Và những bông hoa dại mà mùa thu khăng khăng đòi giữ lại kia cũng đang lụi tàn dần, trĩu nặng những hạt sương.
 
Mưa nhẹ thôi, và có lẽ đây cũng là cơn mưa cuối còn sót lại của mùa cũ, và cũng có lẽ ai đó đã vội vàng đặt bước chân qua mùa thu mà không nhận ra. Thu vẫn cứ lặng lẽ không hiểu từ bao giờ luôn như thế. Những sáng mưa, thích ngồi vào bàn học, nghe Listen to your heart để lòng bình yên và ấm áp...mà ai biểu mùa thi cứ trùng vào những ngày mưa nhỉ, mấy cô cậu sinh viên dễ lãng đãng lắm đây. Những áng mây lớn bằng bạc viền một màu tím xanh buồn rũ khoan thai nâng ngày dậy lên từ khu công nghệ xa xa, những chiếc quạt vẫn quay quay.

Tôi bước lên chuyến xe, bỏ lại sau lưng những rung động nhỏ nhoi đầu ngày nhưng không quên hứa hẹn: "Cô bé quét sân ơi, vẫn đợi tôi sáng mai nhé!”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét