25 thg 10, 2012

Tình tháng mười


Những ngày tháng mười, đầy mưa, nắng và gió, nỗi buồn thật sự trong như mây...

Sau những ngày mưa dài tháng Chín, mặc dù mặt trời vẫn lười biếng không chịu ló đầu ra khỏi mây, thật sự là mặt trời thì trần trụi mà tiết trời thì se lạnh nhưng lòng vẫn không thể nguôi ngoai những dự cảm đặc biệt dành cho tháng ngày. Và những kí ức dẫu buồn, nhẹ mênh mang thả vào chuỗi ngày bình lặng, như tiếng thở dài hiếm hoi của thời gian, đôi khi lại là một điều hồ hoặc nào đó, không biết nữa.. chợt ngưng lại, ngừng trôi giữa lưng trời?

Hôm nay, lòng thôi tràn ngập và lộng gió. Những ngọn gió mát tím nhạt khoan thai mang hương tận từ khóm oải linh hương ngập nắng ngoài khu công nghệ. Gió đến từ đâu mà rạo rực chất người! Gió níu ngày, ngày níu phố, phố thâm trầm hơi sương. Thế là bỗng dưng, nắng vàng và mây buồn ở đâu rủ nhau tràn về, len vào từng ngõ nhỏ khắp các con đường ngoằn ngoèo khuất phố, nghiêng nghiêng những hàng cây gối đầu lên năm tháng, lên mùi hương êm êm những chiếc lá cố bám giữ cành mận già trước ngõ. Những hàng dây leo ưa bóng trên tường, dường như đang yêu đương.. dũng cảm vươn mình tới, ngờm ngợp nhìn thẳng vào ánh sáng hiền hòa, chếnh choáng. Và những bông hồng dại mà mùa thu khăng khăng đòi giữ lại kia cũng lụi tàn dần, trĩu nặng những hạt sương nhường chỗ cho đám cúc vàng nhỏ nhoi mà bướng bỉnh.

Ánh nắng đây rồi, hối hả trên từng khuôn mặt, từng ánh nhìn. Ngoảnh lại phía sau, là chân trời trong vắt mà con gió vừa chui qua. Có lẽ là như vậy. Bạn cứ thì thào bên tai: ..Nắng đấy, trong lắm.. Nhưng đừng vội tắm.. Ờ thì nhà thơ Điêu tàn thích “tắm trăng” tại sao ta không có quyền “tắm nắng”! Những hàng dâm bụt đỏ rực góc vườn, cái loài hoa vô thường ấy, không hiểu sao lúc nào cũng có thể đỏ rực? .. Đâu rồi? .. Bằng lăng ấy! Sao chỉ còn thấy những chiếc lá úa vàng xoáy tròn và chìm nghỉm vào mảnh nước ngập.. Đám mây ơi, mây trôi về đâu? Nhắn giùm ta tới người bạn ấy, rằng: “Một lần nữa ta sẽ phập phồng cùng hoa nắng hay lá vàng mơ màng khép lại những mưa rào ngày hạ, nhẹ thôi.. cho rộn ràng tiếng thu ngập ngừng trước ngõ, cho hanh hao chút kí ức phai màu- đơn giản đủ để thấy nền trời thu có chút gì lao xao, chênh vênh mà đôi lần giản dị..”

Trời vào tháng lặng lẽ, nồng nàn như đúng bản chất vốn có: “Ngày tháng mười chưa cười đã tối”. Ngày cứ qua, đêm cứ tới nhiều khi chưa kịp cho ta cười một lần, tháng mười là vậy, cứ trôi âm thầm, chẳng để lại gì cho người ta kịp lòng mà hụt hẫng. Mưa tháng mười đã không còn rạo rực, chợt đến chợt đi khi không còn mang tên mùa hạ; cũng chẳng nhẹ nhàng vương tà áo khi còn mùa thu; để rồi giờ đây ào ào như gãy gánh. Ông trời quả thật khéo đùa, giữ nước làm gì để rồi cuối mùa như trút nước, như tiếc lại những ngày huy hoàng của mưa và gió, thế là ngập lụt, bão lũ… Mong mưa chỉ loáng thoáng và rệu rạo tháng mười qua nhanh!

Nhớ nhà! Sự quyến luyến đó bất ngờ quá nỗi cũng không dám tin là có thật, nó yêu tháng mười như yêu ngôi nhà đã sống qua hơn 21 cái tháng mười. Tháng mười tròn trịa, trong cái lạnh của mưa chớm đông và sự thiếu hụt ánh sáng của khoảnh khắc ngày ngắn đêm dài, những chuyện nhớ mãi chẳng sẽ quay về. Quần áo phơi sẽ chẳng khô, ba giăng mắc chằng chịt những sợi dây quanh nhà, nó cao nên được nhường phần treo đống quần áo có lẽ đã hơn vài ngày chưa khô, mùi ẩm mốc tràn ngập khắp nhà. Thấy nắng ôm đồ chạy ra, gặp mưa gom đồ chạy lại. Cuối cùng ba anh em không ai còn đồ để mặc, và chiếc bàn ủi được hoạt động hết công suất, ấy thế cũng tranh nhau. Tự nhiên thấy vui vì gia đình còn đông đủ.

Tháng mười lành lạnh, lạnh trong những sáng đạp xe đến trường sương vương tà áo, lạnh trong những chuyến xe buýt chật chội mùi người, và trong những cái hiếm hoi nào đó nơi Sài thành vẫn còn xa lạ, không biết thế nào để gợi lên, thôi cũng vui vì mình còn lãng mạn.

"...Tháng mười nhìn đời sao suôn sẻ
Cho ta cười một tiếng xuyên xao."

Tháng mười, ta chợt bỏ quên chốn thị thành, thèm được đứng gọi núi đồi trên chớm thu lớp lớp lá vàng. Vì có thu và em, ta yêu tháng mười từ dạo đó. Và vì có mưa phùn, nên hai người dưng chợt xích lại gần nhau dưới một chiếc ô.. Đã cuối mùa, thôi thì cứ coi hết tháng 10 là mưa không còn, chỉ có sim sau vườn, tím sẫm và ngòn ngọt. “Sim hỡi, bỡ ngỡ gì mà em xoè lá, cành rung?” .. đút vội vào ngực áo chiếc lá chớm vàng nhặt nhạnh buổi đầu thi muộn, và cho ta gọi Sim là Simple nhé, thế thì chả buồn học bài nữa .. Lá héo từ đây, thôi đừng còn vương vấn!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét