Đi dọc lời ru của mẹ
Tôi lang thang tìm về miền kí ức
Của một thời
Từng nghĩ mình thơ ngây.
Cánh diều còn vướng trên nhành cây
Quê mình vẫn là tất cả.
Tôi cười mình sao vồn vã,
Có màu khói mờ mờ phương xa...
Vuông vuông dài dài,
Ba đóng khung từng kỉ niệm lên vách
Mẹ đong đầy những bát gạo yêu thương.
Bàn tay con rửa suốt ngày không sạch
Mơ hoài bàn tay trắng mẹ cha
Quê mình vẫn là tất cả
Con đi xa không hẹn ngày về
Rưng rưng bóng người đợi triền đê
Tiếng quê vọng hồi,
Gạt đi bóng tối...
Kí ức hóa vàng,
Ấm lòng người những ngày đông sang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét